Vượt phó bản kiếm tiền phần 42: Phó bản Ba giờ sáng - Chương 6
Cập nhật lúc: 2026-01-28 13:20:42
Lượt xem: 48
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
16.
Đến thư viện, ba chúng tìm kiếm trong khu vực [Văn học cổ đại Trung Quốc].
Đông Phương Nhiên rằng, ở vòng , Nguyễn Hiểu Dụ ch.ế.c trong khu vực của thư viện, khi ch.ế.c cô phát hiện thế của quái vật và manh mối quan trọng để gi.ế.c nó.
Rốt cuộc cô phát hiện điều gì?
Không .
Phải tìm.
hiện tại, chúng cũng mù mờ về quái vật.
Thứ nhất, quái vật lẽ là một “đại thiệt”.
Đầu lưỡi của nó chẻ đôi, khi đ.â.m thủng da sẽ tiêm độc tố, độc tố lan tới thì chỗ đó sẽ thể cử động.
Thứ hai, khi Lý Khả Ái F ch.ế.c, cô cảm nhận bóng tối trùm trời, ngửi thấy mùi tanh hôi buồn nôn.
Đó cũng là một manh mối.
Vậy thì, loại quái vật nào những đặc điểm ?
Chúng bắt đầu lật sách tra cứu.
Ở phía bên .
Tiểu Anh F cũng nuốt phù tàng hình, cố gắng rời khỏi khu ký túc xá.
Cô chạy thật nhanh tới thư viện, khi quái vật phát hiện, tìm đầu của Nguyễn Hiểu Dụ, hỏi thêm thông tin.
“ch.ế.c !” Tiểu Anh F nghẹn ngào , “Hành lang ký túc xá đang lơ lửng hơn chục cái lưỡi, dám ngoài!”
Tiểu Anh động viên:
“Can đảm lên chứ!”
“Ngay cả ch.ế.c còn sợ, còn sợ ma ?”
Tiểu Anh F:
“Suỵt! Đừng lên tiếng.”
“Mình nuốt phù tàng hình , cửa phòng cũng mở , sẽ thử băng qua hành lang.”
Miệng thì liên tục kêu sợ, nhưng cô vẫn dũng cảm bước bước đầu tiên.
Cô ẩn hình, liên tục lướt sát qua quái vật, chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ đ.â.m sầm !
Tính mạng treo sợi tóc…
Bên chúng lập tức im lặng.
Không ai dám lên tiếng, sợ hại ch.ế.c Tiểu Anh F.
Không khí như đông cứng .
nín thở, chỉ thấy tiếng tim đập thình thịch.
Tiểu Anh c.ắ.n ngón trỏ, đôi mắt dán c.h.ặ.t Truyền Âm Phù.
Ánh mắt Đông Phương Nhiên lướt qua từng hàng gáy sách, lặng lẽ tìm kiếm manh mối.
Chín phút rưỡi trôi qua.
Phù tàng hình chỉ còn ba mươi giây cuối cùng, sắp mất hiệu lực !
Thời gian từng giây từng giây trôi .
Trong mắt Tiểu Anh dâng lên tuyệt vọng.
Ngay khi chúng dần mất hết niềm tin, Truyền Âm Phù bỗng sáng lên ánh sáng mờ:
“Xì xì xì xì…………”
Đó là âm thanh của quái vật!!!
Quái vật tóm cô !!!
Ngọn lửa hy vọng tắt ngấm.
Sắc mặt Tiểu Anh lập tức tái nhợt, tim cũng như lưỡi d.a.o sắc nhọn đ.â.m xuyên.
Tiểu Anh F sắp ch.ế.c !
“Ầm —— ầm ——”
Đột nhiên, trong Truyền Âm Phù vang lên liên tiếp những tiếng sấm long trời lở đất!
Ngay đó, là tiếng Tiểu Anh F thở hổn hển, chạy như điên:
17.
“Lúc sắp chạy khỏi tòa ký túc xá thì , phát hiện !”
“Mình ném hết bộ lôi phù ! Ha ha ha, thật! Ầm ầm đ.á.n.h ch.ế.c một đống!”
“Mình trốn !!!”
Rất nhanh đó, Tiểu Anh F cũng chạy tới thư viện.
Bên , Đông Phương Nhiên lắc lắc cuốn 《Cổ Kim Kỳ Đàm》 ố vàng trong tay, nhướng mày :
“Đã tìm , yêu quái gọi là Thiệt Lang Quân.”
“Khi còn sống là một thư sinh trắng trẻo béo , nhà ở thôn Đạo Hoa, cực kỳ yêu ẩm thực, đặc biệt là sủi cảo.”
“Năm Đức Khánh thứ bảy, trong thôn liên tiếp thiếu nữ mất tích.”
“Trùng hợp là, những cô gái đa phần đều từng ngang qua nhà gã thư sinh béo.”
“Liên tiếp mấy đêm, dân làng đều thấy trong nhà vang lên tiếng d.a.o băm thịt.”
