Người trẻ mỉm , cúi xuống ôm con lòng, vẻ mặt dịu dàng ấm áp. Đang định đóng cửa thì cô thấy nghiệp chủ, liền đặt bé gái xuống, chào hỏi vài câu.
Nghiệp chủ cũng cúi xuống, chuyện với bé gái đôi câu. đứa nhỏ dường như nhút nhát, liền nép sát phía , bàn tay nhỏ nắm c.h.ặ.t lấy vạt váy, chỉ dám lén ngoài, dám tiến lên.
Tiểu nữ hài chớp chớp đôi mắt to, khuôn mặt nhỏ hiện lên vài phần nghi hoặc khó hiểu, như đang suy nghĩ điều gì đó rõ ràng. Người trẻ nắm lấy tay nắm cửa, mỉm chào tạm biệt hai , chuẩn khép cửa . đúng lúc , giọng non nớt của tiểu nữ hài vang lên, mang theo sự ngờ vực:
“Mẹ ơi… theo phía là ai ?”
Cánh cửa “phanh” một tiếng khẽ khàng đóng , lập tức ngăn cách gian trong ngoài. Trần Dương và nghiệp chủ vốn đang định rời , thấy câu đó thì đồng loạt đầu . Sắc mặt nghiệp chủ lập tức biến đổi, lộ rõ vẻ hoảng hốt, hạ giọng hỏi:
“Ngươi… ngươi thấy con bé gì ?”
Trần Dương đáp, chỉ lướt qua , tiến lên một bước gõ cửa. Bên trong im lặng, bất kỳ phản ứng nào. Hắn liền sang hỏi:
“Có thẻ dự phòng hoặc chìa khóa ?”
Nghiệp chủ lắc đầu liên tục, giọng phần rối loạn:
“Không , đều để lầu cả, mang theo.”
Nói xong, cũng tiến lên đập cửa mạnh, lớn tiếng gọi và đứa bé bên trong. Thế nhưng, đáp chỉ là sự im lặng nặng nề, một tiếng trả lời.
Trần Dương kéo lùi phía , từ trong ba lô lấy một đoạn dây thép nhỏ. Đây là kỹ thuật mở khóa mà học từ Khâu Thịnh Mẫn, nên lúc nào cũng mang theo để phòng bất trắc. Nghiệp chủ còn kịp hiểu chuyện gì xảy thì kéo xoay sang một bên, đầu Trần Dương với vẻ kinh ngạc – ngờ lực tay của mạnh đến .
“Rắc” một tiếng khẽ vang lên, ổ khóa mở . Trần Dương nắm lấy tay nắm cửa, chuẩn đẩy . đúng lúc đó, cánh cửa từ bên trong mở .
Người trẻ ở bên trong, ánh mắt mang theo chút tò mò hỏi:
“Có chuyện gì ?”
Trần Dương nàng, sắc mặt đổi. Người phụ nữ mặt trông bình thường, thần sắc tự nhiên, trong mắt sự nghi hoặc , xen lẫn chút vui khi phiền.
Nghiệp chủ thì mở to mắt, nàng từ xuống , lo lắng hỏi:
“Cô… cô chứ?”
Người trẻ nhíu mày nhẹ:
“ thì thể chuyện gì ?”
Nghiệp chủ do dự một chút, định điều thấy, nhưng liếc Trần Dương, đổi lời:
“À… chồng cô về ? trao đổi với về vấn đề an của chung cư, cần ý kiến tham khảo.”
Người trẻ thì sắc mặt dịu , đáp:
“Anh về, đang công tác. Nếu cần tham khảo thì cũng thể hỏi . bây giờ mệt, lát nữa còn kèm con học bài. Có thể để ngày mai ?”
Phía lưng nàng, tiểu nữ hài ló đầu , ánh mắt vẫn đầy sợ sệt, hai tay xoắn , vai co như né tránh. Khi ánh mắt con bé vô tình chạm ánh ôn hòa, bình tĩnh của Trần Dương, nó dường như lấy hết can đảm, định mở miệng điều gì đó.
Cảm ơn bạn đã đọc truyện. Ấn vào phần team dịch "Mộc Mộc Thích Mùa Xuân" để ủng hộ các truyện đã full của tớ nhé!
ngay lúc , trẻ đột nhiên đầu , giọng dịu dàng mà mang chút thúc giục:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xong-vao-cua-ngo-am-duong-tuyen-tap-truyen-huyen-nghi-linh-di/chuong-233.html.]
“Văn Văn, phòng bài tập .”
Tiểu nữ hài cúi đầu, ngoan ngoãn trong. Trần Dương liếc căn phòng phía nàng, thấy bên trong tối om, ánh đèn, liền hỏi:
“Sao trong phòng bật đèn?”
Người trẻ khẽ , đáp một cách tự nhiên:
“Chưa kịp bật.”
Rồi nàng hỏi , giọng chút khách sáo:
“Còn chuyện gì nữa ?”
Trần Dương lắc đầu:
“Không .”
Hắn lùi một bước. Người trẻ mỉm nhẹ, đó đóng cửa . Cánh cửa khép kín, nữa tách biệt hai bên.
Nghiệp chủ cánh cửa đóng c.h.ặ.t, da mặt căng , thấp giọng :
“Cả chung cư ai cũng cô kết hôn mà con, hề chồng.”
Hắn nhíu mày, giọng mang theo chút thương cảm:
“Hai con họ cũng đáng thương. Người đó kẻ thứ ba, bỏ rơi. Hai con nương tựa lẫn . Gần đây con bé còn tận mắt chứng kiến t.a.i n.ạ.n xe cộ, dọa đến mức gần như tự thu , giao tiếp.”
Trần Dương xong chỉ khẽ “ừ” một tiếng, lắc đầu :
“Vậy chỉ thể … chuẩn đủ.”
Hắn dừng một chút, ánh mắt trầm xuống:
“Nó quá vội vàng. Đáng lẽ còn thời gian để che giấu hơn. Có lẽ mới c.h.ế.t lâu, còn hiểu quy củ.”
Nghiệp chủ thì hiểu, vẻ mặt đầy mờ mịt:
“Cái gì…?”
Trần Dương giải thích thêm. Hắn lấy từ trong ba lô một tấm Ngũ Lôi linh phù, kẹp giữa hai ngón tay. Sau đó gõ cửa ba , yên lặng chờ đợi.
Một lát , cánh cửa mở . Người trẻ xuất hiện ánh đèn, nhưng sắc mặt nàng phần tái nhợt hơn , trong mắt cũng thoáng qua một tia lo âu khó giấu.
Nàng Trần Dương, giọng thấp hơn:
“Còn chuyện gì nữa ?”
Trần Dương giơ tay đặt nhẹ lên vai trẻ, lực tay mạnh nhưng đủ để khiến nàng thể kháng cự, thuận thế đưa nàng lùi sang một bên, tự bước trong phòng. Vừa , , giọng bình thản mà lạnh nhạt:
“Không liên quan đến ngươi.”
Cửa phòng khép phía , đèn trong phòng lúc bật sáng, ánh sáng trắng chiếu khắp gian, còn góc tối nào che giấu.