Vọng Thư - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-14 18:30:05
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vui đến mức chia sẻ với vài ba bạn ít ỏi của rằng hình như cũng vô dụng đến .

 

Vừa mới đăng nhập WeChat, tin nhắn bay tới tấp như hoa tuyết.

 

[Kiều Kiều em ? Thiếu gia nhà họ Chu tìm em sắp phát điên kìa!]

 

11.

 

Chu Hoài Nam tìm ư?

 

Tối hôm rời cùng Phó Thời Tu, trạng thái của lắm.

 

những việc đó đều do giúp xử lý.

 

Tất cả tài liệu tài sản ban đầu định trả cho Chu Hoài Nam đều gửi đến ngôi nhà cổ của nhà họ Chu.

 

Những tài sản cần xử lý, đều ủy thác cho vị luật sư tìm từ .

 

Những thủ tục ly hôn, đương nhiên cũng giao hết cho luật sư.

 

Những thứ khác, như thẻ sim điện thoại, Phó Thời Tu trực tiếp hủy bỏ.

 

Chu Hoài Nam việc gì thì nên tìm luật sư, chứ tìm .

 

đang lượt xóa bỏ những tin nhắn đó, một cuộc gọi thoại WeChat gọi đến.

 

Lỡ tay trượt nhanh quá, ấn nhầm .

 

“Kiều Vọng Thư! Em đang giở trò quỷ gì thế hả?”

 

Giọng của Chu Hoài Nam ngay lập tức gầm lên:

 

“Điện thoại của em ăn cắp ?”

 

“Bị ăn cắp đường mua cái mới ?”

 

“Mua cái mới đường gọi điện cho ?”

 

“Số điện thoại của chẳng em thuộc làu làu ?”

 

lặng lẽ cầm điện thoại.

 

“Còn nữa, em biến ?”

 

“Em gửi mấy cái mớ bòng bong đó đến nhà cổ gì?”

 

“Kỷ niệm ba năm ngày cưới em định tổ chức nữa ?”

 

“Chu Hoài Nam.” bỗng nhiên gọi tên một cách vô cùng nhẹ nhõm:

 

“Chúng ly hôn .”

 

Không đợi thêm câu nào, dập máy.

 

[Kiều Kiều, bảo với em bao nhiêu , diễn kịch, diễn kịch, em hiểu ?]

 

[Số điện thoại mới là bao nhiêu? Gửi cho .]

 

[WeChat cũng kết bạn , em còn liên lạc với nữa ?]

 

Tin nhắn nối đuôi hiện lên.

 

nhấp ảnh đại diện, chặn.

 

Sau đó tìm hết bạn bè của Chu Hoài Nam trong danh bạ.

 

Chặn tất cả.

 

12.

 

Môi trường mới, dường như thật sự khiến con dễ dàng buông bỏ hơn.

 

Trên đường về, mua một chiếc bánh kem nhỏ.

 

và Phó Thời Tu cũng trò chuyện với suốt hai năm trời, vượt qua thời gian ngượng ngùng ban đầu, đối với vẫn sự thấu hiểu nhất định.

 

Chẳng hạn như, hiểu sở thích của .

 

Gần đây vẻ bận rộn như nữa, về căn hộ cũng nhiều hơn.

 

Suốt dọc đường xách theo chiếc bánh kem, thầm nghĩ.

 

Hôm nay chắc sẽ về nhà.

 

ngờ, về sớm đến .

 

lấy chìa khóa , cửa mở.

 

Phó Thời Tu mặc chiếc áo sơ mi trắng ch.ói mắt, trong lòng ôm một con vật nhỏ lông xù xù.

 

“Chó con!”

 

mừng rỡ đến mức quên béng mất thứ đang cầm tay, đưa tay ôm lấy chú ch.ó con.

 

“Anh nuôi ? Chưa từng nhắc tới đấy.”

 

“Hay là của bạn ?”

 

“Nó đáng yêu quá mất.”

 

“Tặng em đấy.” Phó Thời Tu đóng cửa .

 

ngẩn .

 

Của ?

 

Vô thức liền buột miệng hỏi: “Em... thể ?”

 

Chu Hoài Nam đồng ý cho nuôi thú cưng.

 

Anh lông lá đầy nhà, còn mùi hôi hám khó chịu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/vong-thu-djrq/chuong-4.html.]

