Vừa Huấn Vừa Sủng Thô Hán Cấm Dục Nuông Chiều Vợ Yêu - Chương 299: Anh về rồi

Cập nhật lúc: 2026-04-03 13:05:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hóa là nhóm “loa phát thanh” mang theo cái miệng lợi hại của họ đến để trừ gian diệt bạo!

Hứa Trán Phóng thò đầu từ khe cửa, các thím đang ở cổng sân, nước mắt lã chã rơi xuống.

“Hu hu hu! Cảm ơn các thím nhiều lắm ạ!”

Bộ dạng đáng thương, yếu ớt của cô khơi dậy bản năng che chở của các bà, các .

Từ Đệ Lai thấy vẻ mặt “diễn sâu” của vợ lão tam, như thể là kẻ tội đồ tày trời bằng, trong lòng càng thêm tức tối.

Dạo gần đây quá nhiều chuyện khiến cô bực bội. Trong đầu Từ Đệ Lai đột nhiên hiện lên hình ảnh vợ lão tư m.a.n.g t.h.a.i cưỡi lên đầu lên cổ . Vợ lão tư khiến cô thể bòn rút tiền sinh hoạt phí nữa, nhưng vì cô đang m.a.n.g t.h.a.i nên Từ Đệ Lai tiện tay.

Thế nhưng vợ lão tam – một con gà mái già đẻ trứng, tại cũng dám cưỡi lên đầu cô chứ? Dù cũng sinh cho nhà họ Lý hai đứa cháu trai đích tôn cơ mà.

Chị dâu cả cũng giống như . Làm chị dâu cả thì dạy dỗ em dâu chẳng là chuyện đương nhiên ?!

Nga

Nghĩ đến đây, Từ Đệ Lai tức đến mức mặt mũi méo mó. Cô xông thẳng lên, vươn tay định túm lấy tóc Hứa Trán Phóng.

Hứa Trán Phóng nín thở vì sợ hãi. Nhiều như mà cô vẫn dám tay !

Gương mặt Hứa Trán Phóng vẫn còn vẻ ngơ ngác, nhưng hai tay nhanh hơn não, đóng sầm cửa lớn , dùng lưng chặn c.h.ặ.t cửa. Quả nhiên là cơ thể tự bảo vệ hơn cả lý trí!

Hu hu hu! Sau cô nhất định chăm sóc bản thật mới .

Thím thứ nhất: “Từ Đệ Lai, cô định gì đấy! Ngay mặt chúng mà cô còn dám bắt nạt con dâu mới ?”

Thím thứ hai: “Trước đây Từ Đệ Lai độc ác thế , khi nào là do Lý Hữu Tài xúi giục nhỉ?”

Thím thứ ba: “ đấy, cứ tưởng là do Trương Tú Phân thiên vị, ngờ gốc rễ ở chỗ Lý Hữu Tài.”

Lưu tẩu t.ử: “Con cái hòa thuận, phần lớn là do lớn sống đức.”

Rất , tiếng tăm của Trương Tú Phân bỗng dưng cải thiện đôi chút nhờ sự so sánh với Lý Hữu Tài.

*

Ngày mai thành phố Z công tác, Lý Anh Thái sắp xa cô vợ nhỏ cả ngày trời. Vì , buổi trưa ghé tìm Vương Nhị Thành để mua hai cân thịt ba chỉ mang về nhà. Nếu đợi đến tối mới mua thì e là chẳng còn miếng nào ngon, thịt thà cứ đến sớm mới chọn phần ưng ý.

Thế nên hôm nay Lý Anh Thái về nhà muộn hơn bình thường mười lăm phút. Anh thong thả dựng xe đạp, tay trái xách cặp l.ồ.ng cơm trưa từ nhà ăn, tay xách miếng thịt ba chỉ tươi ngon.

Nhìn thấy cánh cửa nhà đóng c.h.ặ.t, đàn ông khẽ nhíu mày. Sao nhỉ? Không ai ở nhà ?

Anh đưa tay đẩy thử nhưng , cửa khóa mà là chốt bên trong.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/vua-huan-vua-sung-tho-han-cam-duc-nuong-chieu-vo-yeu/chuong-299-anh-ve-roi.html.]

“Cốc cốc cốc.”

“Mở cửa , về đây.”

