“Cái gì?” Cố Thiến Thiến mở to mắt: “Người đó thật sự ?”
“Quả thực như , nô tỳ dám nửa lời gian dối?” Trần Đáp Ứng : “Nô tỳ thật sự còn cách nào khác, chỉ cầu xin nương nương giúp đỡ.”
“Bổn cung ư?
Bổn cung thì gì?” Cố Thiến Thiến thở dài bất lực: “Bổn cung và Quý Phi vốn chẳng giao tình gì, nếu giúp ngươi, e rằng Quý Phi nương nương còn nổi giận hơn.”
Trần Đáp Ứng tròn mắt kinh ngạc, rõ ràng lường đến nước mà Nhàn Phi vẫn chịu vấn đề chính.
Nàng bắt đầu sốt ruột: “Nô tỳ ý đó.
Nô tỳ sớm thưa rằng nguyện ý để nuôi dưỡng đứa trẻ khi sinh .
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Nay chuyện ầm ĩ thế , nô tỳ cầu xin nương nương hãy định đoạt việc cho sớm.”
“Ý ngươi là bổn cung thưa chuyện với Vạn Tuế Gia?” Cố Thiến Thiến tỏ vẻ chợt hiểu .
Trần Đáp Ứng gật đầu lia lịa: “Nô tỳ tự phúc mỏng, duyên phận với đứa trẻ , nhưng nô tỳ cũng tìm cho nó một vị mẫu .”
Cố Thiến Thiến nhíu mày, lộ vẻ do dự.
Trần Đáp Ứng cho đối phương cơ hội suy nghĩ kỹ, chẳng chẳng rằng quỳ thụp xuống đất, dập đầu một cái thật mạnh: “Nô tỳ sẽ bao giờ quên đại ân đại đức của nương nương, xin nương nương hãy chấp thuận cho nô tỳ.”
“Được , .” Cố Thiến Thiến vẻ mặt đầy khiên cưỡng: “Bổn cung nhất định sẽ tìm cho con ngươi một vị mẫu , ngươi mau dậy .”
Đến lúc Trần Đáp Ứng mới nở nụ .
Cái dập đầu của nàng chẳng hề nhẹ, trán lập tức bầm tím một mảng lớn.
Cố Thiến Thiến đành sai lấy phấn dặm cho nàng để che mới tiễn nàng về.
Đột nhiên xảy chuyện lớn như , Nhàn Phi kiểu gì cũng cần suy nghĩ kỹ càng, Trần Đáp Ứng chút mảy may nghi ngờ, điều mà rời .
“Nương nương, đây quả là chuyện đại hỷ.” Quế Chi hớn hở chúc mừng Cố Thiến Thiến: “Tối nay khéo Vạn Tuế Gia sẽ ghé chỗ chúng , thể nhân cơ hội mà thưa với Ngài.
Như thì từ ngày mai, đứa trẻ của Trần Đáp Ứng sẽ danh chính ngôn thuận là con của .”
“Thôi , đừng nữa.
Chuyện xảy quá đột ngột, bổn cung cần suy nghĩ thêm.” Cố Thiến Thiến đưa tay xoa thái dương, chân mày lộ vẻ mất kiên nhẫn.
Nàng phất tay với Quế Chi: “Các ngươi lui cả , Đỗ Quyên ở bóp đầu cho bổn cung.
Bổn cung đau đầu quá.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-den-nha-thanh-he-thong-cung-dau-cua-hac-lien-hoa/chuong-244.html.]
“Tuân lệnh nương nương.” Đỗ Quyên khom hành lễ, còn Quế Chi thì chẳng chút nghi ngờ gì mà lui ngoài.
Nàng tin chuyện sẽ xảy trục trặc, suy nghĩ cũng y hệt Trần Đáp Ứng, cho rằng việc chắc chắn thành công.
Tuy nhiên, ở trong phòng, Cố Thiến Thiến chẳng hề vẻ gì là phiền não.
Mọi chuyện diễn đúng như nàng dự đoán, tuy nhanh nhưng hề ngoài dự liệu.
Nàng lười biếng nhắm mắt, tận hưởng sự xoa bóp của Đỗ Quyên.
Đỗ Quyên cũng hỏi nhiều, càng hỏi nương nương nhà rốt cuộc đang toan tính điều gì.
Tối hôm đó, Càn Long dùng bữa tối xong với Cố Thiến Thiến, hai đang đối diện đ.á.n.h cờ.
Sau khi Cố Thiến Thiến khó khăn lắm mới “thua” một ván cờ, thu dọn quân cờ nàng với Càn Long: “Vạn Tuế Gia, đêm nay thần chuyện thương lượng với Ngài.”
“Ồ?” Càn Long ngẩng đầu, gương mặt tuấn thoáng hiện vẻ hứng thú: “Là chuyện của Trần Đáp Ứng ?”
“Quả nhiên chuyện gì cũng qua mắt Vạn Tuế Gia.” Cố Thiến Thiến đáp.
Trần Đáp Ứng hành sự lộ liễu, cố ý thu hút sự chú ý của cả hậu cung lên , dù Càn Long bố trí tai mắt thì cũng khối đem chuyện hôm nay kể cho Ngài : “Thần chính là việc đó.”
Đôi mày kiếm của Càn Long khẽ nhíu .
Đối với những lùm xùm quanh đứa trẻ của Trần Đáp Ứng trong hậu cung gần đây, Càn Long đều nắm rõ trong lòng, nhưng Ngài vẫn bày tỏ thái độ là vì đưa quyết định cuối cùng.
Đối với Ngài, việc Trần Đáp Ứng mang tuy là chuyện vui nhưng đại sự.
Suy cho cùng phận vị của Trần Đáp Ứng quá thấp kém, hơn nữa đứa trẻ còn chào đời, chuyện còn , việc bàn luận ai nuôi dưỡng lúc quả là nóng vội.
Cao Quý Phi và những khác rõ ràng nghĩ thế, họ chỉ sợ tay chậm sẽ để kẻ khác nẫng tay .
“Nàng nuôi con của Trần Đáp Ứng ?” Càn Long nghiêm giọng hỏi.
Cố Thiến Thiến ngẩn .
Nàng liếc sắc mặt Càn Long, ngữ điệu của vị dường như là ý định đồng ý?
Như !
Nàng khẽ ho một tiếng, giả vờ như dọa cho giật , che miệng : “Vạn Tuế Gia gì ạ?