Vương Phi Đừng Diễn Nữa, Vương Gia Có Thể Nghe Được Tiếng Lòng Của Người - Chương 162.2: Nửa ma nửa thần

Cập nhật lúc: 2026-01-17 14:12:16
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Tỷ... tỷ trở về? Làm thế nào mà ngươi thoát khỏi tay chủ t.ử ?"

Ngôn Khê hừ lạnh một tiếng xuống: "Nam nhân chết tiệt, sớm ngươi tiếp cận mưu đồ."

Thúy Hoa đặt hành lý xuống, hì hì : "Chẳng lẽ Âm giới vui ? Sao tỷ chạy đến Thần giới ?"

Ngôn Khê liếc y một cái: "Vui chứ, ở Âm giới g.i.ế.c con của Kiêu Điểu, nhổ ma hoa, hái ma quả. , còn hầm luôn cả ma thú..."

Nói xong, Ngôn Khê dùng ánh mắt ý đ.á.n.h giá Thúy Hoa từ xuống , đe dọa dụ dỗ: "Cũng may là ngươi ở đó, nếu thêm một bữa lẩu thịt ch.ó ."

Nghe đến đây, sắc mặt Thúy Hoa trắng bệch như tờ giấy, nó thầm nghĩ chủ t.ử đối với nàng thật sự là quá mức dung túng!

Cuối cùng, Thúy Hoa chịu nổi ánh mắt của Ngôn Khê nữa, đành cúi đầu : "Nói , tỷ gì?"

Ngôn Khê khẩy một tiếng: "Cũng việc gì lớn, chỉ là ngươi biến thành dáng vẻ của để đo linh căn."

"Cái gì?" Thúy Hoa lập tức lùi , tỏ ý cực kỳ từ chối.

Tuy rằng nó linh căn, cũng mang đặc trưng của ma tộc, nhưng nếu thế Ngôn Khê đo linh căn mà khác phát hiện, thì nó t.h.ả.m .

Ngôn Khê sầu khổ: "Aiz, nếu như , chỉ đành trốn về Âm giới thôi. Lần về Âm giới, nhất định ăn cho món lẩu thịt ch.ó, nếu sẽ vui ."

Nghe thấy lời Ngôn Khê , Thúy Hoa mếu máo, nghiến răng đồng ý: "Ta ."

Ngôn Khê nở nụ , nàng túm lấy cánh tay Thúy Hoa, hai rung một cái liền hoán đổi diện mạo cho .

Ngôn Khê trong hình dáng của Thúy Hoa, vênh váo tự đắc : "Ngươi học cho lanh lẹ một chút, đừng để phát hiện."

Thúy Hoa túm lấy lọn tóc dài của , hừ lạnh một tiếng bước ngoài.

Ở trong phòng, Ngôn Khê chờ đợi hồi lâu, trong lòng nàng chút nóng nảy, chỉ sợ Thúy Hoa sẽ thấu.

Khi thấy Thúy Hoa đang mang gương mặt của tới, Ngôn Khê vui mừng khôn xiết, vội vàng chạy lên phía túm lấy cánh tay nó, hai biến trở về nguyên dạng.

"Thế nào ?"

Thúy Hoa xoa xoa cánh tay : "Trót lọt ."

Ngôn Khê vui mừng quá đỗi, nàng nhảy nhót tại chỗ hai vòng chạy ngoài, một chạy thẳng trong điện.

Nhìn Ngôn Khê đang thở hổn hển, Vô Vọng Đại Đế tùy miệng hỏi: "Đo xong ?"

Ngôn Khê gật đầu.

Vô Vọng Đại Đế hỏi: "Kết quả thế nào?"

Ngôn Khê xổm bên cạnh ông ấy, sụt sịt mũi: "Rất ạ..."

Nghe , Vô Vọng Đại Đế đặt cuốn sổ trong tay xuống, ông ấy đưa tay lướt qua trán Ngôn Khê, khi rõ luồng hồng quang mới thu tay .

"Bản thể của con vốn là linh tuyền, trong lòng tự nhiên tạp niệm, linh căn của con cao, nếu chuyên tâm tu luyện, ngày nhất định sẽ bất phàm."

Ngôn Khê tiếp tục gật đầu.

Vô Vọng Đại Đế phất tay, hiệu cho những khác trong điện lui xuống.

Sau khi hành lễ lui , Vô Vọng Đại Đế phất tay áo, cửa đại điện lập tức đóng c.h.ặ.t, đồng thời còn giăng lên một tầng kết giới.

Ngôn Khê khẽ nhíu mày, đầy vẻ khó hiểu về phía ông ấy.