 

Phó Thời Tu :

 

“Tại ?”

 

Trong lòng dường như “Bùm” một tiếng, b.ắ.n một chùm pháo hoa rực rỡ.

 

sắp một chú ch.ó con của riêng !

 

“Bánh... bánh kem nhỏ mua cho .”

 

Đưa chiếc bánh kem cho Phó Thời Tu xong, chạy đến ghế sofa trêu đùa cùng chú ch.ó con.

 

Chú ch.ó con đầu tiên của , là quà sinh nhật bố tặng .

 

Anh trai đưa họ đích chọn.

 

Lúc đó dường như từng phiền muộn là gì.

 

Đến mức luôn cảm thấy.

 

Nhìn thấy ch.ó con, là muộn phiền đều tan biến hết.

 

Ngẩng đầu lên, tâm trạng vẻ chỉ riêng .

 

Phó Thời Tu bên cạnh , khóe môi khẽ nhếch.

 

Từng miếng, từng miếng, lặng lẽ ăn chiếc bánh kem.

 

“Em gái, kem dính lên kìa.”

 

dậy, định rút khăn giấy, bỗng nhiên phản ứng ...

 

Thả lỏng quá đà nên gọi nhầm tên .

 

“Em gái?”

 

Giọng của Phó Thời Tu xích gần.

 

Hơi thở cũng đang kề cận.

 

Gần quá, chú ch.ó con “gâu” một tiếng, bỏ chạy.

 

khẽ đưa mắt lên, đập mắt là một khuôn mặt mỹ.

 

Cùng với những đường nét cơ bắp săn chắc, đàn hồi bàn tay .

 

Bỗng chốc bên tai chỉ còn tiếng tim đập thình thịch.

 

Muốn lùi một chút, Phó Thời Tu đỡ lấy gáy, cưỡng chế đặt xuống một nụ hôn thể chối từ.

 

“Kiều Kiều, em quên mất chuyện gì ?”

 

Tim đập nhanh đến mức nổ tung.

 

Mặt nóng bừng bừng khiến đầu óc cũng phần choáng váng.

 

Anh tiếp tục hôn xuống.

 

Lần nhẹ, dịu dàng.

 

Giọng cũng trầm ấm và khàn khàn:

 

“Khi nào chúng đăng ký?”

 

“Hôm nay, là ngày mai?”

 

13.

 

cũng chẳng hiểu chuyện gì đang xảy nữa.

 

Bị hôn đến mức đầu óc mơ hồ, nghĩ bụng hôm nay trời tối .

 

Vậy thì ngày mai .

 

Ngày hôm , Phó Thời Tu thật sự đưa đến Tòa thị chính.

 

Nghe ông cụ thị trưởng Paris lẩm bẩm một tràng gì đó, cũng cứ thế gật đầu theo.

 

Ông vung tay một cái lớn, ký phát giấy chứng nhận kết hôn cho chúng .

 

Có chút thấp thỏm nhưng nhiều hơn thế, là những tia hân hoan bé nhỏ.

 

Đồng loại thì hiểu đồng loại.

 

luôn cảm thấy, Phó Thời Tu, sẽ là một sự lựa chọn sai lầm.

 

Điều duy nhất khiến vui, là Chu Hoài Nam bằng cách nào tra điện thoại của ở Paris.

 

Lại còn dùng một điện thoại của Pháp, gọi cho một cuộc điện thoại.

 

“Em quả nhiên đến Paris!”

 

Vừa kết nối, nhận ngay giọng của :

 

“Kiều Kiều, học cách giở chứng cơ đấy?”

 

“Một tháng , vẫn quậy đủ ?”

 

hít sâu một , mới đè nén cảm xúc đang trào dâng:

 

“Chu Hoài Nam, đừng phiền cuộc sống của nữa.”

 

“Cuộc sống của em? Em thì cuộc sống gì chứ?”

 

“Đừng tưởng , em đến Paris, tìm cái đứa tên “Angle” đúng ?”

 

“Một con nhóc ngày nào cũng đòi ăn kẹo, em gánh nặng cho cũng thấy ngại ?”

 

Trước đây việc gì, kết bạn với ai, từng giấu giếm Chu Hoài Nam điều gì.

 

 

 

Loading...