Vọng Thư - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-03-14 18:30:07
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

chặn thêm nữa.

 

Trùng hợp lúc đó Phó Thời Tu cũng nhắn tin đến:

 

“Anh sai mang cho em vài bộ lễ phục, em thử xem nhé.”

 

“Ngày mai đưa em gặp vài bạn .”

 

Đi gặp bạn của Phó Thời Tu .

 

Tim bất giác đập nhanh hơn vài nhịp.

 

Lập tức vứt sạch những bực dọc do Chu Hoài Nam mang đến đầu.

 

Bắt ngay một chiếc taxi về khách sạn.

 

17.

 

Phó Thời Tu chỉ sai mang đến “vài bộ” lễ phục.

 

Chật kín mấy giá treo quần áo, cộng thêm giày dép, trang sức phối kèm và cả các chuyên gia trang điểm nữa.

 

Đông nghẹt cả một căn phòng.

 

Thấy coi trọng việc như , cũng dám lơ là.

 

Thử thử , chọn lựa gần như mất cả một buổi tối.

 

Cuối cùng vẫn chọn một bộ trang phục trông ngoan ngoãn, nhã nhặn.

 

Cũng may Phó Thời Tu về.

 

Mười năm về nước, hiếm hoi lắm mới đích đến chi nhánh Hải Thành một chuyến.

 

Mức độ bận rộn cũng đủ hiểu .

 

Ngày hôm , ngủ nướng thêm quá nửa ngày.

 

Lúc tỉnh dậy thì là buổi chiều.

 

Vừa quần áo và trang điểm xong thì tin nhắn của Phó Thời Tu cũng vặn gửi tới.

 

“Anh bảo tài xế qua đón em .”

 

Lúc lên xe, một lạ gọi đến.

 

Trực giác mách bảo là Chu Hoài Nam, trực tiếp ấn tắt.

 

Lại gọi, tắt.

 

Cuối cùng là đưa danh sách đen.

 

Chỉ là ngờ, khi tài xế dừng xe, thế mà thấy Chu Hoài Nam.

 

Anh ở cửa khách sạn, gọi điện gọi điện.

 

Cuối cùng nổi điên ném vỡ cả điện thoại.

 

ngẩng đầu tên khách sạn, thế mà chính là nơi hôm qua Chu Hoài Nam gửi định vị cho .

 

Điện thoại của Phó Thời Tu gọi đến thật đúng lúc.

 

“Đến ?”

 

“Anh xuống đón em nhé?”

 

Giọng của lúc nào cũng thể khiến bình tâm .

 

liếc Chu Hoài Nam đang đen mặt cách đó xa: “Không cần , em tự lên .”

 

Chắc là thấy tiếng .

 

Chu Hoài Nam cũng sang.

 

Nhất thời thật khó để miêu tả vẻ mặt của lúc .

 

Giống như ngạc nhiên, giống như mừng rỡ như điên, xen lẫn vài phần lửa giận kìm nén.

 

Anh đá phăng chiếc điện thoại đập nát.

 

Hốc mắt đỏ hoe: “Kiều...”

 

cũng chỉ buông một chữ.

 

Anh mím c.h.ặ.t khóe môi, ngoảnh mặt : “Đi thôi.”

 

Giọng điệu vài phần đắc ý: “Biết ngay là em sẽ đến mà.”

 

Nói dẫn đầu lưng bước .

 

Khách sạn lẽ bao trọn .

 

bỗng chốc phản ứng đám “vài bạn” mà Phó Thời Tu , rốt cuộc là những ai.

 

Thấy bước theo, Chu Hoài Nam cố ý chậm .

 

“Được , nhận sai ?”

 

Anh hạ thấp giọng: “Chẳng vì em thích Tống Chi ?”

 

“Anh qua với cô nữa là chứ gì?”

 

“Em cũng thật là hẹp hòi, con bé đụng chạm gì đến em cơ chứ.”

 

hít sâu một , cố gắng kìm nén cảm xúc.

 

Vừa lên đến tầng hai, thấy mấy gương mặt quen thuộc.

 

“Ái chà, chị dâu cuối cùng cũng chịu về ?”

