Vượt phó bản kiếm tiền phần 45: Một kiếm từ trời giáng xuống - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-02-01 16:35:00
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

25.

 

[Bách Lý Hạo Nguyệt]

 

Thiên Âm Động.

 

Bách Lý Hạo Nguyệt đẫm m/á/u, trong vũng m/á/u.

 

Bạch ngọc tiêu nắm c.h.ặ.t trong tay.

 

Một cái bóng quỷ dị gầy dài âm u, trống rỗng:

 

“Ngươi tìm Minh Nguyệt Kiếm thì ? Chẳng vẫn sẽ ch.ế.c trong tay thôi !”

 

“… Chỉ là, khúc nhạc ngươi thổi tên là gì?”

 

“Ta từng qua khúc nhạc nào đến như .”

 

Thiếu niên liều mạng cố gắng, mở mắt .

 

Thiên Âm Thánh Nữ cuối cùng vẫn thể khúc nhạc tên là gì.

 

Bởi vì, thiếu niên áo đỏ xinh khi ch.ế.c chỉ hai câu, mà câu trả lời nàng .

 

Hắn :

 

“Ha, đến lượt ngươi , tiểu sư tỷ…”

 

“Ta mặt trời của chính nữa …”

 

26.

 

[Tần Chi Ý]

 

Địa Tâm Dung Uyên.

 

Nửa khuôn mặt của Tần Chi Ý dung nham hủy hoại.

 

Nàng m/á/u nhỏ xuống, tự giễu :

 

“Chắc hẳn trông dữ tợn, xí…”

 

còn thời gian nghĩ đến chuyện đó nữa.

 

Nàng dùng hết ba cơ hội trọng sinh!

 

Nếu ch.ế.c thêm nữa, thì sẽ thật sự ch.ế.c hẳn!

 

Không thể tiến lên nữa, đến nước nàng cố gắng hết sức !

 

Không chạy nữa thì đúng là đồ đại ngốc!!

 

Lệ quỷ run rẩy cầu xin nơi đầu ngón tay nàng:

 

“Ngài… ngài chẳng thấy Chu Tước Kiếm trong sông lửa dung nham ?

 

“Xin ngài tha cho ! Đi sâu thêm nữa, sẽ hồn phi phách tán mất!”

 

Tần Chi Ý chằm chằm Chu Tước Kiếm ở giữa dòng hỏa hà.

 

Nữ t.ử nhắm mắt .

 

Nửa canh giờ , lệ quỷ trợn mắt há hốc mồm:

 

“Người đàn bà đó điên ! Không cần mạng nữa ! Vì nhất định lấy thanh kiếm đó?”

 

Toàn nàng đang bốc cháy!!

 

Liệt diễm thiêu đốt thể, thần hồn như vỡ nát.

 

Tần Chi Ý siết c.h.ặ.t Chu Tước Kiếm, đau đớn kịch liệt, thở thoi thóp.

 

“Không chạy nữa thì đúng là đồ đại ngốc.

 

“Hóa , chính là đại ngốc …”

 

27.

 

[Thư Du Nhiên]

 

Bất Động Địa Cung.

 

Thư Du Nhiên mất cánh tay trái.

 

nàng may mắn, may mắn vì đầu vẫn còn nguyên.

 

Cơn đau từ cánh tay ảnh hưởng đến việc suy nghĩ của nàng.

 

Lúc , nàng đang kẹt trong một khe hẹp chật chội giữa hai bức tường đá. Vừa nàng suýt nữa hai bức tường đột ngột khép ép thành thịt nát!

 

May mắn , nàng kịp thời tìm trận nhãn, phá giải cơ quan.

 

Trấn Nhạc Hồn, ngay mắt!

 

Trên lò luyện kiếm, khắc những hàng chữ vàng ch.ói mắt:

 

[Mũi kiếm chỉ về, lợi của binh khí, mà là sự hiển lộ của đạo.]

 

[Phàm thần binh sắp thành, tất ký kết ước định với trời đất.]

 

[Không thông sinh mệnh, thì thể kích hoạt kiếm hồn.]

