Xông vào cửa ngõ Âm Dương (Tuyển tập truyện Huyền Nghi - Linh dị) - Chương 244

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-29 15:42:58
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe , Trần Dương khẽ cong môi, đôi mắt sáng lên đầy ý . Hắn nắm lấy tay Độ Sóc – bàn tay đang đeo nửa khối ngọc ban chỉ cúi xuống khẽ hôn lên mặt ngọc lạnh lẽo: “Vu gia gia dạy Quỷ Đạo thuật pháp, đó ngươi ép học vu thuật. cho cùng, thứ khiến hung linh ác quỷ dám nhòm ngó thể , chính là nửa khối ngọc ban chỉ , đúng ?”

 

Năm đầu tiên đính hôn, Độ Sóc vẫn đưa ngọc ban chỉ cho . Khi đó, Trần Dương chỉ thể dựa đồng tiền cổ mà Vu gia gia để , mượn dương khí của nó để áp chế âm khí trong . theo thời gian, âm khí càng lúc càng mạnh, đồng tiền cổ cũng dần thể kiềm chế nổi nữa.

 

Cho đến một ngày, khi Trần Dương còn đang vì chuyện đó mà phiền não, Độ Sóc lặng lẽ xỏ sợi dây đỏ qua nửa khối ngọc ban chỉ, đeo lên cổ .

 

Nửa khối Phong Đô Đại Đế ấn giống như một chiếc l.ồ.ng vô hình, bao trùm Trần Dương, áp chế âm khí trong , vô tình thu hút những ác linh, lệ quỷ tham lam chiếm đoạt sức mạnh . Mãi đến khi vu thuật của ngày càng tinh tiến, mới thể dần dần che giấu uy áp của pháp ấn, khiến quỷ quái còn phát hiện , cũng còn dám mơ tưởng.

 

Chỉ là khi đó, Trần Dương vẫn nửa khối ngọc ban chỉ chính là Phong Đô Đại Đế ấn, mà chỉ cho rằng do thể chất của gây nên.

 

Độ Sóc khẽ : “Ngươi cứ mang theo nó. Nếu gặp nguy hiểm, sẽ lập tức cảm nhận .”

 

Trần Dương nghiêng đầu, ngửa cổ , chủ động tìm đến môi Độ Sóc. Nụ hôn chạm như thể tách rời, mãnh liệt mà quấn quýt. Khi bắt đầu thấy thở dồn dập, lùi một chút, thì Độ Sóc siết c.h.ặ.t gáy , như nắm giữ cả mạch sống. Không những thể thoát , Trần Dương còn kéo ngược trở , gần như tự nguyện dâng vòng ôm .

 

“Ngô… ưm…”

 

Trần Dương kìm mà bật một tiếng rên khẽ, âm thanh còn kịp rõ ràng môi lưỡi của Độ Sóc nuốt trọn trong. Độ Sóc ở chuyện mật từ đến nay luôn nắm quyền chủ động, khí thế áp đảo rõ rệt, mang theo ý chiếm hữu, sự khống chế mạnh mẽ.

 

Nếu Trần Dương quen dựa dẫm và tin tưởng , e rằng khác thật sự khó mà chịu nổi kiểu áp chế như .

 

Cảm ơn bạn đã đọc truyện. Ấn vào phần team dịch "Mộc Mộc Thích Mùa Xuân" để ủng hộ các truyện đã full của tớ nhé!

Một lúc lâu , Độ Sóc mới chậm rãi rời . Ngón tay cái của rút , Trần Dương còn kịp thu đầu lưỡi. Đầu lưỡi mút đến đỏ sẫm, ướt át, khóe môi còn vương một sợi dịch mảnh kéo dài. Gương mặt ửng hồng, ánh mắt như dâng lên từng đợt sóng tình, cả giống như nhấn chìm trong một hồ nước ấm nóng, ẩm ướt mà rối loạn.

 

Trần Dương khẽ nhíu mày, vội vàng rụt đầu lưỡi . Cảm giác giữ c.h.ặ.t khiến dễ chịu, liền nhỏ giọng than phiền: “Đừng lúc nào cũng với đầu lưỡi của , cổ họng khó chịu lắm.”

 

Mỗi ép như thế, đều cảm giác buồn nôn rõ ràng.

 

Độ Sóc khẽ , giọng mang theo chút trêu chọc: “Không dùng tay, dùng đầu lưỡi là chứ gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xong-vao-cua-ngo-am-duong-tuyen-tap-truyen-huyen-nghi-linh-di/chuong-244.html.]

 

Trần Dương trừng một cái, ánh mắt bực hổ: “Càng già càng đắn.”

 

Độ Sóc đưa tay sờ lên mặt , làn da vẫn trơn nhẵn, hề nếp nhăn. Trong lòng khẽ thở dài. Từ khi Trần Dương phận thật của , càng lúc càng thích lấy chuyện tuổi tác trêu chọc. Vốn dĩ cũng để tâm, nhưng lẽ bất kỳ đàn ông nào khi yêu, mà đối phương nhỏ tuổi hơn nhiều, ít nhiều cũng sẽ để ý đến chuyện .

 

Hắn xoay , ép Trần Dương xuống ghế sô pha, chậm rãi : “Mười tám tân nương, tám mươi lang quân, một cành hoa lê áp hải đường.”

 

Trần Dương lập tức rùng , giơ chân đá nhẹ cẳng chân , bộ cảm xúc mơ hồ ban nãy lập tức tan biến sạch sẽ. Độ Sóc thấy liền bật : “Ta sai ?”

 

Hắn dừng một chút bổ sung: “Thực vẫn là thiếu, chênh lệch giữa và ngươi chỉ một giáp.”

 

Trần Dương lập tức thấy nghẹn họng. Trước thích lấy tuổi tác chọc ghẹo, dáng vẻ Độ Sóc phản bác nhưng chút khó chịu thì thấy buồn vô cùng. Nào ngờ đến khi đối phương bắt đầu đáp trả, cho nghẹn chính là .

 

Hắn bực bội : “Quả nhiên gừng càng già càng cay.”

 

Độ Sóc chậm rãi đáp: “Đừng bắt nạt già. Ta qua bao nhiêu cầu , còn nhiều hơn ngươi đường.”

 

Trần Dương phồng má, nhíu mày : “Thôi, đừng đến chuyện tuổi tác nữa. Cứ nhắc là thấy kỳ kỳ.”

 

Hễ nhắc đến là cảm xúc đều tắt sạch, chẳng khác nào tự dội nước lạnh. Hai họ cũng kiểu sở thích đặc biệt gì.

 

Đột nhiên như nhớ điều gì, đưa tay kéo lấy Độ Sóc, sờ bật đến đau bụng: “Ha ha ha… hóa ngươi cũng … tự tự chịu … ha ha ha…”

 

Độ Sóc bất đắc dĩ, kéo lòng đưa tay xoa bụng cho , tránh cho quá mức sinh khó chịu. Hắn : “Ngươi tưởng ? Trần Tiểu Dương, còn dám nhắc đến tuổi tác, xem đ.á.n.h m.ô.n.g ngươi .”

 

Quả thật, chuyện giống như tự dội nước lạnh . Đã đối phương mất hứng, cuối cùng bản cũng chẳng khá hơn.

 

Loading...