 

“Vẫn là thiếu gia nhà họ Chu tay, một cô nàng ngoan ngoãn thế , bày đặt học đòi kim ti tước bỏ trốn, chẳng quá nực ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/vong-thu-djrq/chuong-6.html.]

“Anh Nam, hôm nay đông như , cũng đưa chị đến, sợ...”

 

thế, hôm nay nhân vật lớn đấy!”

 

Chu Hoài Nam lườm bọn họ một cái: “Cút.”

 

Bước đến gần hơn:

 

“Coi như em hiểu chuyện, còn trang điểm một chút mới đến.”

 

“Lát nữa em cứ theo , bất kể xảy chuyện gì, tuyệt đối chuyện, chỉ cần , ?”

 

“Lại đây.” Anh chìa tay : “Cho em dắt đấy.”

 

cạn lời, khựng .

 

“Chu Hoài Nam.”

 

Lạnh lùng cất lời: “ mà đến đây.”

 

Chu Hoài Nam “phụt” một tiếng:

 

“Thôi , đến nước , còn giả vờ giả vịt cái gì nữa?”

 

“Em mà đến thì vì ai mà đến?”

 

Cánh cửa sảnh chính mở .

 

liếc mắt một cái liền thấy Phó Thời Tu.

 

Không sân nhà của , ở vị trí chủ tọa.

 

Một trái một lượt là của Chu Hoài Nam và cả đang tiếp quản công ty của Chu Hoài Nam.

 

Những khác hoặc hoặc , hoặc lặng lẽ uống rượu, hoặc thì thầm to nhỏ.

 

kỳ lạ tạo thành một vòng cung bao quanh lấy Phó Thời Tu trung tâm.

 

“Thấy ? Người ở giữa , là nhân vật khó khăn lắm mới mời đấy.”

 

“Lát nữa vợ cũng đến.”

 

“Em ngoan ngoãn một chút, mất mặt nhà họ Chu, cả sẽ để yên cho em !”

 

Chu Hoài Nam định kéo tay .

 

giật mạnh tay .

 

“Kiều Vọng Thư!”

 

Tiếng quát hề nhỏ.

 

Không ít ngoái .

 

Phó Thời Tu cũng sang, ánh mắt khẽ chùng xuống.

 

“Hoài Nam, đang cái trò gì thế?”

 

Mẹ Chu quát Chu Hoài Nam nhưng ánh mắt bất mãn chĩa thẳng .

 

Anh cả của Chu Hoài Nam nhíu mày một cái, ngay lập tức sang tươi với Phó Thời Tu:

 

“Phó phu nhân chắc cũng đến nhỉ? Để xuống đón nhé?”

 

bắt đầu bàn tán xì xào.

 

Chu Hoài Nam thấp giọng mắng:

 

“Đã bảo em đừng loạn cơ mà, bây giờ thì lòng ?”

 

“Đây là đầu tiên em gặp đông đủ họ hàng nhà họ Chu như , để ấn tượng thế ?”

 

.

 

Kết hôn ba năm, đây mới là đầu tiên gặp mặt bộ nhà họ Chu.

 

“Vọng Thư.” Phó Thời Tu bỗng nhiên gọi .

 

“Lại đây.”

 

Giữa Chu, vẫn còn chừa trống một chiếc ghế.

 

Chu Hoài Nam sửng sốt.

 

Mẹ Chu và cả của Chu Hoài Nam cũng đồng loạt sững sờ.

 

cất bước tiến gần.

 

“Giới thiệu một chút.”

 

Giọng của Phó Thời Tu lớn nhưng đủ để tất cả những mặt đều rõ.

 

“Kiều Vọng Thư.”

 

Anh hôn nhẹ lên mu bàn tay đưa mắt một lượt đám đông: “Vợ .”

 

18.

 

Cả sảnh tiệc tĩnh lặng như tờ.

 

Tất cả , dường như đến thở cũng quên mất.

 

Chỉ Phó Thời Tu là vẫn thản nhiên, quả hổ danh từng trải qua sóng to gió lớn.

 

“Vọng Thư, em điều gì ?”

 

Mọi ánh mắt đều đổ dồn .

 

Lưng toát cả mồ hôi lạnh.

 

Lòng bàn tay siết c.h.ặ.t, nhịp tim cứ dội lên từng hồi.

 

 

 

Loading...