Vượt phó bản kiếm tiền phần 45: Một kiếm từ trời giáng xuống - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-02-01 16:32:50
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
4.
Thời hạn ba tháng sắp tới !
Tà ma sắp phá vỡ phong ấn!
Thế giới sắp xong đời !
Chỉ Thiên Cang Châu mới thể triệu hồi Thiên Cang Kiếm, c.h.é.m gi.ế.c tà ma.
Thiên Cang Châu đang ở trong tay cha nội ngươi đó!
Mau gánh vác trách nhiệm , đồ ngốc !
— Ta thật sự túm cổ áo đại sư , cho một bạt tai, nhưng dám.
Huynh là niềm kiêu hãnh của sư tôn.
Là đối tượng bộ t.ử trong tông môn sùng bái.
Càng là thiên chi kiêu t.ử duy nhất còn sống sót!
Lỡ như chọc giận , vứt gánh nữa…
Vậy thì năm tên phế vật còn chúng chỉ thể một góc mọc nấm, chờ thế giới diệt vong mà thôi.
5.
Đại sư trầm tư suy nghĩ:
“Những gì ngươi là thật ?”
Ta gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, cung kính đáp:
“Không dám lừa .”
“Thời gian gấp lắm , đại sư , thể chậm trễ thêm nữa!”
Tô Oanh Oanh lưng , nhỏ giọng :
“Thẩm lang, .”
Trong lòng mừng rỡ, chắp tay cảm tạ:
“Đa tạ Tô cô nương! Cô thật sự thông tình đạt lý.”
Đại sư chút do dự:
“Ta , nàng thì ?”
Tô Oanh Oanh lưng về phía chúng , bờ vai run rẩy, như đang cố kìm nén tiếng nức nở.
Nàng nghẹn ngào :
“Hừm~ ?”
“Chàng là thiên chi kiêu t.ử của tiên môn, chỉ là nữ t.ử phàm gian nhỏ bé, vốn dĩ chúng xứng đôi.”
“Oanh Oanh nào dám trèo cao…”
“Sao thể sánh bằng Lý cô nương tiên khí bồng bềnh, dung mạo động lòng chứ…”
Đại sư luống cuống.
Huynh đột ngột xoay vai thiếu nữ , phát hiện nàng lệ rơi đầy mặt.
Huynh vội vàng giải thích:
“Không như !”
“Trong lòng , Oanh Oanh nàng còn hơn cái tiểu sư ch.ó má gấp vạn !”
Hả?
Ta nữa?
Rốt cuộc đại sư theo đây!
Tô Oanh Oanh đẩy Thẩm Tri Diệu :
“Chàng mau theo nàng về , đừng để tiểu sư thanh mai trúc mã của đợi sốt ruột.”
“Còn …”
“Gã Lạc tú tài ở đầu thôn phía đông từng , lòng mến …”
Đại sư đỏ cả mắt, gào lên như phát điên:
“Oanh Oanh! Nàng cố tình khiến ghen, khiến đau lòng ?”
“Sao nàng nỡ đuổi !”
Huynh đột ngột cúi xuống hôn nàng.
Thiếu nữ khẽ thở dốc.
Ban đầu nàng tránh, nhưng cuối cùng vẫn nhịn mà ngẩng đầu đáp .
Trong lòng đại sư , nàng run rẩy như một chiếc lá phong.
Ta , tránh khỏi tầm mắt.
Đáng ghét! Ta chút đau lòng.
— Là đại sư tỷ Tống Dao Quang mà đau lòng!
Đại sư và đại sư tỷ vốn là một đôi bích nhân của Thiên Kiếm Tông.
Một tuấn lãng rạng rỡ, một dịu dàng sáng ngời.
Sang năm, bọn họ vốn sẽ kết đạo lữ.
thế sự khó lường…
Trận chiến Lan Độ, đại sư tỷ vì cứu Thẩm Tri Diệu mà ch.ế.c.
Giờ khắc , dây dưa tình tứ với khác!
Nếu đại sư tỷ đỡ cho một đòn chí mạng của tà ma, Thẩm Tri Diệu lúc còn sống đời ?
Còn thể đây chướng mắt như ?
Ta nhớ đại sư tỷ quá…
Không , mặt ướt lạnh.
Ta .
Khóc , chỉ !
Từ trận chiến Lan Độ đến nay, chắc cũng tám trăm .
Ta đúng là một kẻ vô dụng!
Đại sư tỷ đối với , nàng từng chê ngốc,
Đồ ăn ngon, đồ chơi , lúc nào cũng đưa tiên!
Ta chỉ một kẻ vô dụng nữa!
Ta sư tỷ trút cơn ác khí !!
Keng — một tiếng kiếm ngân vang lên.
Lưỡi kiếm rời vỏ, vung kiếm c.h.é.m đứt tóc của Thẩm Tri Diệu!
Đã!!!
Ch.ế.c tiệt, nhịn nửa ngày, lẽ nên thế từ sớm .
6.
Mái tóc dài đen nhánh, rơi tán loạn nền tuyết.
Nổi bật nền tuyết trắng xóa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/vuot-pho-ban-kiem-tien-phan-45-mot-kiem-tu-troi-giang-xuong/chuong-2.html.]
Đẹp thật đấy! (khóe môi cong lên, lạnh.jpg)
Thẩm Tri Diệu sững .
Tô Oanh Oanh “bịch” một tiếng quỳ sụp xuống mặt .
Nàng nước mắt m.ô.n.g lung:
“Xin ngươi hãy tha cho bọn !”
“Thẩm lang theo ngươi trở về, cớ gì ngươi ép buộc mãi như ?”
“Tình yêu là hai bên tự nguyện, thích ngươi, dưa ép thì ngọt !”
