Vọng Thư - Chương 7
Cập nhật lúc: 2026-03-14 18:30:08
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phó Thời Tu nắn nhẹ tay , sâu mắt , khẽ gật đầu khích lệ.
“Không chuyện gì, là thể cả.”
hít một thật sâu.
“Dì Chu.”
thẳng Chu: “Cháu...”
nắm c.h.ặ.t hai bàn tay: “Cháu và Chu Hoài Nam ly hôn từ lâu .”
“Cháu hiểu vì với dì.”
Rồi sang Chu Hoài Nam:
“Chu Hoài Nam, bao giờ nghĩ rằng... kết hôn, ly hôn, thể mang “trò diễn kịch”.”
“Giữa và , còn bất cứ khả năng nào nữa.”
Cuối cùng, đối diện với tất cả :
“ hiện giờ là vợ hợp pháp của Phó Thời Tu.”
“Từ nay về , còn bất kỳ mối quan hệ nào với nhà họ Chu nữa.”
Chu Hoài Nam trân trân đôi bàn tay đang nắm c.h.ặ.t lấy của và Phó Thời Tu, dám tin mà lùi hai bước.
Phó Thời Tu cũng dậy.
Anh cầm chiếc khăn ướt bàn lên, chậm rãi, ung dung lau bàn tay Chu Hoài Nam chạm .
“Vợ thích yên tĩnh.”
“Còn , là kẻ cực kỳ che chở nhà.”
“Sau ngày hôm nay, thấy bất kỳ kẻ nào, dùng bất kỳ hình thức nào để quấy rối vợ nữa.”
“Phu nhân Chu, thế đủ rõ ràng ?”
Mẹ Chu thẫn thờ, liên tục gật đầu.
“Xin , phiền .”
Phó Thời Tu buông chiếc khăn xuống, nắm lấy tay rời .
Mãi cho đến khi bước thang máy, nhịp tim mới dường như trở bình thường.
Đôi chân bủn rủn, lúc sắp ngã khuỵu xuống thì Phó Thời Tu ôm choàng lấy eo , ép vách thang máy.
“Anh rùm beng như ...” thở dốc thầm: “Chỉ để ngăn Chu Hoài Nam đến tìm em nữa ?”
Phó Thời Tu nâng khuôn mặt lên:
“Hôm nay, em xinh .”
cũng rõ đang khen trang điểm , khen ăn .
Chỉ thấy cúi , trực tiếp phủ lấy môi .
“Kiều Kiều, Kiều Kiều!”
Bên ngoài thang máy vang lên tiếng Chu Hoài Nam gào thét.
Thật may, nãy mải chuyện nên kịp bấm tầng.
Thang máy thế mà bấm mở .
Phó Thời Tu kéo rịt lòng, lạnh lùng đầu :
“Có chuyện gì?”
Vách thang máy phản chiếu khuôn mặt đỏ bừng vì nụ hôn ban nãy, cùng với đó là vẻ mặt thảng thốt đến gần như tuyệt vọng của Chu Hoài Nam bên ngoài cửa.
vội vàng bấm tầng hầm B1.
Trước khi cửa thang máy khép , Phó Thời Tu chơi ác.
Anh nâng cằm lên, ngay mặt Chu Hoài Nam.
Mạnh bạo hôn xuống thêm một nữa.
19.
Nghe Chu Hoài Nam nhà họ Chu nhốt .
Tịch thu điện thoại, máy tính, cắt đứt phương tiện liên lạc.
Bắt thề độc, đảm bảo sẽ bao giờ tìm gây rắc rối nữa mới chịu thả .
cùng Phó Thời Tu trở về Bắc Kinh.
Vốn định công chứng giấy kết hôn nhưng Phó Thời Tu chê phiền phức, bèn trực tiếp đưa cục Dân chính lĩnh luôn một tờ mới.
cũng mắt bạn bè và nhà .
Giống hệt như trong lời đồn.
Anh là đích tôn trưởng t.ử nhưng mất sớm, bố thì đột t.ử do bệnh tim năm mười tám tuổi.
