Vọng Thư - Chương 3
Cập nhật lúc: 2026-03-14 18:30:04
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô phát tiếng hahaha.”
Đùng đùng!!
Dường như thứ gì đó, trong một đêm mưa bão sấm chớp như thế , một nữa xé nát tươm.
trốn .
bất cứ ai thấy dáng vẻ t.h.ả.m hại của .
trốn ở bây giờ?
Dù ở cũng chỉ là nước mưa, là sấm sét.
Toàn là những lời chế nhạo.
lúc đó, điện thoại của Phó Thời Tu gọi đến.
“Kiều Vọng Thư?”
Giọng của lúc nào cũng vô cùng điềm tĩnh.
Khiến cho những âm thanh ồn ào dường như nháy mắt tan biến hết.
“Em đang ?”
là .
thể thốt nên lời.
Nước mắt dường như để hùa theo câu của , tuôn rơi như đê vỡ.
“Em đợi đó.”
Anh vẫn điềm tĩnh: “Anh đến đón em.”
8.
Nhị thiếu gia nhà họ Chu thế mà khôi phục kiếp độc .
Một đám thiếu gia tổ chức “Tiệc độc ”, uống say khướt trong quán KTV.
Ngủ gục thành một hàng.
Cũng mấy giờ, mơ màng quờ quạng lấy điện thoại.
“Vãi nồi! Tin hot! Tin hot!”
Tiếng hét lớn đ.á.n.h thức vài tỉnh dậy.
“Vị chủ tịch cao quý của tập đoàn Phó thị thế mà xuất hiện ở Hải Thành !”
“Lại còn chuyên cơ riêng bay về ngay trong đêm nữa chứ!”
Có mơ màng xua tay:
“Không thể nào. Chẳng bảo đang dưỡng bệnh ở nước ngoài ? Cả chục năm nay thấy mặt mũi .”
“Thật đấy! Lên cả hot search !”
Điện thoại truyền tay .
Không khí vốn nguội lạnh sôi động trở .
“ là thật! Lại còn ôm một cô gái nữa! Nghe là bay về trong đêm để đưa cô gái đó xuất ngoại đấy!”
“Chậc, cả PR cũng kịp , thế là gấp gáp đến mức nào chứ?”
“Để xem, để xem nào!”
“Chậc, cô gái ... quen mắt thế nhỉ...”
“Anh Nam, Nam!”
Có lay Chu Hoài Nam: “Anh cô gái trong lòng Phó Thời Tu xem, giống... chị dâu ?”
Thật Chu Hoài Nam tỉnh từ lâu .
thích hóng chuyện nhà họ Phó.
“Làm thể là chị dâu mấy .”
Anh khó chịu giật lấy chiếc điện thoại: “Chị dâu mấy đến Hải Thành còn chẳng dám khỏi cửa, lấy chuyện xuất ngoại...”
chỉ liếc bức ảnh, bỗng nhiên sững sờ.
Mưa ở sân bay trút xuống xối xả.
Dưới chiếc ô đen, đàn ông dáng cao ngất, khuôn mặt lạnh lùng.
Che chở cho cô gái trong lòng một kẽ hở.
quá đỗi quen thuộc với Kiều Vọng Thư.
Vóc dáng của cô, màu tóc của cô...
Không thể nào.
Chu Hoài Nam “bốp” một tiếng ném phịch điện thoại xuống bàn.
Kiều Kiều thể quen ai tên là Phó Thời Tu cơ chứ?
Tối nay cô còn hẹn đến căn hộ của cô mà.
Chắc là một tháng gặp, nhớ đến c.h.ế.t .
Chu Hoài Nam lấy một điếu t.h.u.ố.c từ trong hộp .
Châm lửa.
Lấy điện thoại của .
Lướt đến điện thoại của Kiều Vọng Thư, chuẩn gọi.
Bắt gặp thời gian hiển thị màn hình.
Ba giờ sáng.
Thôi bỏ , giờ , cô đang ngủ.
mà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/vong-thu-djrq/chuong-3.html.]
