Dù thì quân lương từ Bình Khang Vương Phủ và bộ tích góp những năm qua của tiêu cục bí mật vận chuyển đến chỗ trưởng. Huynh trưởng bình an, chẳng còn gì nuối tiếc. Đây là cuộc giao dịch tự nguyện thực hiện với Bình Dương quận chúa, dùng tiền ít ỏi của nàng để đổi lấy hạnh phúc cả đời cho nàng . Cho dù thành bại, kẻ chịu tội chỉ , còn nàng "gạo nấu thành cơm", ngay cả Bệ hạ cũng thể ép nàng tái giá.
Thế nên, nàng vui. Và , cũng thấy vui. Ta nghĩ, Tô Cảnh Vân cũng sẽ vui. Người duy nhất vui, chính là nam nhân đối diện , mặt đen như nhọ nồi.
"Ai cho nàng tự ý chủ trương như thế hả?!" Thẩm Chiêu Dã giận. Huynh bao giờ nổi hỏa với như !
Nước mắt bắt đầu chực trào, đúng là với , dù đây cũng là chuyện hạnh phúc cả đời, mà phá hỏng, "Dung Vương , nếu may mắn giữ mạng, một năm chúng sẽ... hòa ly, sẽ lỡ dở ."
Thẩm Chiêu Dã , bất lực thở dài: "Nàng lo cho trưởng, tại đến tìm ?"
"Trước khi thành tự thỉnh cầu Phụ hoàng rời kinh, Người ban cho đất phong ở Quảng Lăng. Tuy chính thức nhậm chức, nhưng tài chính Quảng Lăng trong tay . Chính ngày hôm qua, quân lương mà Bùi tướng quân cần, vận chuyển biên cương ."
Ta ngây tại chỗ, hóa tất cả những mưu tính của đều là uổng công vô ích ?
Nói xong, , chút do dự nhưng đầy quyết tuyệt: "Cho nên, nàng cần vì chuyện của trưởng mà từ bỏ hôn sự. Nếu bây giờ nàng hối hận, nhân lúc trời còn sáng, lập tức cho tráo tân nương trở , nàng vẫn thể gả cho Tô Cảnh Vân. Dù ... chẳng từ nhỏ nàng mong mỏi gả cho ..."
Ta còn kịp hồn từ tin tức trưởng bình an, nhắc đến việc tráo gả, gần như cần suy nghĩ mà thốt : "Huynh cưới là Bình Dương quận chúa, ? Nếu cưới là nàng , thì tráo !"
Câu cuối cùng, ngay cả chính cũng nhận nó mang theo chút hờn dỗi. Ta tại đột nhiên để tâm đến vấn đề , trong đầu cứ mãi quẩn quanh ý nghĩ: Khi vén khăn lên thấy là chứ Bình Dương, liệu Thẩm Chiêu Dã thất vọng lắm ? Dù Bình Dương quận chúa cũng là một nữ t.ử rực rỡ và tự tin như thế, còn ... chỉ rụt rè nấp đám đông.
"Nếu cưới nàng , đưa cho nàng t.h.u.ố.c độc và lụa trắng? Người mà cưới từ đến nay luôn là..." Nói đến đây, giọng Thẩm Chiêu Dã đột ngột im bặt. Huynh thẳng , một lời. Sau đó chậm rãi: "Ta chỉ lo lắng cho nàng thôi, chẳng nàng gả cho Tô Cảnh Vân ? Đêm nay nếu đổi , từ nay về , nàng chính là... thê t.ử của ."
Nghe thấy mấy chữ cuối cùng, lòng bỗng nóng rực lên rõ lý do. Ánh mắt vốn đang cũng tự chủ mà chột dời sang hướng khác, tay ngừng xoắn lấy chiếc khăn hỷ vì căng thẳng.
"Muội còn gả cho nữa ." Ta thấy giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu, từng chữ như rỉ qua kẽ răng, "Muội là tự nguyện thê t.ử của ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/vuong-van-khong-buong/chuong-8.html.]
Nến hỷ đang cháy rực, tỏa ấm lan tỏa khắp căn phòng, lén Thẩm Chiêu Dã, phát hiện cũng giống , mặt mũi đỏ bừng. Khoảnh khắc hai ánh mắt chạm , dường như một thứ tình ý khác lạ đang lan tỏa giữa hai .
"Vậy... chúng cứ thế ? Chuyện , để hẵng ." Thẩm Chiêu Dã đề nghị.
Ta khẽ gật đầu đến mức khó lòng nhận . Chúng hẹn mà cùng về phía chiếc giường hỷ, đó mới sực nhớ mà bối rối: "Vậy về phòng ngủ nhé."
Thẩm Chiêu Dã giữ c.h.ặ.t khi đang định bỏ chạy, nửa nửa : "Đêm tân hôn mà tân nương bỏ chạy, nàng phu quân của nàng thế nào đây?"
Gương mặt vốn ửng hồng của càng thêm nóng bỏng. Thẩm Chiêu Dã bàn bạc: "Đêm nay nàng ngủ giường hỷ, ngủ sập gỗ."
Nằm ngủ vẫn giữ nguyên y phục, cả đêm thao thức chợp mắt. Khó khăn lắm mới đợi đến hừng đông, cùng Thẩm Chiêu Dã cùng cung diện kiến Hoàng hậu và Bệ hạ.
9.
Về chuyện hai nhà tráo đổi kiệu hoa, ban đầu Hoàng hậu nương nương vô cùng kinh ngạc và tức giận. Thế nhưng, khi Thẩm Chiêu Dã riêng tư thưa chuyện cùng bà hồi lâu, bà bỗng im lặng lâu.
Cuối cùng, bà thở phào nhẹ nhõm: "Như , cũng ."
Đến khi diện kiến Bệ hạ, Thẩm Chiêu Dã để cùng. Huynh bảo ở trò chuyện với Hoàng hậu, còn thì đơn độc tiến Cần Chính Điện.
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
Hoàng hậu nắm lấy tay , vẻ bùi ngùi như lúc tiễn xuất các: "Nhớ năm xưa khi bản cung còn ở phi vị, Tào Quý phi nắm giữ hậu cung, các hài nhi sống gian nan, ngay cả chào đời của chúng cũng..."
Bà thở dài, mắt rưng rưng lệ: "Chính là Dã Nhi liều mạng chạy đến Cần Chính Điện dập đầu, cầu xin Phụ hoàng đến cứu Mẫu phi, bằng , lẽ cũng theo hài t.ử tội nghiệp ."