Ân sư Quý Hoài nhắc đến chính là viện trưởng của thư viện Vân Thâm. Hết đến khác, chẳng qua cũng vì ông ái ngại cho một mầm non , nỡ để vùi lấp.
" hiềm nỗi tiểu t.ử chẳng cầu tiến."
Quý Hoài vẫn còn nhớ rõ ngày , ân sư hăm hở thu nhận đồ , cuối cùng thất vọng trở về. Y tò mò hỏi một câu, liền thấy ân sư chỉ tiếc rèn sắt thành thép mà mắng: "Nghiệt duyên, đúng là nghiệt duyên!"
"Ngươi khổ học là vì vị hôn thê đính ước từ thuở nhỏ. Còn tiểu t.ử dốc lòng đèn sách, là để trở về rể hiền cho nhà ."
Lời tuy , nhưng từ đó về , Thôi viện trưởng vẫn dành nhiều sự quan tâm cho Bùi Tế.
Mãi đến khi Hoa gia gặp chuyện, Bùi Tế mới đành đoạn tuyệt việc học, trở về Bùi gia.
Chẳng dám nhận , cũng chẳng dám cầu viện, chẳng qua là bởi cảm thấy còn mặt mũi nào để đối diện với ân sư và đồng môn năm cũ.
Nghe xong những chuyện , trong lòng vô cùng cảm động. Hóa năm xưa còn những ẩn tình như thế.
Chỉ là... nghĩ đến hai chữ "ở rể" , vô thức đưa mắt Bùi Tế.
Nào ngờ cũng đang chăm chú.
Bốn mắt nhìn , gò má lập tức ửng hồng.
Quý Hoài chứng kiến cảnh , trong lòng cũng tỏ tường: "Vậy nên, vị chính là..."
"Phải." Bùi Tế lên tiếng cắt lời y.
Quý Hoài hừ nhẹ một tiếng rõ vui buồn.
Trước khi rời , y dặn dò Bùi Tế lúc rảnh rỗi nhớ về thăm ân sư.
Việc lật vụ án của Hoa gia y sẽ giúp đỡ khi hồi kinh, nếu Bùi Tế còn tham gia khoa cử, chắc chắn ân sư cũng sẽ vô cùng vui mừng.
Nghe , giọng điệu Bùi Tế chút khó xử: "Ta nay tuổi tác lớn, thương nhân bấy lâu nay..."
"Xưa tiền bối ngũ tuần mới trúng cử, đệ nay mới bao nhiêu tuổi, gì mà thể?"
Quý Hoài liếc Bùi Tế cuối xoay rời : "Sư , đừng có lười biếng."
Sau khi Quý Hoài rời , sang Bùi Tế: "Vậy nên, hôn ước năm xưa, giờ đây liệu còn tính ?"
Bùi Tế thoáng ngẩn , đó rũ mắt, khẽ nở nụ : "Ừm, vẫn tính."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/vua-gap-da-vui/chuong-28.html.]
*
Một năm , Quý Hoài đích lật vụ án cũ của Hoa gia năm nào. Mà cũng cuối cùng cũng thể dùng danh tính thực sự của , Hoa Niệm Tư.
Bùi Diễm khi phận thật sự của thì vô cùng kinh hãi. Kể từ dạy dỗ một trận, ngoan ngoãn hơn nhiều, gặp đều chủ động tránh đường.
Giờ đây là của Hoa gia, chẳng còn dám chỉ tay mặt Bùi Tế mà mắng nhiếc là kẻ ở rể ai thèm nữa.
Bùi phu nhân khi tin Hoa gia giải oan, vẻ mặt thẫn thờ một hồi, lẩm bẩm: "Vậy mà nó thật sự đợi ..."
Vài ngày , Bùi Tế đích tới tìm Bùi phu nhân. Chỉ điều , là để bàn bạc về hôn sự định từ nhiều năm .
Suốt buổi Bùi phu nhân đều im lặng .
Mãi đến cuối cùng, khi thấy ngày cưới mà Bùi Tế chọn, bà mới rũ mắt gật đầu: "Đó là một ngày lành."
Lúc rời , Bùi Tế bà cuối: "Mẫu , con từng vì sự thiên vị của mà oán hận ."
Giọng điệu vẫn bình thản như cũ, nhưng hình Bùi phu nhân khẽ run lên.
"Người và là những cuối cùng của con thế gian , dù thành , phần gia sản thuộc về và Bùi Diễm cũng sẽ ít phân nào. Thế nhưng mẫu , xem, đời cớ , nhẫn tâm mong cầu con c.h.ế.t ?"
Nói xong câu đó, Bùi Tế liền rời . Rất lâu , trong căn phòng mơ hồ vọng tiếng đầy kìm nén.
*
Lại một mùa hạ độ tháng sáu, và Bùi Tế chính thức kết thành phu thê.
Quý Hoài sớm gửi thư cho ân sư ở tận Thanh Châu xa xôi, báo tin về việc thành .
Một ngày hôn lễ, Bùi phủ nhận một món hạ lễ gửi đến từ Thanh Châu. Lão nhân gia tuổi tác cao, tiện đích tới dự, nhưng vẫn tâm huyết chọn lựa một bộ văn phòng tứ bảo gửi tặng.
Bùi Tế ôm lấy chiếc hộp đựng hạ lễ, hốc mắt thoáng chốc đỏ hoe.
Phía kinh thành cũng gửi tới vài món hạ lễ.
Một phần là của Quý Hoài. Hai phần còn , lượt đến từ Hầu phủ và Trịnh gia.
Phải , Trịnh Thù Du cuối cùng thành cùng Tạ Tùy. Năm ngoái tin tức truyền tới từ kinh thành, chế độ khoa cử cải cách, sự kiên trì của Hoàng hậu nương nương, triều đình đặc cách mở thêm khoa cử dành cho nữ t.ử. Trịnh Thù Du khi tin, ngay ngày hôm một tới Hầu phủ thoái hôn.
Sau đó, mặc kệ sự giận dữ hiện rõ mặt phụ và trưởng, nàng dõng dạc tuyên bố sẽ tham gia kỳ thi khoa cử dành cho nữ t.ử khóa đầu tiên.