Là “ thể ”, chứ “ ”. Trần Dương chợt nhớ những ghi chép trong 《Chú Quỷ Chi Thuật Thư》, trong đó nhắc đến vu cổ. Vu cổ đối với chủ nhân luôn tuyệt đối trung thành, loại là do tình cảm thật lòng, cũng loại ép buộc phục tùng. dù là kiểu nào, sự trung thành đều định sẵn ngay từ lúc luyện chế, gần như thể đổi.
Búp bê vu cổ dung nhập tâm đầu huyết của Dịch vu trưởng, nên chỉ thuộc về nàng. Nhiệm vụ duy nhất của nó là dẫn đường cho Trần Dương tìm thấy chủ nhân, còn những chuyện khác liên quan đến Dịch vu trưởng, nó thể tiết lộ.
Nghĩ đến đây, Trần Dương đổi cách hỏi: “Vậy… chuyện là do những thiên sư Vô Nhân thôn ?”
Búp bê vu cổ gật đầu: “ .” Nó thể cảm nhận ký ức của Dịch vu trưởng khi cảm xúc d.a.o động mạnh.
Trần Dương tiếp tục hỏi: “Người c.h.ế.t là ai? Bị thứ gì g.i.ế.c?”
Búp bê vu cổ đáp: “Người tìm c.h.ế.t… .”
Trần Dương khẽ thở : “Xem đến giờ, Dịch vu trưởng bọn họ cũng xác định thứ đang quấy phá là gì.”
Độ Sóc phía , ánh mắt lướt qua Trần Dương, dừng t.h.i t.h.ể trong quan tài. Hắn những dấu răng còn sót phần thịt gặm, dường như nhớ điều gì đó, ánh mắt trở nên lạnh lẽo.
Búp bê vu cổ lập tức cảm nhận áp lực, run lên, định lén chui khỏi vai Trần Dương để trốn . ánh mắt lạnh nhạt của Độ Sóc quét qua, nó liền cứng đờ, dám động đậy.
Không cần lên tiếng, chỉ một ý niệm cũng đủ khiến nó hiểu – “ở yên đó”.
Cảm ơn bạn đã đọc truyện. Ấn vào phần team dịch "Mộc Mộc Thích Mùa Xuân" để ủng hộ các truyện đã full của tớ nhé!
Búp bê vu cổ đành ngoan ngoãn bò vai Trần Dương, âm thầm tủi đến , nghĩ trong lòng rằng bên cạnh Dương Dương thật sự quá đáng sợ. Nó càng nghĩ càng thương Trần Dương, cảm thấy nhất định sẽ bắt nạt.
lúc đó, từ phía truyền đến một giọng nữ bình tĩnh: “Ta chút suy đoán… nhưng vẫn thể xác định.”
Trần Dương và Độ Sóc đồng thời đầu . Ở cửa đại sảnh, một nữ t.ử hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi đang đó.
Nàng mặc trang phục dân tộc cải biến ôm dáng, váy ngắn hai màu đỏ đen, giày vải. Tai đeo vòng bạc, cổ cũng trang sức bạc tinh xảo. Dung mạo quá nổi bật, nhưng khí chất đặc biệt, khiến khác khó rời mắt.
Gương mặt nàng lạnh nhạt, chút biểu cảm: “Trần Dương?”
Trần Dương gật đầu: “Dịch vu trưởng.”
Nghe , thần sắc nàng dịu , khẽ gật đầu đáp lễ.
Thái độ khiến Trần Dương cảm thấy chút lạ. Dường như nàng chắc chắn về phận của , nên mới xác nhận . đó hai từng gặp mặt, thậm chí lúc thụ lục, nàng còn là một trong những truyền độ sư, lý nào nhận .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xong-vao-cua-ngo-am-duong-tuyen-tap-truyen-huyen-nghi-linh-di/chuong-250.html.]
Dịch vu trưởng nghi hoặc trong mắt , liền giải thích: “Trong Vô Nhân thôn thứ thể giả dạng khác. Trước đó, nó từng giả ngươi để dụ ngoài.”
Trần Dương gật đầu, nhẹ: “Vậy Dịch vu trưởng sợ cũng là giả ?”
Dịch vu trưởng bình tĩnh đáp: “Ngươi b.úp bê vu cổ của … và còn …”
Nàng hướng về phía Độ Sóc chắp tay, khẽ gật đầu: “Độ cục.”
Độ Sóc cũng gật đầu đáp .
Dịch vu trưởng tiếp: “Oa Oa, trở về.”
Oa Oa ôm c.h.ặ.t lấy áo Trần Dương, chịu rời .
Dịch vu trưởng khẽ nhíu mày, vẻ mặt chút vui, nhưng Oa Oa vẫn bướng bỉnh chịu buông.
Thấy , Trần Dương liền lên tiếng: “Để nó ở vai cũng , .”
Dịch vu trưởng lắc đầu: “Búp bê vu cổ dễ kiểm soát. Nếu của , dễ sinh chú lực, sẽ gây ảnh hưởng cho ngươi.”
Trần Dương mỉm : “Ta . chú lực của nó sẽ ảnh hưởng đến , Dịch vu trưởng cứ yên tâm.”
Búp bê vu cổ vốn dĩ chính là một loại “Oa Oa” chuyên dùng để gieo lời nguyền, ngay từ khi tạo mang theo mục đích nguyền rủa khác. Vì thế, dù ít nhiều, chúng đều năng lực gieo lời nguyền nhất định, thể xem thường.
Trần Dương là truyền nhân Quỷ Đạo, đối với mấy thứ tự nhiên hiểu rõ ngọn ngành, cần ai giải thích thêm. Hắn hề e ngại, bởi vì lời nguyền từ Oa Oa căn bản phát huy tác dụng lên .
Năng lực của b.úp bê vu cổ mạnh yếu, vốn dĩ đều do chủ nhân quyết định. Trần Dương như , kỳ thực cũng ngầm cho thấy tạo nghệ Quỷ Đạo hiện tại của hề thua kém Dịch vu trưởng.
Dịch vu trưởng trong lòng vui mừng, càng thêm mong Trần Dương về Vu tộc một chuyến, chính thức nhận trở . Có như , Vu tộc mới kế nhiệm chức Vu trưởng, đến mức dần suy tàn. Nàng khẽ : “Các ngươi theo .”
Trần Dương cùng Độ Sóc liền theo nàng. Ba xuyên qua một cánh cửa nhỏ mấy nổi bật bên hông từ đường. Bên ngoài là một con hẻm chật hẹp, chỉ đủ cho một lọt. Trên đầu là tán cây xanh rậm rạp che kín bầu trời, gần như chắn hết ánh nắng, chỉ vài tia sáng yếu ớt lọt xuống.
Bọn họ chừng bốn, năm phút thì đến một tòa lầu canh dây leo quấn quanh. Dịch vu trưởng tiến lên gõ cửa, chẳng bao lâu bên trong liền động tĩnh.
Cánh cửa mở , một đàn ông bốn mươi tuổi, để râu dê đón. Hắn thấy Dịch vu trưởng, liếc qua Trần Dương cùng Độ Sóc phía , lập tức nở nụ : “Độ cục.”