Đứng cảnh lưỡng nan , đừng là Cố Thiến Thiến, ngay cả Hoàng Hậu cũng đau đầu nhức óc.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Cấp khốn đốn, kẻ càng khốn khổ hơn.
Nghe đám tổng quản thái giám ở Ngự Thiện Phòng, Châm Tuyến Phòng mấy ngày nay đều lo sốt vó đến phát hỏa.
Nhìn tiết Trung thu cận kề mà bao việc vẫn quyết định xong, Hoàng Hậu rốt cuộc yên nữa.
Người sai Lão Lưu Ma Ma đích một chuyến, mời Cố Thiến Thiến tới để thương thảo.
"Thần thỉnh an Hoàng Hậu nương nương, Hoàng Hậu nương nương vạn phúc kim an." Bước Cung Dực Khôn, Cố Thiến Thiến liền khuỵu gối hành lễ.
Hoàng Hậu đang sập ở noãn các, thấy nàng tới liền đặt chén xuống, ân cần bước đến đỡ nàng dậy: "Muội mau lên, việc gì khách sáo như ?"
"Lễ nghi thể phế, thưa Hoàng Hậu nương nương." Cố Thiến Thiến đáp bằng giọng nóng lạnh.
Cổ nhân chẳng sai: "Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo".
Nàng hành lễ với Hoàng Hậu bao nhiêu mà từng thấy từ chối, nay đột nhiên giở chiêu "lễ hiền hạ sĩ" , kẻ ngốc cũng đoán là vấn đề.
Sắc mặt Hoàng Hậu đổi, vẫn giữ nụ môi, thậm chí còn khen ngợi: "Nhàn Phi thật là hiểu chuyện, bảo Vạn Tuế Gia sủng ái đến thế."
Cố Thiến Thiến mỉm , để mặc nắm tay dắt tới xuống sập.
Đoan Dung bưng lên một chén Bích Loa Xuân, Hoàng Hậu : "Nghe dạo thích dùng Bích Loa Xuân, chỗ bản cung hợp ý ?"
Cố Thiến Thiến mở nắp chén, hương thanh khiết xực lên tận mũi.
Nàng nếm một ngụm, đúng là loại quý hiếm thấy.
Hoàng Hậu quả thực Hữu Tâm, dò xét sở thích của nàng, đặc biệt chuẩn ngon, e là chuyện hôm nay hóc b.úa lắm đây.
"Đồ của Hoàng Hậu nương nương tự nhiên đều là hạng nhất, thần uống chỉ thấy dư vị vô cùng, đúng là ngon." Cố Thiến Thiến chuyển biến tâm tư, mỉm .
Nàng xem xem Hoàng Hậu rốt cuộc định giở trò gì.
"Muội thích thì lát nữa về hãy mang theo một ít." Hoàng Hậu hào phóng : "Bản cung ở đây quen dùng Đại Hồng Bào, chỗ Bích Loa Xuân để cũng uổng phí."
"Làm thần dám nhận?
Vô công bất thụ lộc, thần thể lấy đồ của nương nương?" Cố Thiến Thiến vội vàng khước từ.
Hoàng Hậu để nàng từ chối, liền tươi : "Muội đừng khách sáo nữa, chút mọn mà thôi, lẽ nào tình phận giữa bản cung và bằng mấy lá ?"
Cố Thiến Thiến chỉ cảm thấy rùng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-den-nha-thanh-he-thong-cung-dau-cua-hac-lien-hoa/chuong-252.html.]
Nàng thực sự vài phần nể phục Hoàng Hậu, thể mở mắt dối đến mức quả là bậc nhân tài.
Nàng tiếp lời đó, chỉ mím môi e lệ.
Hoàng Hậu thấy nàng đáp cũng chẳng vội, cứ thế uống tán chuyện.
Hai đàn bà đầy tâm cơ, dù trong lòng coi như kẻ thù đội trời chung, nhưng khi cần giả lả tỏ vô cùng thiết, hết đến ca tụng lẫn .
Kẻ chuyện mà , e là sẽ tưởng tình chị em giữa hai sâu đậm lắm.
Chừng nửa canh giờ , Hoàng Hậu mới vờ như vô tình nhắc tới: "Nhắc mới nhớ, Trung thu cũng sắp đến .
Bản cung dạo thực sự vì chuyện yến tiệc mà lo lắng khôn nguôi.
Nghĩ nghĩ , chỉ mới giải quyết việc ."
"Hoàng Hậu nương nương e là quá đề cao thần .
Chuyện nương nương còn giải quyết nổi, thần thể ?" Ánh mắt Cố Thiến Thiến lóe lên, tùy tiện tìm một cái cớ đẩy việc .
Hiện giờ Càn Long và Thái Hậu đang "đấu đá" ngầm, ngay cả Hoàng Hậu là bậc mẫu nghi thiên hạ còn dám tùy tiện nhúng tay, nàng là phận phi tần dựa cái gì mà can thiệp?
Dù nàng xử lý , nhưng vấn đề là nàng cần tự rước họa .
"Muội đừng vội từ chối." Hoàng Hậu chẳng hề ngạc nhiên phản ứng của Nhàn Phi, mỉm : "Bản cung cũng bắt công.
Nếu thể lo liệu êm xuôi chuyện , bản cung hứa sẽ đáp ứng một yêu cầu, miễn là đừng quá phận."
Đây mới đúng là thái độ nhờ vả.
Cố Thiến Thiến chút động lòng.
Nói thì nàng đúng là đang cần một sự "hứa khả" từ Hoàng Hậu.
Tuy nhiên, nàng sẽ vội vàng lộ lá bài tẩy của , sự đ.á.n.h đổi tương xứng mới .
Nàng cần xem rốt cuộc là chuyện gì: "Hoàng Hậu nương nương, đến nước , thần cũng tiện từ chối.
Có điều, thần xem thần việc gì?"
Ánh mắt Hoàng Hậu hiện lên ý : "Bản cung thuyết phục Vạn Tuế Gia nhường Thái Hậu nương nương một bước.