Phải mất hai phút cửa mới mở . Hiện mắt là cô vợ nhỏ với đôi mắt sưng húp, ch.óp mũi đỏ ửng, nước mắt vẫn còn giàn giụa má.

“Sao thế ?”

Lý Anh Thái dồn hết đồ đạc sang một tay, tay vội vàng ôm lấy eo cô, kéo mạnh lòng. Anh cúi , vòng tay qua đùi nhấc bổng cô lên.

Hứa Trán Phóng dễ dàng bế lên bằng một tay. Vì chỉ một tay nên tư thế vững lắm, cô sợ hãi vòng tay qua cổ , nức nở: “Hu hu hu...”

Lý Anh Thái bế cô trong nhà, đặt đồ đạc xuống bàn lập tức ôm c.h.ặ.t lấy cô.

“Ngoan, , chuyện gì ? Ai bắt nạt em? Nói cho .”

mách lẻo! Nhà họ Lý chẳng một ai cả!

Hứa Trán Phóng rúc sâu lòng , kể đầu đuôi câu chuyện xảy buổi sáng, càng càng thấy ấm ức vô cùng.

“Hu hu hu, chỉ một chút nữa thôi là Từ Đệ Lai cào nát mặt em . Anh ơi... em sợ lắm...”

Cô gái nhỏ mắt đỏ hoe, mũi đỏ ửng, bám c.h.ặ.t lấy như tìm nơi nương tựa duy nhất. Cô nũng nịu kể lể nỗi lòng với , trông thật đáng thương bao.

Lý Anh Thái ngẩng đầu phía cửa, vẫn còn thấy rõ những mảnh vỡ của chiếc bát sứ vương vãi. Anh dùng lưỡi đẩy vòm miệng, sự giận dữ trong lòng lên đến đỉnh điểm.

Nhịn ? Nhìn cô gái nhỏ đang lóc t.h.ả.m thiết trong lòng , thể nhịn thêm một giây phút nào nữa.

Anh nhẹ nhàng vỗ về lưng cô, giọng ấm áp như ma lực trấn an: “Không , về đây.”

Lần Hứa Trán Phóng thật sự dọa cho sợ khiếp vía. Giữa thanh thiên bạch nhật, còn chút quan hệ họ hàng, mà cô ngờ Từ Đệ Lai dám tay tàn nhẫn như , thậm chí còn định hủy hoại dung mạo của cô.

Thứ mà cô tự hào nhất chính là ngoại hình, đó mới đến kỹ năng thêu thùa. Ngoại hình chính là tấm vé thông hành, là pháp bảo để đời đối xử với cô ngay từ cái đầu tiên, là v.ũ k.h.í lợi hại nhất của cô.

Hứa Trán Phóng dám tưởng tượng nếu mất vẻ xinh , cuộc sống của cô sẽ đổi tồi tệ đến mức nào. Ít nhất là khi ngoài, sẽ còn vồn vã gọi cô là em gái, sẽ dễ dàng nảy sinh thiện cảm với cô. Và quan trọng nhất, cô sợ sẽ còn đủ sức hút để khiến đàn ông yêu đến thế, dù cô khéo mồm khéo miệng đến chăng nữa.

Không, cô vốn dĩ xinh từ trong trứng nước . Cô luôn luôn xinh mà. Tại trong đầu cô cứ hiện lên những viễn cảnh kinh khủng khi hủy dung như chứ? Cô nên nghĩ quẩn, nhưng cô tài nào kiểm soát nỗi sợ hãi đang bủa vây.

Hứa Trán Phóng rơi nước mắt lã chã, thành tiếng: “Anh ơi, em sợ lắm...”

Đây là nỗi sợ hãi muộn màng. Cô vốn chỉ giỏi mồm mép, cho dù thể đến mức Từ Đệ Lai cứng họng thì ? Từ Đệ Lai quanh năm lụng vất vả nên sức lực lớn, còn cô chỉ là một tiểu thư yếu đuối mới nghiệp. Từ Đệ Lai mà đ.á.n.h cô thì chẳng khác nào bắt nạt một con gà con.

thể thắng bằng lời để thỏa mãn nhất thời, nhưng khi nổi điên lên thể trực tiếp vung nắm đ.ấ.m, thậm chí là cào nát khuôn mặt mà cô trân quý nhất. Cô tức đến mức chỉ đ.ấ.m cho Từ Đệ Lai một trận, đ.á.n.h cho cô lóc xin tha mới thôi.

Loading...