Quả nhiên, Càn Long hề đá động nửa lời đến việc nhà Ô Lạt Na Lạp nhận lễ vật.
Ẩn vinh sủng tột cùng là vô những hiểm họa vô hình.
Sau khi hành lễ sách phong Hoàng Hậu xong, gương mặt Vĩnh Thụy vì hưng phấn mà đỏ bừng, nó vui vẻ với Cố Thiến Thiến: “Hoàng ngạch nương hôm nay thật sự .”
“Chẳng lẽ Hoàng ngạch nương ngày thường ?” Cố Thiến Thiến dắt tay nó xuống.
“Ngày thường cũng , nhưng hôm nay hơn nhiều.” Vĩnh Thụy đảo mắt, hì hì .
Cố Thiến Thiến mím môi, cái miệng sẽ lừa gạt bao nhiêu tiểu cô nương đây.
Nàng : “Cuối năm nay con chuyển đến tiền viện ở , Hoàng ngạch nương e là thể chăm sóc con chuyện nữa.
Hôm nay Hoàng ngạch nương dặn con một câu: hiện tại là Hoàng Hậu, con chính là đích t.ử, bao nhiêu đôi mắt đang chằm chằm con .
Hoàng ngạch nương chỉ mong con việc gì cũng cẩn trọng, nếu chuyện gì xảy cũng đừng tự gánh vác, hãy đến tìm , nhớ rõ ?”
“Con nhớ rõ .” Vĩnh Thụy thần sắc nghiêm , gật đầu thật mạnh.
Cố Thiến Thiến lúc mới yên tâm, nàng ngoài cửa sổ, tuyết rơi xào xạc, một năm nữa trôi qua .
Ngày thứ một trăm sáu mươi tám cuộc chiến chốn thâm cung
"Nương nương, là mặc bộ y phục ?" Bách Linh bưng một bộ kỳ phục màu đỏ thẫm thêu bách hoa đến mặt Cố Thiến Thiến.
"Để bản cung xem nào." Cố Thiến Thiến đặt chiếc lược trong tay xuống, đầu , trong mắt hiện lên vài phần kinh diễm.
Nàng đưa tay vuốt ve chất liệu vải, những đóa hoa chẳng thêu thùa kiểu gì mà sống động như thật, tinh xảo vô cùng.
Không chỉ , mỗi loài hoa áo đều khác biệt, chẳng rõ tốn bao nhiêu công sức mới thêu xong một bộ bách hoa kỳ phục như thế .
"Tay nghề quả thực bất phàm." Cố Thiến Thiến khen ngợi ngớt, "Quyết định bộ ."
"Tuân mệnh nương nương." Bách Linh nở nụ rạng rỡ, khi hầu hạ Cố Thiến Thiến y phục, nàng nhịn mà tán dương: "Bộ y phục là nương nương mặc mới áp chế hào quang của nó, nương nương quả hổ danh là chủ nhân của muôn hoa."
Dù mười một năm trôi qua, nhưng dường như thời gian đối với nương nương nhà họ vô cùng nhân từ, hề để bất kỳ dấu vết nào gương mặt nàng, trái còn khiến khí tràng của nàng thêm phần mạnh mẽ, khí chất ngày càng động lòng .
Kỳ tuyển tú năm nay, bao tú nữ đang độ thanh xuân mơn mởn tuyển cung, nhưng bất luận là ai cũng thể nào so bì với nương nương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-den-nha-thanh-he-thong-cung-dau-cua-hac-lien-hoa/chuong-467.html.]
Nghĩ đến đây, Bách Linh nhớ tới một chuyện vẫn luôn canh cánh trong lòng.
Trước đó trong cung kẻ nào mù mắt, dám rêu rao rằng hậu cung hiện tại "Song thù", một là Hoàng hậu nương nương, hai là Lệnh Quý Phi nương nương.
Thật là nực hết chỗ .
Lệnh Quý Phi leo lên vị trí Quý phi, chẳng vì Thái hậu năm bảy lượt nâng đỡ, mượn một chữ "hiếu" khiến Vạn Tuế Gia thể thăng vị phận cho nàng ?
Nếu trong lòng Vạn Tuế Gia thực sự ai, thì ngoài Hoàng hậu nương nương , chẳng còn nào khác.
Còn về Lệnh Quý Phi, chẳng qua là dựa Thái hậu mà thôi.
Nhan sắc tiểu gia bích ngọc của nàng thậm chí còn bằng Tề Giai Quý Nhân, gì đến việc so với nương nương nhà .
"Nương nương, giờ lành đến." Đỗ Quyên bước tới, nhỏ giọng nhắc nhở.
Cố Thiến Thiến khẽ gật đầu, dậy để Đỗ Quyên thắt áo choàng, đó lên kiệu hướng về phía cung Từ Ninh.
Cung Từ Ninh hôm nay đặc biệt náo nhiệt.
Bởi lẽ các Đáp ứng trúng tuyển trong kỳ tuyển tú đó cuối cùng cũng học xong quy củ, hôm nay dẫn tới để thỉnh an Thái hậu.
Khi Cố Thiến Thiến đến nơi, trong phòng đông đủ quá nửa.
Thấy nàng xuất hiện, tiếng trong cung Từ Ninh bỗng chốc im bặt.
Đám tiểu Đáp ứng rụt rè về phía Cố Thiến Thiến đang diện lộng lẫy bước .
Lúc , ánh nắng ban mai rải nàng, như phủ một lớp cát vàng lên gương mặt tuyệt mỹ .
Bước chân nàng ung dung, dung mạo yêu kiều, vóc dáng thanh mảnh, rõ ràng sinh một đứa con nhưng qua đến cả thiếu nữ cũng chắc tư dung như nàng, huống hồ là khí thế , rạng rỡ như mẫu đơn, mà tục.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Thỉnh an Hoàng hậu nương nương, Hoàng hậu nương nương vạn phúc kim an." Lệnh Quý Phi rũ mắt, che giấu sự đố kỵ trong ánh , dậy hành lễ.
Các phi tần khác cũng đồng loạt hành lễ thỉnh an theo.
Cố Thiến Thiến mỉm thỉnh an Thái hậu, khi cho phép bình mới hiệu cho cần đa lễ.