Dù là lúc nào, điện thoại của , Kiều Kiều cũng sẽ máy.
Chu Hoài Nam mở sáng màn hình điện thoại.
Bấm .
“Xin , máy quý khách gọi thực.”
9.
Sau vụ t.a.i n.ạ.n xe đó, từng rời khỏi Hải Thành.
Tất cả các phương tiện giao thông đều khiến cảm thấy sợ hãi.
Đi đến một nơi xa lạ, càng khiến hoảng hốt bất an.
bên cạnh Phó Thời Tu, chút căng thẳng cấu c.h.ặ.t t.a.y .
Anh cao quá.
Cho dù ở băng ghế , vẫn cao hơn một cái đầu.
Trông nghiêm nghị.
Tài xế chuyện với , chỉ hờ hững đáp một hai chữ cho lệ.
Anh vẻ như là một nhân vật nổi tiếng lẫy lừng nào đó.
Vừa nãy ở sân bay Hải Thành, phóng viên vây kín chúng lọt một giọt nước.
Miệng ngừng hô “Anh Phó”.
Có ... quá bốc đồng ?
Cái tên “Phó Thời Tu” , cũng chỉ mới đến đầu tiên gọi điện thoại cho .
Thành phố Paris, càng là nơi mà đây từng dám mơ tới.
Người bên cạnh bỗng nhiên động đậy.
Lấy một thứ gì đó từ trong túi , đưa cho .
“Ăn ?”
Một viên kẹo.
Trên vỏ giấy in hình một chú thỏ hồng.
Ký ức ngay lập tức kéo ngược trở về hai năm , quản phiền hà tìm “cô ” chuyện.
“Em gái, em thích ăn kẹo ?”
“Gần đây chị ăn một loại kẹo, ngon lắm!”
“Vừa dai dai mềm mềm, tỏa hương thơm thanh mát của trái đào tiên!”
“Nếu em ăn, cho chị địa chỉ, chị gửi cho em một hũ nhé?”
“Cô ” gửi một dãy địa chỉ bằng tiếng Anh.
Đó là đầu tiên “cô ” chịu để tâm đến .
Cảm giác xa lạ bỗng chốc tan biến.
Viên kẹo thỏ , hồi đó tìm mất bao công sức.
Tìm kiếm dựa ảnh đại diện WeChat của .
Chỉ dỗ dành “cô em gái” cô độc vui vẻ.
“Bóc cho em nhé?”
Anh hình như khó gần đến .
Giọng dịu dàng, đáy mắt lóe lên những tia sáng ấm áp.
Chưa kịp để gật đầu, thuần thục bóc vỏ kẹo.
nhận lấy viên kẹo, cho miệng.
Hương vị quen thuộc lan tỏa nơi đầu lưỡi.
Lỗ chân lông cũng theo đó mà giãn thư thái.
10.
thế mà thật sự sống ở một nơi xa lạ.
Phó Thời Tu sắp xếp cho ở trong căn hộ của .
vẻ bận rộn, hiếm khi về nhà.
Tuần đầu tiên khi điều chỉnh múi giờ, chuyện với một .
“Vọng Thư, em công việc gì?”
Chỉ một câu , khiến ngẩn cả .
Chu Hoài Nam cho phép ngoài việc.
“Em hễ căng thẳng là ăn lắp bắp thì việc gì chứ?”
“Ngoan nào, cứ ở nhà trồng hoa tỉa cỏ thôi, chẳng lẽ để em thiếu thốn chút đỉnh đó ?”
Phó Thời Tu bưng tách cà phê lên:
“Em bắt đầu học ngoại ngữ nhưng ở Paris ít Hoa.”
cấu c.h.ặ.t lòng bàn tay:
“Em... thể ?”
Phó Thời Tu nhướng mày: “Không thử ?”
Và thế là thật sự tìm một công việc.
Dạy tiếng Trung cho một đứa trẻ gốc Hoa.
Tuy chỉ là “gia sư” hết sức bình thường nhưng lâu lắm mới vui đến thế.