Xuyên Đến Thập Niên 60: Cô Chủ Tư Bản Cướp Hai Rương Vàng Của Anh Trai Cặn Bã - Chương 174: Tập Hợp Đầy Đủ

Cập nhật lúc: 2026-01-17 18:00:49
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mười giờ mười phút tối, bên ngoài rừng cây chạy mấy bóng .

Nhị Hắc lập tức dậy, căng thẳng chằm chằm về phía đó.

Cậu liếc mắt thấy Miêu T.ử đầu! Lúc mới thở phào nhẹ nhõm một thật dài.

Ái chà, cuối cùng cũng về , thật bốn mươi phút chịu đựng thế nào, tim sắp nhảy ngoài .

Phía Miêu Tử, Diệp Kính và Thủy Sinh mỗi cõng một ông bà năm mươi tuổi, chạy tốc độ khá nhanh.

Người thời đại ăn no, hầu như mấy béo, đều khá gầy, nên cõng cũng khá nhẹ nhàng.

Mọi đều đến chỗ Nhị Hắc, đặt bố Tăng Hàn Sinh xuống.

Hai ông bà mặt đều vết thương, quần áo cũng rách mấy chỗ, t.h.ả.m, haizz, đây là tự nhiên.

họ vết thương nghiêm trọng, chỉ là để tốc độ nhanh hơn chút, Diệp Kính và Thủy Sinh dứt khoát cõng họ chạy tới.

Nhị Hắc hít sâu vài , lúc mới yên tâm.

Bỗng nhiên nghĩ đến chuyện của cô gái , kéo Diệp Kính đang thở dốc sang một bên chuyện.

"Anh Kính, em với một chuyện, chúng Bảo An, thể cho cô gái và đứa em trai mười bốn tuổi nhờ ? Em thấy, họ cũng chẳng còn đường lui, cơm cũng mà ăn."

Diệp Kính liếc thằng nhóc , hì hì.

"Sao thế, Nhị Hắc tìm cho một cô vợ ?"

Nhị Hắc đỏ bừng mặt, lập tức đ.ấ.m vai một cái.

"Ấy dà, đừng trêu em nữa Kính! Em là nhớ tới hai đứa em gái của em, lúc đầu mới đến Kinh thành, cũng khó khăn lắm."

"Nếu Khánh giúp em, bọn em sắp c.h.ế.t đói ! ... Chị em cô bơi giỏi, em thấy, chúng cứ cho nhờ đến Bảo An."

"Người bơi sang bờ bên , nhiều lắm, chỉ chút chúng ? Đến lúc đó, thì mỗi dựa bản lĩnh, sức bơi sang bên thôi."

Diệp Kính ôm vai , nhịn : "Dù cô gái đó tướng mạo tệ, cưới cũng ... Được, nữa! Vậy , mang theo , xe ."

Nhị Hắc đ.ấ.m vai một cái, hai em bá vai bá cổ về bên .

"Đồng chí , nếu chúng ô tô, thể cho cô và em trai nhờ, cùng huyện Bảo An, từ bên đó bơi sang Cảng đảo, cô theo ?"

Cô gái vịn gốc cây, kinh ngạc vẫn luôn ở trong rừng cây với .

Thấy ánh mắt đối phương trong sáng, nghiêm túc, tim cô lập tức đập nhanh, dường như hô hấp cũng khó khăn.

Nghiến răng, thấp thỏm lo âu hỏi: "Thật sự thể ? Vị đại ca , đa tạ ! !"

Nói "bịch" một tiếng, thế mà quỳ xuống mặt , miệng còn đang : "Cảm ơn, cảm ơn mấy vị ân nhân..."

Diệp Kính xua tay: "Ấy, đồng chí cô lên , nếu như , bây giờ tranh thủ thời gian ."

"Miêu Tử, và Nhị Hắc cùng cô mau về nhà một chuyến, đưa em trai cô qua đây, mười rưỡi xe đến , tranh thủ thời gian."

Cô gái xong, bây giờ ngay?

cảm thấy m.á.u sắp sôi lên , cứ liều một phen, bất chấp tất cả!

vội vàng theo hai lập tức khỏi rừng cây.

Đi xa, liền đây là , thực cách nhà gần.

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính

Ba dứt khoát chạy bộ.

Trên con đường nhỏ đêm khuya thanh vắng, Nhị Hắc và Miêu T.ử theo cô gái chạy một mạch về nhà.

Hai em chắc chắn , cơm tối ăn no uống đủ, chạy hai bước tính là gì.

Cô gái đó nghỉ ngơi gốc cây to khá lâu, bây giờ trạng thái cũng tạm .

Nhất là nghĩ đến lối thoát , cảm giác như tiêm m.á.u gà, chỉ adrenaline tăng vọt, bây giờ hưng phấn, cũng chạy nổi.

đến cửa nhà, trực tiếp đẩy cửa , về phía căn phòng em trai ngủ.

Nhị Hắc và Miêu T.ử lẳng lặng chờ trong sân, quanh cái sân nhỏ, đúng là rách nát, chắc chắn là đập phá .

