Chẳng Trần Đáp Ứng đang ngủ ?
Giờ bổn cung thấy Trần Đáp Ứng đang thưởng là thế nào?”
“Nương nương, nô tỳ cũng mới tỉnh dậy thôi.” Trần Đáp Ứng vội vàng giải thích.
Nàng dứt khỏi Cao Quý Phi, nhưng từng nghĩ sẽ đắc tội c.h.ế.t với vị , còn lúc cầu cạnh đến .
Giải thích xong, nàng trừng mắt lườm Hồng Diệp: “Cái đồ mắt !
Quý Phi nương nương giá đáo, lý nào ngăn cản ở ngoài cửa?
Lôi ngoài vả miệng ba mươi cái cho , để nó nhớ kỹ cái thói !”
“Tuân lệnh.” Hồng Diệp nén vị đắng chát trong lòng, lùi xuống lãnh phạt.
Trần Đáp Ứng nhường vị trí chủ tọa, tươi rói Cao Quý Phi an tọa, sai pha mới.
“Không cần , bổn cung đến đây để uống ,” Cao Quý Phi chẳng nể nang gì mà thẳng.
Nàng mân mê chiếc hộ giáp bằng vàng ngón tay, khẽ ngước mắt lên: “Hôm nay bổn cung đến là hỏi Trần Đáp Ứng, tại những ngày qua ngươi cứ tránh mặt bổn cung?”
“Nương nương là...
hiểu lầm ?” Trần Đáp Ứng kịp hết câu Cao Quý Phi ngắt lời.
“Bổn cung hiểu lầm.
Chúng cũng đừng che che đậy đậy gì, trong lòng ngươi tự hiểu rõ.
Ngươi chỉ là một Đáp ứng, dù sinh hạ Cách cách cũng tư cách nuôi dưỡng.
Thành ý của bổn cung những ngày qua ngươi cũng thấy đó, giờ cho bổn cung một câu trả lời dứt khoát , tóm là để bổn cung nuôi để Nhàn Phi nuôi?”
Lúc , lòng bàn tay Trần Đáp Ứng đẫm mồ hôi lạnh.
Nàng thể ngờ Cao Quý Phi trực diện nhắc đến chuyện như , khiến nàng ngay cả cơ hội khéo léo từ chối cũng .
nàng cũng cần trả lời nữa.
Nhìn dáng vẻ của Trần Đáp Ứng, trong lòng Cao Quý Phi rõ mười mươi, đó rõ ràng chọn Nhàn Phi.
Cơn giận lẫn hận thù trào dâng trong lòng Cao Quý Phi: “Nhàn Phi gì mà ngươi chọn ả?
Bổn cung cho ngươi , một khi ngươi chọn Nhàn Phi thì cứ đợi đấy, sẽ lúc ngươi hối hận!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-den-nha-thanh-he-thong-cung-dau-cua-hac-lien-hoa/chuong-243.html.]
Nói đoạn, Cao Quý Phi bật dậy, trừng mắt Trần Đáp Ứng một cái đầy giận dữ phất tay áo bỏ , ngay cả một hớp cũng đụng tới.
“Lần thật sự đắc tội nặng với Cao Quý Phi .” Trần Đáp Ứng nhíu mày, lẩm bẩm tự nhủ.
Ý định ban đầu của nàng thế .
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Nàng vốn đợi Nhàn Phi bẩm báo với Vạn Tuế Gia để Ngài hạ thánh chỉ, đến lúc gạo nấu thành cơm, Cao Quý Phi vui, nổi giận thì cũng chỉ trút lên đầu Nhàn Phi mà thôi.
tính bằng trời tính, nàng ngờ tính tình Cao Quý Phi nóng nảy đến mức đó, trực tiếp tìm đến tận nơi để hỏi tội.
Trần Đáp Ứng đưa tay xoa trán.
Thời gian qua việc tiến triển quá thuận lợi khiến nàng nảy sinh ảo tưởng rằng chuyện đều sẽ theo ý , nhưng thực tế giáng một đòn chí mạng khiến nàng tỉnh ngộ.
Trần Đáp Ứng bắt đầu cảnh giác, chuyện phía Cao Quý Phi tạm thời cần bận tâm, việc quan trọng nhất lúc là phía Nhàn Phi.
Nàng nhanh ch.óng khiến Nhàn Phi bẩm báo chuyện với Vạn Tuế Gia mới .
“Người , chuẩn kiệu, đến Trường Xuân Cung.” Trần Đáp Ứng sợ đêm dài lắm mộng, gương mặt lộ vẻ quyết tâm, định bụng sớm chốt hạ chuyện cho xong, tránh để tâm lý cứ thấp thỏm lo âu sợ xảy biến .
“Nhàn Phi nương nương!” Vừa đến Trường Xuân Cung, Trần Đáp Ứng quỳ sụp xuống mặt Cố Thiến Thiến.
Đám hầu hạ xung quanh đều hành động cho kinh hãi.
Cố Thiến Thiến cũng suýt chút nữa rơi chén .
Nàng đặt chén xuống, vội dậy bước tới đỡ Trần Đáp Ứng: “Ngươi cái gì thế ?”
“Nương nương, nô tỳ hôm nay đến đây là đ.á.n.h liều cả mạng sống để gặp .” Trần Đáp Ứng lệ tràn khóe mắt: “Lần nếu nương nương cứu nô tỳ, nô tỳ e là sống nổi quá mấy ngày nữa.”
“Đã xảy chuyện gì ?” Cố Thiến Thiến lộ vẻ ngỡ ngàng, nàng : “Có chuyện gì thì dậy hãy .
Ngươi đang mang long thai, dù nghĩ cho bản thì cũng nghĩ cho đứa trẻ trong bụng, mau dậy .”
Trần Đáp Ứng vốn dĩ cũng chỉ diễn cảnh t.h.ả.m thương, Cố Thiến Thiến liền sụt sùi lên.
Đợi Cố Thiến Thiến dùng khăn tay lau mặt cho xong, nàng mới nức nở : “Nô tỳ cũng hôm nay đường đột, nhưng nô tỳ thật sự đường cùng , mới hạ sách .”
“Rốt cuộc là chuyện gì?” Cố Thiến Thiến quan tâm hỏi.
“Vừa Quý Phi nương nương đột nhiên tìm đến nô tỳ, ép nô tỳ hứa giao đứa trẻ cho nuôi dưỡng.
Nô tỳ từ chối, Quý Phi nương nương dường như nổi giận với nô tỳ .” Trần Đáp Ứng lau nước mắt giọng đau khổ: “Người còn bảo sẽ lúc nô tỳ hối hận.”