Vọng Thư - Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-03-14 18:30:10
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cho thêm một cơ hội nữa ? Lần nhất định...”

 

Vừa định với tay nắm lấy tay .

 

né phắt thật nhanh:

 

“Bẩn c.h.ế.t .”

 

Lời Chu Hoài Nam định đột ngột im bặt.

 

kéo vali, lưng bước .

 

Phó Thời Tu đang chờ cách đó xa, liền khoác tay .

 

Phía lưng bỗng vang lên một tiếng gào t.h.ả.m thiết.

 

23.

 

Sau , lâu lâu đó, bao giờ gặp Chu Hoài Nam nữa.

 

Chỉ thỉnh thoảng qua lời bạn cùng phòng vài tin tức nhỏ giọt về và Tống Chi.

 

Chuyện của Tống Chi ầm ĩ lên .

 

Vài thiếu gia nhà giàu, trong đó cả Chu Hoài Nam, cùng đ.â.m đơn kiện cô .

 

đuổi học, lấy bằng nghiệp.

 

Còn vụ kiện cuối cùng phân xử thì ai rõ.

 

Chu Hoài Nam đuổi khỏi nhà họ Chu.

 

Có lẽ là để lấy lòng Phó Thời Tu, hoặc cũng thể là do việc kinh doanh của Chu gặp trắc trở nên trút giận lên đầu .

 

Cắt bộ thẻ tiêu dùng, thu hồi tài sản tên .

 

Bắt tự ngoài kiếm sống.

 

Nghe vị hai từng mua đồ hiệu trăm vạn tệ chớp mắt, giờ đây mua một chai rượu cũng đắn đo keo kiệt.

 

Cũng kể từng thấy và Tống Chi đ.á.n.h ngoài phố.

 

Hai con cùng chung cảnh khốn cùng, dù đ.á.n.h đến sứt đầu mẻ trán cũng chẳng ai thèm bận tâm.

 

“Công việc” của diễn thuận lợi.

 

Học trò từ một , tăng lên hai , hai thành bốn .

 

Chẳng mấy chốc chiêu sinh một lớp đông đúc.

 

Việc học ngoại ngữ của cũng khá suôn sẻ.

 

Dù nhiều lúc 15 thì của nó cho hoa mày ch.óng mặt nhưng ít nhất cũng thể giao tiếp cơ bản.

 

Cái Tết âm lịch đầu tiên ở Pháp, Phó Thời Tu đưa trượt tuyết.

 

Từ đỉnh núi Alps trượt tuyết tốc độ cao lao v.út xuống, hét lên thật lớn.

 

Buổi tối, chúng ở khách sạn thung lũng đếm .

 

Mỗi vì , đều là những từng yêu thương chúng .

 

“Phó Thời Tu, vẫn định kể cho em câu chuyện về “Angel” ?”

 

Ngay đêm đó, Phó Thời Tu đưa về nước.

 

Về Bắc Kinh.

 

Trở căn nhà cổ nhiều năm mở cửa.

 

Ở đó một căn phòng, tường vẽ chi chít những chú thỏ màu hồng.

 

24.

 

Phó Thời Tu một em gái.

 

Kém mười tuổi, cực kỳ thích thỏ.

 

Lớn hơn chút nữa, cực kỳ thích thỏ màu hồng.

 

Cô bé thường là sứ giả từ hành tinh thỏ đến để giải cứu thế giới.

 

cô bé dường như may mắn đến thế.

 

Vừa sinh qua đời.

 

Năm tám tuổi thì bố mất.

 

Cô bé tận mắt chứng kiến trai kiệt sức quần thảo, đối đầu với đám chú bác luôn rình rập, nhòm ngó như hổ rình mồi.

 

Cô bé là đến để giải cứu thế giới, nên chắc chắn thể trở thành gánh nặng của trai .

 

Thế nên khi trong nhà ngược đãi, cô bé rên một tiếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/vong-thu-djrq/chuong-9.html.]