Chưa qua vài phút, cô gái liền xách một thằng nhóc ngủ mơ mơ màng màng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-den-thap-nien-60-co-chu-tu-ban-cuop-hai-ruong-vang-cua-anh-trai-can-ba/chuong-174-tap-hop-day-du.html.]

Đây chính là đứa em trai mười bốn tuổi , trông cũng tệ, dù cũng là chị em ruột, ngũ quan vô cùng giống .

Trên cô gái đeo một cái túi vải quân đội màu xanh, còn đeo một cái bình nước, những thứ khác một cái cũng .

"Hai vị đại ca, đừng lỡ thời gian, chúng mau chạy về thôi!"

Ừm, còn khá tích cực.

Miêu T.ử xoay khỏi cổng sân đầu tiên, những khác theo , cuối cùng, cô gái dùng một cái khóa khóa cổng sân , kéo em trai đầu cũng ngoảnh , bắt đầu chạy chậm.

"Chị... em đang ? Thật sự Cảng Thành ạ?"

Thằng nhóc chạy hỏi nhỏ, coi như là một chút cũng buồn ngủ nữa.

"A Quân, là thật, lát nữa đường sẽ kể chi tiết cho em!"

A Quân tuy bụng đói, cũng sức lực gì, nhưng đường xa, chị kéo chạy đến nơi, cũng tính là quá tốn sức.

Họ từ xa, xe tải đến !

Đang đỗ ngay cổng nhà máy bỏ hoang, cần sang bên rừng cây nhỏ nữa.

Diệp Kính một đợi xe, thấy bốn về, vung tay lên, hiệu họ mau lên xe.

Đồ đạc đều chất lên , những khác cũng đều đang đợi trong thùng xe che bạt.

Ghế phụ phía xe tải thể hai , Thủy Sinh giữa cạnh tài xế, Diệp Kính giúp bọn Miêu T.ử đều lên xe, mới leo lên ghế phụ.

Vị tài xế chú Trần , là đường thúc của chồng Tăng Bình, Trần Khải Điền.

Ông vốn tưởng rằng, chỉ đường điệt và gia đình bố vợ , cộng thêm mấy mới đến là xong việc.

Không ngờ đàn ông hơn ba mươi tuổi, để râu quai nón bên cạnh , đến gần nhà khách quốc doanh ga, còn đón .

Ông tuy bất ngờ, nhưng dám gì... cảm giác mấy đơn giản , haizz, cảm giác lên thuyền giặc xuống ~

Thôi , dù cũng chỉ chuyến , cũng là vì giúp nhà họ hàng một tay, cứu một mạng , hơn xây bảy tòa tháp.

Đặc biệt, công việc của con trai ông đây, đều là Hàn Sinh giúp tìm, cho nên mới về nông thôn.

Haizz, cũng coi như báo đáp !

Tăng Hàn Sinh cứng rắn nhét cho ông hai trăm đồng, bất kể từ điểm nào, chuyến đều .

Thực chú Trần cũng khá , ông cầm tiền , áy náy, còn nghĩ cách kiếm hai cái săm lốp ô tô, lén bơm đầy , mang theo cho họ dùng.

Chỉ thể kiếm hai cái, nhiều hơn nữa thì chịu.

Ông nghĩ, cái , nếu vượt biên bằng đường thủy, Tăng Bình thương, còn hai thì khó .

Xe tải chạy mười lăm phút, lặng lẽ dừng ở nơi cách nhà khách hơn hai trăm mét.

Diệp Kính xuống xe, về phía nhà khách, mà một đoạn đường ngắn đến một nơi vắng vẻ.

Lúc mười một giờ, Thẩm Thế Vi và Thẩm Thế Nham đưa từ sớm lượt rời khỏi nhà khách.

Họ để cho phát hiện , cũng là chia nhóm , đến phòng cũng trả, lặng lẽ mang theo ba lô ngoài, tụ tập ở đây, đợi nửa giờ.

Đây là định , đến lúc đó thì đến đây đón họ.

Diệp Kính tới, chị gái Diệp Thu Lệ liếc mắt thấy em trai, thở phào nhẹ nhõm .

Diệp Kính nhận lấy hai cái túi nặng nhất, dẫn tám một tiếng động bên xe tải.

Chú Trần ghế lái , ối ơi, đây là, đây là bao nhiêu a?

hoa mắt ... ông nghi ngờ nhân sinh.

Ngô Thủy Sinh bên cạnh trầm giọng : "Chú Trần, của chúng quả thực thêm mấy , nhưng thùng xe rộng như , dù cũng chứa hết, yên tâm, chuyến sẽ để chú thiệt thòi ."

"Đón họ xong, chúng thẳng về phía Bảo An."

Chú Trần thở nặng nề, bĩu môi, nhưng dám một chữ .

Người bên cạnh , là chuyên môn chằm chằm ông , dễ chọc, haizz, thôi bỏ ! Cắn răng kiên trì .

 

Loading...