Mấy vị chú bác của hiện giờ sớm còn sức phản kháng, đối xử với vô cùng khách khí.
Bạn bè của cũng đều lịch thiệp, nhã nhặn.
Chỉ duy nhất một , lẽ là chí cốt của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/vong-thu-djrq/chuong-7.html.]
Ngay mặt mà dám trêu chọc là “trai ế mất zin”.
Không thể nào.
Anh hơn ba mươi tuổi , vẫn còn là trai tân ?
mà và lĩnh chứng nhận kết hôn cũng nửa tháng , quả thật vẫn hề chạm .
Là do ...
Hay là do sợ phát hiện ?
Vậy nên đêm hôm đó lúc ngủ, bầu khí chút kỳ quặc.
Chốc chốc chạm , chốc chốc thấy nhất nên tránh xa một chút.
Lỡ như là , mà là ...
Khụ.
Chắc .
Lúc hôn , vẫn cảm nhận cơ mà.
Phó tổng trăm công nghìn việc, vốn khó gần.
Chắc cũng là chuyện bình thường thôi nhỉ?
Mà kể cả bình thường thì giấy kết hôn cũng lĩnh , sẽ chê bai .
“Đang nghĩ gì thế?”
Phó Thời Tu bỗng nhiên xoay , vớt ôm lòng.
vội vàng lắc đầu nguầy nguậy.
Anh cúi xuống chiếm lấy đôi môi .
Dạo gần đây hôn càng ngày càng thường xuyên, thời gian cũng càng lúc càng dài.
“Anh chỉ cho em thêm thời gian, để từ từ tiếp nhận thôi.”
Nhiệt độ trong chăn dần nóng lên.
Trong bóng tối, thở của Phó Thời Tu rối loạn, giọng điệu khàn khàn.
“Em...”
Tiếng tim đập “thình thịch” lu mờ cả giọng của .
chợt nghĩ đến chú ch.ó nhỏ đang say giấc ngủ nơi cuối giường.
Lúc về nước, Phó Thời Tu cũng quên mang nó theo.
Nghĩ đến bộ ga gối màu tím nhạt trong phòng.
Nghĩ đến vườn hoa tulip rực rỡ ngoài sân.
Suốt những năm tháng qua, câu của , đều ghi nhớ.
“Em thích mà, Phó Thời Tu.”
thì thầm thật khẽ.
Rướn in nụ hôn lên môi .
Toàn Phó Thời Tu cứng đờ, ngay lập tức đảo khách thành chủ.
Cuối cùng đương nhiên là...
Đêm xuân ngắn ngủi, một đêm ngủ.
20.
Thế nhưng đời thì luôn những chuyện như ý.
Số tham dự bữa tiệc sinh nhật đó quá đông, thế nào cũng những lời đồn đại lọt ngoài.
Dưới mỗi video phỏng vấn của Phó Thời Tu, đều xuất hiện những bình luận bóng gió mập mờ.
“Chậc chậc, tổng tài bá đạo, vẻ đạo mạo mà tán tận lương tâm, ngay cả vợ cũng...”
“Lầu ơi, kết hôn ? Vợ ?”
“Tem rén bảo tính mạng nhé. Từ khóa: Cô dâu cướp.”
Phó Thời Tu cảm thấy chẳng cả.
Những luận điệu kiểu càng cấm đoán thì càng lan truyền dữ dội.
thì thấy nghẹn ứ ở cổ họng.
Hôm đó Phó Thời Tu tăng ca.
Còn ba ngày nữa là chúng sẽ về Pháp.
Lúc đang thu dọn hành lý thì đột nhiên thấy bên ngoài sân ồn ào náo động.
“ thế, và vợ thanh mai trúc mã, tình cảm hai mươi mấy năm trời, thể hết là hết ?”
“Mọi xem bức ảnh .”
“, chính là bức ảnh chụp Phó Thời Tu ở sân bay ngay ngày hôm xóa sạch sành sanh đó.”