“……” Tô Linh Vũ chịu, uể oải : “Em động đậy.”
Hoắc Diễm nén : “Vậy em lăn một vòng giường , xong một bên, em lăn sang bên ?”
“Anh bảo em lăn?” Tô Linh Vũ vui, đôi mắt hạnh trừng đầy vẻ hờn dỗi.
Hoắc Diễm thiện chí đổi lời ngay: “Không một em lăn, thể ôm em cùng lăn...”
Ôm lăn?
Tô Linh Vũ: “...”
Nghĩ đến cảnh tượng hai mới ôm “lăn” xong, chính cái trò đó khiến cô bây giờ “di chứng”, cả nhúc nhích, cô một cách nguy hiểm: “Hay là tự lăn .”
Biết rõ cô lâu chuyện nên sẽ thích ứng kịp, mà lúc cô bảo thu liễm vẫn cứ trơ .
Đáng đòn.
Đáng mắng.
Tô Linh Vũ kiêu kỳ trừng một cái, thẹn quá hóa giận đầu , thèm đếm xỉa đến nữa.
lúc , một tiếng trẻ con vang dội vang lên, phá tan bầu khí yên tĩnh trong phòng.
Hoắc Diễm đầu về phía cửa, ý thức bố bỉm sữa thức tỉnh, phân tích đặc điểm và nhịp điệu tiếng một hồi : “Chắc là Viên Viên đói .”
“...” Tô Linh Vũ bực bội , “Đói thì ? Chẳng đều ăn sạch ?”
Hoắc Diễm: “...”
Tô Linh Vũ: “...”
Bốn mắt , hai ăn ý cùng dời tầm mắt chỗ khác.
Dù vợ chồng già cả đời nhưng... lẽ cơ thể trở nên trẻ trung thì tâm thái và suy nghĩ cũng trẻ , ngay cả cảm giác thẹn thùng cũng trở .
Hoắc Diễm nắm tay thành quyền đặt lên môi, khẽ ho một tiếng: “Anh pha sữa cho Viên Viên, con bé lúc đói dữ lắm, ở đó sợ bảo mẫu dỗ .”
Tô Linh Vũ căn bản thèm .
Cô lẳng lặng kéo chăn che kín đầu, coi như tên khốn bên cạnh tồn tại.
Thời gian thấm thoát trôi qua, ba năm trôi qua.
Tên thường gọi là Viên Viên, tên khai sinh là bạn nhỏ Tô Viên Viên, đang bĩu cái miệng nhỏ, bước đôi chân ngắn củn, kiên định bước khỏi cửa phòng, quyết định bỏ nhà !
, sai!
Chính là bỏ nhà !
Cái nhà còn chỗ cho bé nữa !
Trên đời còn bạn nhỏ nào đáng thương hơn bé ?
Bé ông nội bà nội.
Ông ngoại bà ngoại thì một năm mười một tháng ở ngoài du lịch, chỉ thể hôn lên cái mặt nhỏ của bé qua màn hình điện thoại, bé là bảo bối.
Còn ông thối tha thì chỉ nhào nặn cái mặt bé thôi!
Bé , bé một cái giường nhỏ bằng chocolate, mà cũng chịu cho bé.
Quả nhiên video ngắn đều là l.ừ.a đ.ả.o, tổng tài cũng vạn năng.
Ngoài mấy vị tổng tài siêu năng lực trong video , còn loại tổng tài như bé nữa: ăn gì cũng hết, gì cũng xong, chỉ công việc như một tên ngốc .
cổ tức quan trọng, vẫn còn giá trị sử dụng, haizz!
Làm một em bé thật sự quá khó khăn!
Có bao nhiêu chuyện lo lắng.
Thế nhưng, ba hiểu cho bé.
Bé chỉ màu tường trông hơn một chút nên dùng son môi của vẽ vài bức tranh lên đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/vo-yeu-thuan-khiet-co-the-doc-tam-vien-si-quan-cam-duc-mat-do-tai-hong/chuong-504.html.]
