Những tú nữ tiến cung dự tuyển qua vòng sơ tuyển, gạt bỏ một nhóm .
Những còn "lưu bài t.ử" thì dọn ở tại Trữ Tú Cung, chờ đợi vòng phục tuyển, các Ma ma dạy bảo quy củ.
Thế nhưng, các nương nương trong cung ít nhiều đều bắt đầu ngóng tình hình của những cô gái .
Tú nữ năm nay đều đang độ tuổi xuân thì, diện mạo xinh xắn ít, hiếm hơn cả là trong đó còn nhiều xuất từ danh môn quyền quý.
Bởi , ngay khi danh sách lưu bài t.ử định, lòng trong hậu cung bắt đầu d.a.o động xôn xao.
"Nghe mấy vị tú nữ dung mạo cực kỳ đoan trang, đến mức các Ma ma cũng khen ngợi ngớt lời." Đoan Dung dâng lên một chén , khẽ báo cáo những tin tức ngóng cho Hoàng Hậu, giọng dịu dàng: "Nghe tú nữ họ Nữu Cổ Lộc là diện mạo nổi bật nhất, gia thế cũng chẳng hề tầm thường."
Tú nữ họ Nữu Cổ Lộc...
Hoàng Hậu khẽ nhíu mày.
Hôm sơ tuyển đông nườm nượp, ngay cả Hoàng Hậu cũng chẳng thể nhớ nổi vị tú nữ mặt mũi : "Dung mạo so với Nhàn Phi nương nương thì thế nào?"
Đoan Dung lộ vẻ ngỡ ngàng, lưỡng lự một hồi mới đáp: "Dạ, tự nhiên là bằng Nhàn Phi nương nương ạ."
Tuy phần thỏa đáng, nhưng nhan sắc rực rỡ của Nhàn Phi nương nương hiện giờ quả thực xứng đáng với bốn chữ Thiên Hạ Vô Song.
Vẻ của giống như đóa Mẫu Đơn tưới tắm bằng vàng bạc ngọc lộ, chỉ ở lớp da thịt bên ngoài mà còn tận xương tủy, mỗi cử chỉ điệu bộ đều mang theo nét quyến rũ mê hồn một cách tự nhiên.
Một mỹ nhân như thế, há thể để mấy vị tú nữ mới chỉ chớm lộ chút nhan sắc so bì?
"Vậy thì cần quá để tâm đến ả." Hoàng Hậu khẽ nở nụ giễu cợt, tùy ý nhận lấy chén , nhấp một ngụm khinh miệt : "Nếu nhan sắc ả sánh với Nhàn Phi thì may còn cơ hội lưu bài t.ử.
Đã bằng thì kết cục của tú nữ chỉ thể là 'lạo bài t.ử' mà thôi."
Đoan Dung đầy vẻ khó hiểu, nhưng Lão Lưu Ma Ma lộ ý tán đồng, rõ ràng cũng đồng tình với cái của Hoàng Hậu.
"So với ả, ngươi hãy chú ý nhiều hơn đến các tú nữ khác, xem xem ai tài hoa, dung mạo khá khẩm một chút." Hoàng Hậu đặt chén xuống, dứt khoát lệnh.
Kể từ khi Thư Tần giáng xuống Thư Quý Nhân, phe cánh của phi tần sủng ái chỉ còn đếm đầu ngón tay.
Thuần Phi căn bản dùng , Vạn Tuế Gia tới chỗ ả còn chẳng bằng tới chỗ Thư Quý Nhân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-den-nha-thanh-he-thong-cung-dau-cua-hac-lien-hoa/chuong-218.html.]
Thấy tâm tư của Vạn Tuế Gia dần dần chỉ dồn một Nhàn Phi, Hoàng Hậu hốt hoảng là dối lòng.
Vậy nên kỳ đại tuyển , hạ quyết tâm chọn cho bằng một kẻ tiền đồ để vun đắp.
Nhàn Phi dù đến mấy thì đàn ông vốn dĩ vẫn là kẻ lòng đổi , chừng sẽ tân nhân phân tán bớt sủng ái.
"Dạ, nô tỳ ghi nhớ ." Đoan Dung vội vàng đáp.
Hoàng Hậu gật đầu, chợt như nhớ điều gì, hỏi Lão Lưu Ma Ma: "Ma ma, bên Trường Xuân Cung truyền tin gì về ?"
Hoàng Hậu tuy thẳng tên, nhưng Lão Lưu Ma Ma cũng đang hỏi về Quế Chi.
Bà lắc đầu: "Đến giờ vẫn tin tức gì, nô tỳ dặn ả ngóng thật kỹ ."
Hoàng Hậu cau mày, mấy hài lòng với kết quả .
Kỳ tuyển tú Nhàn Phi cũng nhúng tay , tin Nhàn Phi chút toan tính nào.
Nhàn Phi tâm cơ quá sâu, nếu sớm rõ ả đang tính kế gì, Hoàng Hậu thật sự chẳng thể yên lòng: "Bảo ả cho kỹ , bất kể dùng cách gì cũng lựa lời mà dò xét cho bằng !"
Gương mặt lộ rõ vẻ quyết giữ phần thắng.
...
"Nương nương, nô tỳ Quý Phi nương nương gửi nhiều gấm vóc tới Trữ Tú Cung, là chúng cũng gửi một ít qua đó ạ." Quế Chi bóp vai cho Cố Thiến Thiến, lựa lời .
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Cố Thiến Thiến vốn đang nhắm mắt dưỡng thần, thì nhịn bật .
Người mở mắt, dùng chiếc quạt trong tay gõ nhẹ trán Quế Chi: "Ngươi vớ vẩn gì thế?
Quý Phi gửi, chúng cũng gửi, lọt mắt kẻ khác chẳng bản cung đang học đòi theo ả ?"
Quế Chi xoa trán kêu khẽ một tiếng, lén lút quan sát Cố Thiến Thiến một lượt, thấy giận mới hạ tay xuống, tỏ vẻ 'uỷ khuất' mà : "Việc ăn ở của các tú nữ đều là nương nương sai trông nom, nương nương tốn bao tâm sức như thế, mà Quý Phi nương nương chỉ cần gửi mấy xấp vải mua chuộc lòng , nô tỳ là thấy uỷ khuất nương nương."
"Ta cứ thắc mắc đột nhiên ngươi nhắc đến chuyện , Nguyên Lai là vì thế." Cố Thiến Thiến nhạt, "Bản cung chăm sóc bọn họ vốn là chức trách, chẳng đáng gọi là tốn tâm sức."