Vượt phó bản kiếm tiền phần 45: Một kiếm từ trời giáng xuống - Chương 8
Cập nhật lúc: 2026-02-01 16:36:01
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
29.
Rất lâu , cuối cùng cũng trèo lên đỉnh cây.
Bốn phía mây khí cuồn cuộn.
Ngoảnh đầu xuống chốn nhân gian, thấy chúng sinh, chỉ thấy sương bụi mịt mù.
Một thanh bảo kiếm màu xanh biếc lặng lẽ treo lơ lửng ở đỉnh cây.
Nếu nó linh hồn, thì linh hồn hẳn đang xuống bằng ánh mắt khinh miệt.
Khinh miệt, chế giễu, ghét bỏ… là một kẻ ngốc bê bết m/á/u như đến bái kiến chứ!
Ta ngẩng đầu nó.
Toàn đẫm m/á/u, sớm chẳng đếm nổi bao nhiêu vết thương, bao nhiêu lỗ m/á/u… yếu đến mức gần như còn chút sức lực nào.
nó ở ngay mắt.
Ta nhất định lấy nó!
Ta dốc hết sức với tay lên!!!
Như thể cảm ứng, kiếm Xuân Đình tự tiến về phía một chút…
Ể?
Nó tiến thêm chút nữa… thêm chút nữa…
Ha ha ha ha, lấy !!!
Quả nhiên giống như lời Thư sư tỷ .
Vân kiếm hoa văn như gỗ cổ, sờ cũng mang cảm giác chất gỗ.
Ta , vội vàng lấy phù truyền âm:
“Ta thành công !”
“Không ngờ đúng ? Tiểu sư vô dụng nhất, t.h.ả.m hại nhất Thiên Kiếm Tông, giờ là kiếm chủ Xuân Đình lợi hại đó!”
Trong phù truyền âm, im lặng như tờ.
Trong khoảnh khắc, chợt nhận …
Đã lâu , lâu đến mức nhớ nổi, còn thấy giọng của nữa!
Ta hoảng lên.
Gọi tên từng :
“Thư sư tỷ…”
“Bách Lý Hạo Nguyệt…”
“Vương Trung Thu…”
“Tần sư tỷ…”
“Mọi ??”
“Mọi ?!!”
Dù gọi thế nào, cũng lấy một chút hồi âm.
Vì , hiểu …
Có lẽ, cũng sẽ còn nữa.
30.
Mây trời cuồn cuộn, đỉnh cây đến thê t.h.ả.m.
Gió lạnh quất mặt đau rát, như thể ông trời tát hết cái đến cái khác.
Vì ?
Vì kìm nước mắt! Vì thể ít một chút!!
Vì ai để ý tới ???
Vì chỉ còn một ???
Vì chỉ còn một !!!!!!
Vì các ngươi đều bỏ rơi , vì để một ?
Ta chỉ một thanh Xuân Đình kiếm, lẽ nào cô độc một đối kháng với Ngũ Tạng Ma ?
31.
Không thể thắng !
Không thể thắng !
Xuân Đình kiếm trong tay khẽ rung lên, là khinh thường , đang an ủi .
Ta lòng tro nguội lạnh, chỉ cảm thấy một mảnh thê lương.
mà —
Ta tư cách tuyệt vọng.
Không còn thời gian nữa!
Dù Thiên Kiếm Tông chỉ còn một cuối cùng, cũng chiến đấu đến thở cuối cùng!
Sức mạnh chân chính, bắt nguồn từ quyết tâm bảo vệ tất cả, chứ từ sự cân nhắc thiệt hơn.
Tà ma sắp phá vỡ phong ấn !
Ta thể chậm trễ thêm nữa!
Ta lau khô nước mắt, ngự kiếm bay thẳng về Vân Châu.
32.
[Thôn Đạo Hoa]
Trời hửng sáng, gà trống cất tiếng gáy.
Trong nhà ấm áp, gió lạnh ào ào chặn ngoài cửa.
Tô Oanh Oanh nép trong lòng Thẩm Tri Diệu, trong lòng ngọt ngào vô hạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/vuot-pho-ban-kiem-tien-phan-45-mot-kiem-tu-troi-giang-xuong/chuong-8.html.]
Nàng đưa ngón trỏ , đầu ngón tay lướt qua hàng mày kiếm của đàn ông, sống mũi cao thẳng, đôi môi hồng nhuận… Một đàn ông tuấn tú như , để nàng nhặt chứ!
Không chỉ trai, tính tình , mà còn tràn đầy sức lực!
Trên giường thì giỏi.
Ngoài ruộng cũng giỏi.
, vị cô nương họ Lý từng .
Nàng Thẩm lang là tiên nhân của Thiên Kiếm Tông.
Hừm~ tiên nhân phàm nhân gì chứ, chẳng vẫn say ngã trong vòng tay dịu dàng của nàng .