“Người khác hỏi thì thư sinh chỉ đáp: gói sủi cảo mà……”
mà da đầu tê dại:
“…… là một tay sành ăn!”
Tiểu Anh rụt cổ :
“Chỉ ăn con gái thôi ? Con quái còn khá kén chọn!”
lúc đó, Truyền Âm Phù sáng lên.
Giọng Tiểu Anh F vang lên, tràn đầy kinh hỉ:
“Mọi ơi, tìm thấy đầu của Nguyễn Hiểu Dụ !”
Ngay đó, một giọng lạnh lẽo, sắc bén như sương tuyết truyền tới.
Là giọng của Nguyễn Hiểu Dụ.
[Chúc mừng các tìm .]
[Lý Khả Ái, còn sống chứ? Không uổng phí sự nâng đỡ của chứ?]
[ đem cơ hội quý giá đó cho vì thích .]
[Chỉ là cảm thấy…… tương đối ích mà thôi.]
[Đừng hiểu lầm rằng thiện cảm với , như thế chỉ càng khiến ghét hơn.]
Khoan ……
Đây là trọng điểm ?
Làm ơn mấy câu hữu dụng , bạn học Nguyễn Hiểu Dụ!
Nguyễn Hiểu Dụ tiếp tục:
[Trong thư viện, các sách ghi chép về Thiệt Lang Quân tổng cộng hai quyển.]
[Một quyển là 《Cổ Kim Quái Đàm》, một quyển là 《Bách Ách Lục》.]
[Quyển ghi việc Thiệt Lang Quân ham ăn, đặc biệt thích sủi cảo.]
[Thiếu nữ trong thôn liên tiếp mất tích, mà luôn nửa đêm băm nhân bánh, dân làng nghi ăn thịt , liền ném đá đ.á.n.h ch.ế.c .]
[《Bách Ách Lục》 thì bổ sung thêm nhiều thông tin hơn……]
[Sau khi Thiệt Lang Quân ch.ế.c, trong thôn vẫn tiếp tục thiếu nữ mất tích.]
[Quan phủ điều tra nhiều mới phát hiện, những thiếu nữ đó thực ch.ế.c tay hàng xóm của .]
[Gã hàng xóm là một tên hái hoa tặc, gi.ế.c liên , cuối cùng bắt.]
[Thiệt Lang Quân ch.ế.c oan, sự vu khống của dân làng mở cho một “lối suy nghĩ mới” —— là con thật sự ngon?]
[Sau khi ch.ế.c, hóa thành hung yêu, ăn sạch cả thôn.]
[No nê một bữa, bầu trời thôn Đạo Hoa vang lên một tiếng thở dài thỏa mãn:]
[“Hữu nị mỹ mạn, xỉ giáp lưu hương, thử chí vị dã!”]
[Câu chuyện cũng kết thúc tại đó.]
Hóa là câu chuyện về một nhà ẩm thực ch.ế.c oan, lạc lối khi ch.ế.c.
Nguyễn Hiểu Dụ tiếp:
[Khi khôi phục dị năng và ký ức, đang ngâm trong bồn tắm ở nhà.]
[Lúc đó, chỉ còn 7 giây nữa là tới ba giờ sáng.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/vuot-pho-ban-kiem-tien-phan-42-pho-ban-ba-gio-sang/chuong-6.html.]
[ dùng đạo cụ kéo dài 7 giây thành 7 tiếng, sự nhắc nhở của hệ thống, lái xe từ nhà lao thẳng tới thư viện trường, tra những nội dung .]
[ cũng chỉ tra đến thôi.]
[ thể chế phục yêu ma, thấy rõ hy vọng thông quan…… nên khi nó ăn thịt, chỉ đành phát huy giá trị sinh mệnh đến mức tối đa.]
[ tiêu hao đạo cụ quý giá, dùng mạng sống đổi lấy việc Lý Khả Ái sớm khôi phục dị năng —— nhắc nữa, Lý Khả Ái, cần cảm ơn , vẫn ghét như !]
[Ghét vô cùng vô cùng!]
[Cuối cùng, đ.á.n.h bại Thiệt Lang Quân thì vũ lực là vô dụng.]
[Hệ thống , chỉ khi tìm tên thật của Thiệt Lang Quân, mới thể gi.ế.c ch.ế.c .]
chút mơ hồ, giơ tay hỏi:
“Cậu thật sự ghét ?”
“ chỉ giỏi đ.á.n.h , vũ lực vô dụng, thế mà vẫn khôi phục dị năng cho ?”
“Thế giống ghét chút nào.””
Nguyễn Hiểu Dụ:
[……………Im miệng!]
Ngay đó, cô cũng giống như hai cái đầu , còn động tĩnh.
Tiểu Anh ngơ ngác :
“Vậy tức là, Thiệt Lang Quân gọi là Thiệt Lang Quân?”
Đông Phương Nhiên trầm ngâm giây lát, :
“ hiểu .”