Hả? Nàng nghĩ thầm yêu Thẩm Tri Diệu ?
Ta mù.
Ta cúi đỡ nàng dậy.
Muốn với nàng rằng — nhát kiếm là sư tỷ của c.h.é.m đứt tơ tình!
Đại sư tưởng hại Tô Oanh Oanh, lập tức chắn thiếu nữ:
“Dừng tay!”
“Đừng tưởng tu tiên thì thể gì bách tính cũng , tùy ý nhục khác.”
“Ngươi dám động nàng dù chỉ một sợi tóc, sẽ gi.ế.c ngươi!”
“Còn nữa, đừng nghĩ chút dung mạo là thể vọng tưởng câu dẫn , Thẩm Tri Diệu kẻ thấy mới nới cũ!”
Ta chăm chú mắt đại sư .
Khoảnh khắc , dường như cuối cùng cũng rõ .
Thật đại sư tỷ mà đáng!
Ta còn giả vờ ngoan ngoãn cung kính nữa, mà bật lạnh:
“Thẩm Tri Diệu, lẽ ngươi quên cũ, nhưng sư tỷ hậu đãi, thì cũng nên giúp ngươi nhớ một chút.”
“Người yêu của ngươi — Tống Dao Quang — ch.ế.c để cứu ngươi!”
“Ngươi mất trí một thì thôi, mà còn nhanh ch.óng quen mới?”
“Người cũ xương cốt còn lạnh, mới vui vẻ.”
“Ngươi xứng đáng với vị hôn thê suối vàng ?!”
Thẩm Tri Diệu sững sờ:
“Ta… một vị hôn thê ?”
7.
Tô Oanh Oanh biến sắc.
Nàng kiễng chân, hai tay nâng lấy gương mặt đàn ông, nước mắt trào dữ dội:
“Thẩm lang, tin lời nàng đúng ? Chàng cần nữa ?”
Thẩm Tri Diệu vỗ về xoa xoa đầu nàng.
Hắn , lạnh:
“Ngươi nghĩ sẽ tin ngươi ?”
“Nào là trận chiến Lan Độ, nào là vị hôn thê, là những lời dối trá mê hoặc khác!”
“Cho dù… cho dù thật sự từng là cái đại sư gì đó của các ngươi. Thì cũng chỉ là chuyện quá khứ mà thôi.”
“Hiện tại chỉ là chính !”
“Đừng lấy cái trò cứu vớt thương sinh của các ngươi để trói buộc !”
Hắn nâng mặt Tô Oanh Oanh lên.
Thiếu nữ đến thành tiếng, lắp bắp cầu xin đừng bỏ rơi .
Thẩm Tri Diệu lau nước mắt cho nàng, giọng dịu đến mức như tan chảy:
“Nương t.ử đừng nhé~”
“Phu quân sẽ cả, ngày mai chúng còn thành nữa mà.”
“Mạng sống của là do nàng nhặt về, Thẩm Tri Diệu đời kiếp tuyệt rời bỏ nàng.”
“Mọi tranh chấp đời đều chẳng liên quan gì đến chúng . Chúng cùng sống những ngày tháng nhỏ bé của riêng .”
Tô Oanh Oanh thò đầu khỏi lòng đàn ông.
Nàng lo lắng quá lâu, tính toán đủ điều, hết đến khác xác nhận tình yêu của dành cho .
Giờ khắc cuối cùng cũng yên tâm.
Nàng tin chắc trong lòng chỉ nàng, xác nhận sẽ theo rời .
Thiếu nữ nở một nụ , nhanh ch.óng mổ nhẹ lên môi đàn ông.
Người đàn ông nàng đầy cưng chiều.
Tô Oanh Oanh giống như một chú nai con lấy hết can đảm.
Nàng nắm c.h.ặ.t lấy hạnh phúc của .
Nàng rụt rè, tủi , cúi mày thuận mắt cầu xin :
“Lý cô nương, cô nỡ rời đại sư của .”
“ chỉ là một nữ t.ử nhỏ bé, hiểu những đạo lý cứu vớt thương sinh của cô.”
“Cũng hiểu vì các suốt ngày đ.á.n.h đ.á.n.h gi.ế.c gi.ế.c.”
“Ta chỉ , Thẩm lang hứa với …”
“Mùa xuân năm sẽ giúp cấy mạ trồng lúa. Mùa hè, còn giúp thu hoạch ngô. Thu sang, cây kết đầy hồng vàng óng, chúng sẽ dạo bước trong rừng hồng. Mùa đông, chúng còn sẽ chui trong chăn sinh em bé…”
“Sinh một trai một gái… Con trai giống , con gái giống … Chúng thật lòng yêu !”
“Xin cô đừng giành với nữa, ?”
Nàng đầy hoảng hốt.
Đầy ngây thơ.
Nàng xác nhận tấm lòng của lang quân, còn cũng lập lời thề —
Tuyệt đối tranh giành với nàng.
Không !
Không thể !
Ta đương nhiên thể tranh vì bản .
tranh cho sư tôn móc nội đan, thần hồn tan biến!
Phải tranh cho sư tỷ ch.ế.c t.h.ả.m!
Phải tranh cho năm vị trưởng lão t.ử đạo tiêu!
Phải tranh cho sáu nghìn đồng môn hy sinh trong đại chiến!
Phải tranh cho tám triệu bách tính Vân Châu!
Thương sinh tội tình gì?!
Hôm nay, kẻ ác chuyên chia rẽ uyên ương —
Để !
Ta lạnh giọng :
“Thẩm Tri Diệu đồng ý cũng , hôm nay bắt buộc theo !”
“Không chỗ để thương lượng!”