Đầu ngón tay thiếu nữ theo, trượt xuống, trượt xuống nữa… Người đàn ông mở mắt, đột ngột nắm lấy tay nàng.
“Đừng quậy,” giọng Thẩm Tri Diệu khàn , “quậy nữa sẽ…”
Nói , cúi đầu hôn xuống.
Thiếu nữ khẽ rên một tiếng.
Sau một hồi ân ái, bọn họ sắp sửa tiến đến khoảnh khắc sung sướng nhất.
Đột nhiên!
Phía tây vang lên một tiếng nổ lớn, như thể thứ gì đó khủng khiếp lao !
Ánh trời chợt tối sầm.
Bầu trời vốn sắp sáng lên, tối đen!
Thẩm Tri Diệu ôm c.h.ặ.t đ.ầ.u.
Đầu đau như nứt !
“Sư tôn… Dao Quang… Dao Quang!!!”
Chàng trai kêu lên t.h.ả.m thiết.
Hắn đột ngột mở mắt, hai mắt đỏ ngầu như sắp nhỏ m/á/u.
Hắn nhớ !
Hắn nhớ hết !!
Hắn nhớ tà ma Ngũ Tạng xuất thế, ba thành Vân Châu dân chúng ch.ế.c sạch!
Hắn nhớ năm vị trưởng lão của tông môn xuống núi nghênh chiến, tất cả đều moi rỗng ngũ tạng!
Hắn nhớ trận chiến Lan Độ, yêu sâu nặng vì cứu mà ch.ế.c!
Hắn nhớ trận t.ử chiến, sáu nghìn đồng môn tàn sát còn một ai!
Hắn nhớ chưởng môn sư tôn…
Vị chưởng môn sư tôn coi trọng nhất, gửi gắm kỳ vọng lớn nhất ! Khen linh khí, lặng lẽ để dành những bảo vật trân quý cho ! Chỉ còn nửa bước là thể phi thăng, nhưng chọn bảo vệ bách tính Vân Châu!
Chưởng môn sư tôn… chiến t.ử!!
Người moi nội đan của chính , dùng cạn tia chân khí cuối cùng, dung hợp nội đan của sáu nghìn đồng môn t.ử chiến cùng nội đan của bản , luyện thành một viên “Thiên Cương Châu” độc nhất vô nhị đời!
Thẩm Tri Diệu ôm c.h.ặ.t cái đầu đau đớn, nước mắt nước mũi tuôn trào:
“Sư tôn giao Thiên Cương Châu cho con.”
“Sư tôn! Dao Quang! Con với !!”
“Thiên Cương Châu… Thiên Cương Châu…”
Đã cho con ch.ó đen già trong sân ăn mất.
Đó là mạng của chưởng môn sư tôn, là mạng của sáu nghìn đồng môn, cũng là mạng của tám triệu bách tính Vân Châu trong tương lai!
Thẩm Tri Diệu như ngũ lôi oanh đỉnh, đau đớn ch.ế.c.
Tiểu sư bọn họ từng đến tìm !
Lại chính đuổi .
Hạo Nguyệt sư từng ngưỡng mộ như ngưỡng mộ thần mặt trời Hy Hòa.
Vậy mà hôm đó, tay tàn nhẫn, đ.á.n.h Bách Lý Hạo Nguyệt đến thừa sống thiếu ch.ế.c.
Trong đầu…
Ánh mắt tin tưởng của chưởng môn sư tôn thiêu đốt .
Ánh mắt chan chứa yêu thương của Tống Dao Quang thiêu đốt .
Lý Khả Ái, Bách Lý Hạo Nguyệt, và ba đồng môn khác mà đến tên cũng nhớ nổi…
Khi tìm , ánh mắt mong chờ kích động, thất vọng phẫn nộ, cuối cùng là lạnh lẽo khinh miệt…
Những ánh mắt ngừng biến đổi càng thiêu đốt dữ dội hơn!
Không !
Hắn lập tức đối chiến với tà ma!
Cả Thiên Kiếm Tông, chỉ còn là miễn cưỡng thể đ.á.n.h.
Lý Khả Ái bọn họ đối thủ của tà ma.
Ngũ Tạng Ma chỉ cần một ngón tay cũng thể chọc ch.ế.c bọn họ!!!
…
“Thẩm lang, Thẩm lang… ?
“Đừng sợ mà!”
Từ xa, vang lên một giọng .
Thẩm Tri Diệu hồn.
Ánh mắt đối diện với thiếu nữ mặt.
Nàng đỏ hoe mắt, như một con nai nhỏ hoảng sợ, nước mắt lưng tròng, khiến thương xót.
lúc , chỉ cảm thấy gương mặt và đôi mắt tưởng chừng vô tội khiến buồn nôn tột độ, chán ghét vô cùng!
Dạ dày Thẩm Tri Diệu cuộn lên.
Hắn ôm lấy trái tim đau đớn, nôn .