“Hắn quả thực gọi là Thiệt Lang Quân.”
và Tiểu Anh đồng thanh:
“Vậy gọi là gì?”
A Nhiên khép sách .
Đôi mắt sáng long lanh như thấu tất cả:
“Thiệt Lang Quân ham ăn.”
“Từ đầu đến cuối đều rời chữ ‘ăn’.”
“Lưỡi giúp nếm vị ngon.”
“Vậy chữ ‘thiệt’ tách thì ?”
chợt hiểu :
“Thiên khẩu.”
“Một nghìn cái miệng?!!”
Đông Phương Nhiên gật đầu:
“ .”
“Hắn lẽ gọi là Thiên Khẩu Lang Quân.”
Thì , những cái lưỡi là vô cái miệng mà chúng thấy.
Thì , học sinh bỗng dưng bốc khỏi nhân gian, là những cái miệng đột ngột mở trong hư nuốt chửng.
Thì , bóng tối vô tận và mùi tanh hôi mà Lý Khả Ái F cảm nhận , chính là cái miệng khổng lồ của Thiên Khẩu Lang Quân mở .
Ngay khoảnh khắc chúng đoán đáp án, bầu trời đen kịt nứt toạc một khe khổng lồ!
Mùi tanh nồng cuồn cuộn trào .
Hóa , bầu trời chính là cái miệng của Thiên Khẩu Lang Quân!
Khi bóng đen bao trùm khắp đất trời, chúng sẽ nuốt trọn.
[Đinh——]
Một âm thanh máy móc của hệ thống đột ngột vang lên:
[Chúc mừng các vị chơi giải khai bí ẩn!]
[Khoảng cách tới ba giờ sáng, còn năm phút cuối cùng.]
[Muốn gi.ế.c ch.ế.c Thiên Khẩu Lang Quân, thành trò chơi, chỉ cần cho ăn thứ khiến thể chịu đựng .]
Trong đầu lóe lên tia sáng, tủm tỉm :
“Lần , để tay nhé!”
18.
“Càn quyết, kim thêu hoa!”
“Tốn quyết, đằng phục ma!”
giơ tay kết ấn.
Một cây kim bạc khổng lồ lơ lửng giữa trung, xỏ chỉ xuyên qua, lao v.út về phía cái miệng khổng lồ bầu trời, nhanh ch.óng khâu .
Xoẹt xoẹt xoẹt — xoẹt xoẹt xoẹt —
Tiểu Anh: ???
Đông Phương Nhiên: ???
Hệ thống: ???
Hệ thống tức giận đến mức phát điên:
[Lý Khả Ái, đủ rõ ?]
[Mấu chốt để thông quan là cho nó ăn thứ khiến nó thể chịu nổi!!]
[Cô đang cái gì ?!]
dang tay, nghiêng đầu, mỉm :
“Khâu miệng nó thì ăn nữa, chẳng lẽ tính là thông quan ?”
Tiểu Anh vỗ tay rào rào, ánh mắt tràn đầy tán thành.
Đông Phương Nhiên cũng nhịn bật .
Ngay khi khâu mũi cuối cùng, nhấc tay lên, cây kim dừng .
Tiểu Anh đầy nghi hoặc:
“Sắp thông quan , khâu tiếp?”
lấy Truyền Âm Phù trong tay cô :
“Có đó ?”
Đầu bên , Tiểu Anh F khẽ “ừ” một tiếng.
Khóe mắt đỏ:
“Vất vả , Tiểu Anh.”
“Cậu thật sự giỏi!”
“Oa ——”
Trong phù truyền đến tiếng của Tiểu Anh F.
Tất cả chúng đều rơi im lặng, lặng lẽ cô , cô :
“Thật quá, hóa đồ vô dụng!”
“Thật quá, cũng thể giúp !”
Ở vòng , còn sống, Đông Phương Nhiên còn sống, Nguyễn Hiểu Dụ còn sống, các bạn học đều còn sống.
Không còn là tương lai chỉ một Tiểu Anh sống sót nữa.
Chúng ch.ế.c, tức là đổi quỹ đạo, đổi tương lai.
Tương lai Tiểu Anh F sẽ xảy , sẽ tồn tại.
Vì , một khi trò chơi kết thúc, Tiểu Anh F sẽ biến mất.
Cô một cô độc vượt qua nỗi sợ hãi, thành hết kỳ tích đến kỳ tích khác.
nhất định với cô :
“Cậu là cô gái dũng cảm nhất mà từng gặp!”
“Cậu cứu mạng tất cả !”
Đông Phương Nhiên dựa giá sách, về hư , đôi mắt như lạnh phủ sương của cô cũng ươn ướt.
Tiểu Anh bên cạnh thì òa nức nở.
Giọng Tiểu Anh F mang theo ý truyền tới:
“Thật quá, đều còn sống!”
“Vậy thì… tạm biệt nhé.”
Trong làn nước mắt mờ nhòa, khâu xong mũi cuối cùng.