 

Lúc bạn học chế giễu, bắt nạt vì chứng thất ngôn, cô bé cũng chỉ mỉm với Phó Thời Tu.

 

Người thất ngôn, từng là Phó Thời Tu.

 

Mà là cô bé.

 

Để che giấu căn bệnh của , cô bé thường xuyên giấy nhớ cho Phó Thời Tu.

 

“Anh trai, ở trường vui hơn, kỳ nghỉ hè em về nhà , chăm sóc bản cho nhé!”

 

“Anh trai, em kết bạn với một bạn , hôm nay là một ngày vui vẻ!”

 

“Anh trai, em bánh kem , em để trong tủ lạnh, nhớ ăn nhé!”

 

Thế nhưng mảnh giấy cuối cùng cô bé để cho Phó Thời Tu, :

 

“Anh trai, trái đất cực khổ quá, em về hành tinh thỏ đây! Anh yên tâm, em sẽ thường xuyên về thăm (#^.^#)”

 

Phó Thời Tu quá bận rộn.

 

Trường học, công ty, nơi cũng là chiến trường.

 

Thế nhưng khi chiến tranh kết thúc, thứ chờ đợi , chỉ là t.h.i t.h.ể lạnh lẽo đáy hồ.

 

Thật cô bé cũng từng nghĩ đến việc tự cứu lấy .

 

Cô bé tham gia nhiều hội nhóm tương trợ.

 

Nhóm hỗ trợ trầm cảm, nhóm hỗ trợ thất ngôn.

 

Cũng ít kết bạn với cô.

 

Chỉ là những vốn dĩ lo xong, thể giúp đỡ khác chứ?

 

Đa phần chỉ trò chuyện dăm ba ngày lặn mất tăm.

 

Cho đến mãi tận nhiều năm , ấn cái avatar hình thỏ hồng của cô bé, gửi lời mời kết bạn.

 

“Em gái, kết bạn với chị nhé.”

 

“Em gái, đang bận ?”

 

“Em gái, hôm nay là một ngày nắng rực rỡ! Liệu chị may mắn em đồng ý kết bạn ?”

 

Phó Thời Tu ồn ào quá.

 

Năm qua năm khác, vẫn luôn canh giữ cái WeChat của em gái .

 

Ảo tưởng rằng một ngày, cô bé thật sự trở về?

 

em gái thì mãi đợi .

 

Ngược , xuất hiện một “bà chị” lắm lời.

 

Anh đồng ý lời mời kết bạn.

 

Nhìn cô ngày qua ngày mệt mỏi chia sẻ về cuộc sống của bản .

 

Anh nghĩ nếu như cô xuất hiện từ mười năm , liệu em gái ... một kết cục khác ?

 

Thậm chí còn nghĩ liệu cô... chính là món quà mà em gái gửi tặng ?

 

Anh quá đỗi cô độc .

 

Rời xa quê hương, ngày qua ngày chuộc lầm với em gái.

 

Giọng phát từ chiếc điện thoại, là màu sắc duy nhất điểm xuyết cho cuộc đời .

 

Chỉ tiếc là cô là vợ của khác.

 

“Bây giờ, em là vợ của .”

 

Phó Thời Tu ngước ngôi sáng nhất bên cạnh mặt trăng: “Em xem, thật sự là con bé tặng em cho ?”

 

“Con bé tha thứ cho ?”

 

“Em bao giờ trách cả.”

 

hôn lên giọt nước mắt vương nơi khóe mắt : “Em là thiên thần đến để giải cứu thế giới.”

 

“Giải cứu và cũng giải cứu cả em nữa.”

 

Phó Thời Tu ôm c.h.ặ.t lấy .

 

“Kiều Kiều, yêu em.”

 

Rất yêu yêu em.

 

Điều nuối tiếc nhất đời, chẳng qua cũng chỉ là trao lầm tình cảm cho kẻ xứng đáng.

 

điều may mắn nhất đời , chính là em yêu cũng vặn yêu em.

 

Rơi trọn lòng bàn tay .

Loading...