Khi Chu bá kể chuyện cho , giọng điệu ông vẫn còn vương chút bất bình:
"Gia chủ đại nhân khi mới bao nhiêu tuổi chứ? Vẫn còn là một đứa trẻ mà thôi."
"Cũng may là gia chủ đại nhân vốn dĩ chẳng thích ăn đào."
Vì , ai nấy đều đinh ninh rằng chuyện lẽ Bùi Tế sớm quên lãng từ lâu. Nào ngờ , những ghi nhớ, mà còn khắc sâu tận đến tận bây giờ.
Ta thấy sắc mặt Bùi phu nhân dần trở nên trắng bệch.
Cuối cùng, thậm chí bà chẳng dám thẳng Bùi Tế đang giường nữa, chỉ vội vàng xoay rời . Bóng lưng trông chẳng khác nào đang chạy trốn.
Đến khi Bùi Tế, mới phát hiện mở mắt từ lúc nào chẳng .
Thấy , khẽ nhếch môi như thói quen thường lệ.
"Thật đáng tiếc..." Hắn khẽ lẩm bẩm: "Cơ hội duy nhất để khiến bà nảy sinh lòng áy náy, vốn dĩ định để dành đến ngày nhắm mắt xuôi tay."
Hóa , những lời thốt lúc nãy đều là cố ý.
Trong lòng nhất thời dâng lên một cảm giác khó tả.
Ta ̣nh tiến lên an ủi vài câu, thì :
"Thực , thể ăn đào."
Ta sững sờ chôn chân tại chỗ.
"Hồi nhỏ, hễ cứ ăn đào là khắp nổi đầy mẩn đỏ."
Vậy mà điều , phụ mẫu của đều quên sạch sành sanh.
Bùi Tế bình thản xong câu nhắm mắt, chìm giấc ngủ sâu.
Chỉ còn đó, trái tim thắt vì đau xót khôn nguôi.
Kể từ ngày hôm đó, bệnh tình của Bùi Tế ngày một trầm trọng hơn.
Tuy rằng phương t.h.u.ố.c hiệu quả, nhưng dù cũng qua hai mươi năm, dịch bệnh giờ đây chẳng còn giống như xưa nữa.
Hứa đại phu cùng thử nghiệm vô phương t.h.u.ố.c mới, nhưng kết quả thu vẫn vô cùng ít ỏi.
Bùi Tế cứ thế yếu dần .
Ta quyết định dọn hẳn sang viện của để tiện bề chăm sóc ngày đêm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/vua-gap-da-vui/chuong-26.html.]
Có những đêm giật tỉnh giấc giữa chừng, chẳng kịp mang hài mà cứ thế chạy chân trần đến bên giường để bắt mạch cho .
Chỉ khi cảm nhận nhịp tim của vẫn còn đập, mới dám gục bên cạnh giường mà .
Từ trận cãi vã lớn ngày hôm đó, Bùi phu nhân và Bùi Diễm còn đến tìm nữa.
Lo lắng thể chịu nổi, Chu bá đề nghị phiên trông nom Bùi Tế, nhưng khước từ.
Chưa đầy nửa tháng, gầy trông thấy.
Trịnh Thù Du xót xa cho , mỗi ngày đều đổi món hầm canh cho tẩm bổ.
Trong những lúc nghỉ ngơi ngắn ngủi, lời của Bùi phu nhân ngày luôn vang vọng trong tâm trí : "Ngươi quả thực đáng ghét y hệt phụ của ngươi."
Vậy , bà quen phụ ? rõ ràng là trẻ mồ côi Bùi Tế nhận nuôi, Bùi phu nhân phụ ? Trừ phi... phận thực sự của liên quan đến Bùi gia.
Càng nghĩ càng rối, cuối cùng quyết định đích hỏi cho rõ ràng. Nghe tin đến thăm giữa đêm khuya, Bùi phu nhân chút kinh ngạc.
Dù mấy thiện cảm với , bà vẫn sai hạ nhân cho .
Vừa gặp mặt, thẳng thắn hỏi: "Bà từng gặp cha , đúng ?"
Bùi phu nhân im lặng, ánh mắt chút né tránh, hẳn là đang hối hận vì ngày đó nhất thời lỡ lời.
"Bà chỉ gặp qua cha , mà còn rõ phận của ." Ta từng bước ép sát. "Cha là ai? Thân phận thực sự của là gì? Năm đó Bùi Tế vì nhận nuôi ? Những điều , thực bà đều rõ, đúng ?"
Sau một loạt câu hỏi dồn dập, Bùi phu nhân hỏi đến phiền lòng: "Ngươi đoán cả , còn tới hỏi gì."
Dù bà thích , nhưng vẫn giúp Bùi Tế che giấu phận của bấy lâu nay.
Ta khẽ c.ắ.n môi: "Trong ký ức của , đáng lẽ một tỷ tỷ."
Nghe đến đây, Bùi phu nhân bỗng lạnh một tiếng: "Vị tỷ tỷ trong miệng ngươi, có lẽ chính là đứa con trai ngoan của đó."
Trước ánh mắt kinh ngạc của , Bùi phu nhân tiếp: "Năm bảy tuổi bị bệnh nặng, thầy bói nuôi như con gái mới dễ sống sót, thế là con gái vài năm. Sau đến Vân Thâm thư viện mới khôi phục phận nam nhi."
Vậy nên, tỷ tỷ trong ký ức của , thực chất là Bùi Tế lúc nhỏ?
Ta thẫn thờ rời khỏi viện của Bùi phu nhân.
Khi ngang qua thư phòng của Bùi Tế, chợt nhớ điều gì đó, vội chạy như ba năm , tìm thấy chiếc quạt xếp đặt trong hộp gỗ đàn hương.
Lần Bùi Tế ngăn cản, nương theo ánh nến mờ ảo mở mặt quạt ... Chỉ thấy mặt quạt là những nét mực nguệch ngoạc, hai chữ "Niệm Tư".
Hóa cái gọi là "nét chữ quý giá", chẳng qua chỉ là tên của chính do một đứa trẻ mới học chữ để . Niệm Tư, Niệm Tư... chẳng chính là chữ Từ .