 

[Thượng giả tế tâm, trung giả tế huyết, hạ giả tế hình.]

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/vuot-pho-ban-kiem-tien-phan-45-mot-kiem-tu-troi-giang-xuong/chuong-7.html.]

[Ngươi khát cầu thần binh, lấy gì để chứng tỏ thành ý của ngươi?]

 

Thư Du Nhiên lặng lẽ những dòng chữ lò kiếm:

 

“Lấy gì để thể hiện thành ý của ?”

 

Nàng nghĩ đến Can Tương và Mạc Da.

 

Năm xưa, hai vợ chồng họ vì vua mà đúc kiếm, thần binh mãi thành.

 

Cuối cùng, Mạc Da nhảy lò tế kiếm, thần binh mới thành!

 

“Thì !”

 

Thiếu nữ bước lên đài kiếm:

 

“Đạo tâm của là: thường thiện cứu .”

 

“Vì cứu thiên hạ thương sinh, thể ch.ế.c!”

 

Nói xong, nàng nhắm c.h.ặ.t mắt.

 

Nhảy thẳng trong lò.

 

28.

 

[Lý Khả Ái]

 

Ha ha.

 

Năm chúng là những t.ử phế vật nhất của Thiên Kiếm Tông.

 

Mỗi đại hội tông môn, chúng đều xếp hạng bét.

 

Chúng ngước vị đại sư cao cao tại thượng… ngước đại sư luôn hạng nhất mỗi

 

Hắn khí phách bừng bừng.

 

Hắn ưu tú và cường đại.

 

Hắn bên cạnh chưởng môn sư tôn, là t.ử khiến sư tôn tự hào nhất, là đối tượng bộ đồng môn sùng bái.

 

Thật khiến ngưỡng mộ bao!!

 

Còn năm chúng , chỉ thể mấy việc vặt như bưng quét sân.

 

……

 

Ta ngẩng đầu, liều mạng trèo lên!

 

Con đường phía xa xôi, gió lạnh vù vù.

 

Gió thổi qua, vạn ngàn lá cây xào xạc vang lên.

 

Trong cơn hoảng hốt, thấy một giọng quái dị thì thầm:

 

“Đừng uổng công vô ích nữa!”

 

“Cho dù ngươi đ.â.m thành đầy m/á/u, cho dù ch.ế.c giữa chừng, cũng thể trèo lên !”

 

Phải , cao quá… còn sức nữa…

 

Phải , đau quá… m/á/u sắp chảy cạn … đầu óc choáng váng…

 

nhớ tới thím ở thôn Đạo Hoa.

 

Lúc rời , thím nhét cho nhiều bánh bắp:

 

“Ăn dọc đường nhé, đừng để đói!”

 

“Có các con Thiên Kiếm Tông bảo vệ Vân Châu, cuộc sống trong làng chúng lắm!”

 

“Mấy năm còn tiểu quỷ ăn trẻ con, giờ thì còn nữa .”

 

Ta nhớ tới những gương mặt tươi của bá tánh mỗi xuống núi.

 

Họ quan tâm tầm thường thế nào trong tông môn.

 

Họ chỉ cần thấy bộ y phục đỏ , thấy miếng ngọc bội bên hông, là thuộc Thiên Kiếm Tông.

 

Hạt dẻ, mơ ngọt, táo đỏ, bánh ngọt… họ nhét cả tay , cần, họ đó là vì cảm kích, cảm kích Thiên Kiếm Tông luôn bảo vệ Vân Châu.

 

t.ử Thiên Kiếm Tông, thể phụ lòng họ!

 

Xào xạc — xào xạc —

 

Giọng quái dị gào lên:

 

“Ngươi sắp ch.ế.c !!!”

 

“Ngươi trèo lên !!!”

 

Không, !

 

Ta thể ch.ế.c!

 

Ta trèo lên đỉnh cây!!!

 

Ta trèo lên tận mây xanh!!!

 

Ta thấy, thấy —

 

Chúng sinh đang khẩn cầu:

 

“Tiểu tiên trưởng, bao giờ trở về?”

Loading...