Thấy cái đèn chùm trần nhà bẩn, bé bắc thang lau bụi cho nó, sẵn tiện xem thử thể bám đèn chùm chơi xích đu .
Thay ít đất cho mấy bông hoa nhỏ trong chậu, sẵn tiện tưới nước cho chúng.
Trèo lên bệ cửa sổ, cho mấy con chim bay mệt còn sức ăn chút bánh quy...
Bé bao nhiêu việc , mà ba những hiểu, còn đ.á.n.h m.ô.n.g bé nữa!
Mông của em bé là thứ thể tùy tiện đ.á.n.h ?
Bé giận !
Hừ!
Kế hoạch bỏ nhà đang cấp bách hơn bao giờ hết!
Bé rời khỏi nơi đau lòng , tìm cái giường nhỏ mềm mại. Mệt thì ngủ một lát, tỉnh dậy thì ngoạm một miếng, ăn kẹo ngọt cơm!
Thế nhưng, kế hoạch đào tẩu bắt đầu gặp trở ngại.
Khó khăn lắm mới rời khỏi cái nhà lạnh lẽo đáng sợ , bé thế mà kẹt ở sảnh thang máy!
Nút bấm thang máy cao ơi là cao, cách xa cái tay nhỏ của bé quá chừng.
Nhảy lên mấy cái cũng chẳng ích gì, chân nhỏ còn mỏi rã rời.
Không thể thang máy xuống, thì chỉ thể cầu thang bộ thôi.
Một em bé đang giận dỗi tuyệt đối sẽ cầu cứu cha xa !
Hừ!
Bước đôi chân ngắn củn, Tô Viên Viên hì hục leo xuống từng bậc cầu thang.
chân ngắn quá, bậc thang cao quá, bé cẩn thận vịnh lan can xuống mấy tầng, cuối cùng cũng tới tầng một.
Mắt thấy sắp đến nơi thuận lợi , đột nhiên đèn hành lang vụt tắt, chân nhỏ bước hụt một cái, bé ngã.
Lòng bàn tay nóng rát, đầu gối cũng đau, cái bụng cũng đau quá!
Tô Viên Viên sấp mặt đất, nước mắt chực trào, quá thôi.
xung quanh tối om, ngộ nhỡ lên yêu quái từ bóng tối chui ăn thịt bé thì ?
Sợ quá, sợ quá mất.
Tô Viên Viên nhịn nước mắt, phủi bụi đôi tay mập mạp, lồm cồm bò dậy.
Sau đó, bé phát hiện một tình cảnh khó khăn mới.
Cánh cửa thoát hiểm ở tầng một đang đóng c.h.ặ.t, nó nặng ơi là nặng, sức của bé nhỏ quá, căn bản đẩy nổi.
Không ngoài .
Có bé sắp c.h.ế.t ?
“Oa!”
Cuối cùng nhịn nữa, từng giọt nước mắt lớn trào , Tô Viên Viên nấc lên.
lúc , bé đột nhiên thấy một giọng dịu dàng vang lên ngoài cửa.
“Tô Viên Viên, con ? Con ở ?”
Mắt Tô Viên Viên sáng lên, vội vàng dùng giọng sữa vỗ cánh cửa đáp : “Mẹ , con ở đây!”
Cánh cửa gỗ cao lớn nặng nề đột nhiên đẩy , Tô Viên Viên tủi nghĩ, sức của lớn đúng là mạnh thật đấy.
Sau đó, bé bế một vòng tay thơm tho và mềm mại.
Giọng êm tai của hỏi bé: “Tô Viên Viên, con dùng roi mây quất con, là đ.á.n.h lòng bàn tay con đây? Hửm?!”
Tô Viên Viên chớp chớp đôi mắt đen tròn xoe: “... Dạ?”