Vô Vọng Đại Đế nhàn nhạt liếc nàng một cái: "Vi sư coi trọng con, nên đặc biệt tới chỉ điểm đôi điều."

Ngôn Khê vẫn dùng ánh mắt mờ mịt ông ấy.

Vô Vọng Đại Đế : "Ma, tuy , nhưng một khi định sẵn phận là ma, sẽ cùng thần như nước với lửa, ngươi hiểu rõ điểm ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/vuong-phi-dung-dien-nua-vuong-gia-co-the-nghe-duoc-tieng-long-cua-nguoi/chuong-162-2-nua-ma-nua-than.html.]

Ngôn Khê chớp chớp mắt: "Sư phụ gì ạ?"

Vô Vọng Đại Đế thấy Ngôn Khê định giả ngốc, để tránh xảy sai sót, ông ấy toạc .

"Con và chủ nhân Âm giới duyên nợ gì?"

Ngôn Khê lắc đầu, định phản bác thì Vô Vọng Đại Đế tiếp.

"Những chuyện con ở Âm giới, vi sư đều cả ."

Ngôn Khê kinh ngạc trợn tròn mắt: "Sư phụ, ngài..."

Vô Vọng Đại Đế: "Con quậy phá quá mức, của Âm giới nổi, bèn lén lút đến báo cáo với ."

Ngôn Khê ngước mắt, báo cáo? Chẳng lẽ là Mặc Trì? Không , chắc chắn .

Vô Vọng Đại Đế chỉ liếc qua nàng đang nghĩ gì, ông cầm cuốn sổ gõ nhẹ lên đầu nàng một cái.

"Vi sư hy vọng con thể đoạn tuyệt sạch sẽ với Âm giới, chuyên tâm tu luyện."

Nghe thấy lời , Ngôn Khê ngẩn , đoạn tuyệt sạch sẽ! Chẳng lẽ nàng thể gặp Mặc Trì nữa ?

Thấy , Vô Vọng Đại Đế nhíu mày, nhưng nghĩ đến linh căn của Ngôn Khê gì bất thường, chắc hẳn là vẫn bắt đầu.

"Con hãy theo vi sư bế quan."

Ngôn Khê kinh ngạc thốt lên: "Con ạ?"

Vô Vọng Đại Đế gật đầu: "Chỉ trăm năm thôi, nhanh."

Đợi trăm năm , Ngôn Khê sẽ quên sạch chuyện ở Âm giới.

Ngôn Khê gật đầu, nàng cũng theo Vô Vọng Đại Đế bế quan, nhất là trăm năm , thể chất bán ma của nàng sẽ biến mất .

"Vâng..."

Ngôn Khê theo Vô Vọng Đại Đế bế quan suốt trăm năm.

Vừa xuất quan, Vô Vọng Đại Đế dẫn Ngôn Khê đo linh căn.

Qua bế quan , ông mới phát hiện Ngôn Khê là song hệ linh căn, là một mầm non hiếm khó tìm.

Nhìn thấy Vô Vọng Đại Đế dẫn đến đây, trong lòng Ngôn Khê vô cùng hoảng loạn.

Trăm năm qua, nàng lúc nào cũng cẩn thận hết mức, chỉ sợ ông phát hiện nửa là ma.

"Sư... sư phụ, chúng đến đây gì ạ?"

"Đến để đo xem ngươi tiến bộ bao nhiêu."

"Không cần vẽ chuyện ạ, sư phụ mạnh như thế, con chắc chắn cũng kém cạnh gì, đừng lãng phí thời gian xếp hàng nữa."

"Không cần xếp hàng."

"Hả!" Nhìn thấy Vô Vọng Đại Đế dẫn thẳng về phía chủ điện, tim Ngôn Khê như treo ngược lên cành cây, nàng đảo mắt một vòng ôm bụng: "Sư phụ, con đau bụng, phiền sư phụ đợi con một lát."

Vô Vọng Đại Đế túm lấy cổ áo Ngôn Khê: "Không mất bao nhiêu thời gian , con nhịn một chút ."

Thấy ép thế cưỡi hổ khó xuống, Ngôn Khê đều đầy sự kháng cự.

"Sư... sư phụ, con nhịn mà, đợi con chút thôi, con sẽ nhanh lắm."

Vô Vọng Đại Đế đ.á.n.h giá Ngôn Khê từ xuống : "Con sợ trăm năm qua chút tiến bộ nào, nên sợ vi sư sẽ phạt con ?"

Ngôn Khê chỉ thể gượng gạo.

 

Loading...