Xuyên Đến Thập Niên 80 Cô Vợ Nhỏ Trọng Sinh Của Thủ Trưởng - Chương 310: Trêu Chọc Mà Không Tự Biết
Cập nhật lúc: 2026-02-13 19:03:13
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thế nào? Anh vui ?”
Thẩm Hi thấy nở nụ , bèn hỏi.
Cố Cảnh Nam đương nhiên vui: “Ừm.”
“Vậy, nể tình vui như , cho ngoài dạo ?” Thẩm Hi đảo mắt, .
Nghe , Cố Cảnh Nam dở dở .
Vẫn là một chủ kiến.
“Anh vốn cũng định đưa em ngoài dạo, dọn dẹp , ở ngoài đợi em.” Nói xong, Cố Cảnh Nam ngoài sắp xếp cho Từ Lộ Lộ.
Thẩm Hi giường ngẩn một lát, là đồng ý ?
dù , đồng ý là !
Sau một hồi dọn dẹp, Thẩm Hi bước khỏi phòng bệnh, thấy Cố Cảnh Nam giao phó xong việc gì đó với chị Lộ.
Cố Cảnh Nam thấy cô , đưa tay về phía cô.
Từ Lộ Lộ mắt tinh thấy thứ vẽ ngón tay hai , nhịn .
Như mới đúng chứ.
“Chị Lộ ?” Thẩm Hi hỏi.
“Em cô ?” Nếu cô , ngại thêm một cái bóng đèn bên cạnh.
Từ Lộ Lộ khẽ ho một tiếng: “Hi Hi, chị , chị còn việc khác xử lý.”
Thấy , Thẩm Hi gật đầu: “Vậy chị Lộ cứ bận việc .”
Cố Cảnh Nam đưa xuống lầu, xe của đậu ngay lầu.
Mở cửa ghế phụ, Cố Cảnh Nam đỡ cô lên xe.
Thẩm Hi ngoan ngoãn ghế phụ, đang chuẩn thắt dây an , cảm giác áp bức từ hình đàn ông ập đến.
Chỉ thấy Cố Cảnh Nam nửa nhoài , tay kéo dây an qua.
Thẩm Hi sững sờ, khuôn mặt gần trong gang tấc của đàn ông mắt, gần đến mức gần như thể đếm lông mi của .
Thình thịch thình thịch!!
Thẩm Hi thấy tiếng tim đập.
Không là vì căng thẳng, là vì… rung động.
Chắc chắn là rung động, một đàn ông trai như chăm sóc chu đáo, thể rung động.
Cho đến khi một tiếng “cạch”, nửa đàn ông lùi , Thẩm Hi vẫn còn hồn.
“Hi Hi?”
Cố Cảnh Nam thấy cô ngẩn , tưởng cô thoải mái, vội gọi một tiếng.
Thẩm Hi hồn, nghiêng đầu .
“Sao ? Có chỗ nào thoải mái ?” Anh đưa tay sờ trán cô: “Hay là ghế ? Anh điều chỉnh cho em.”
“…Đừng.” Thẩm Hi ngăn tay : “Lúc nãy đang gì ?”
Cố Cảnh Nam hiểu: “Thắt dây an cho em.”
“Chỉ thôi?”
Cố Cảnh Nam mày nhíu .
Thẩm Hi ôm trán, thật là, trêu chọc mà tự .
“Không , lên xe .” Thẩm Hi buông tay, thẳng về phía .
Cố Cảnh Nam mang theo nghi hoặc lên xe, may mà cô khó chịu.
Xe chạy khỏi bệnh viện quân đội, tốc độ bắt đầu chậm .
Cố Cảnh Nam suy nghĩ một lúc, hỏi cô: “Có nơi nào dạo ?”
Thẩm Hi liếc một cái, đưa cô ngoài, tưởng sẽ sắp xếp, kết quả sắp xếp.
Thế là cô : “Có.”
“Xưởng d.ư.ợ.c .”
“…”
Vậy thì thà đừng hỏi cô!
“Chỉ cần là nơi liên quan đến Kỷ Hàn Giang, đều .” Cố Cảnh Nam bổ sung một câu.
Cơn ghen sắp tràn ngập cả xe .
Thẩm Hi khoanh tay n.g.ự.c: “Vậy sắp xếp , đưa đó.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-den-thap-nien-80-co-vo-nho-trong-sinh-cua-thu-truong/chuong-310-treu-choc-ma-khong-tu-biet.html.]
Khóe miệng Cố Cảnh Nam cong lên, đạp ga tăng tốc.
Xe cuối cùng dừng một tiệm chụp ảnh.
Thẩm Hi tò mò ngoài cửa sổ, đó thấy Cố Cảnh Nam mở cửa xe cho cô.
Thẩm Hi theo xuống xe: “Đến chụp ảnh?”
Anh gật đầu: “Đây là điều em đề nghị đây, quên .”
Đương nhiên là quên .
“Quên , đợi đến khi em nhớ , ít nhất thất hứa với em.” Cố Cảnh Nam sờ đầu cô, dắt cô .
Chủ tiệm chụp ảnh thấy một cặp đôi trai tài gái sắc bước , mắt lập tức sáng lên.
Đàn ông tuấn trai, cô gái da trắng xinh .
“Chủ tiệm, chụp một tấm ảnh chung.” Cố Cảnh Nam trực tiếp rõ yêu cầu.
Chủ tiệm cầm máy ảnh qua giới thiệu: “Được , hai vị chụp loại nào? Nửa ? Có cần trang phục ? Đạo cụ cần ?”
Cố Cảnh Nam sững sờ, chỉ chụp một tấm ảnh chung với Hi Hi, ngờ phiền phức như .
Thẩm Hi liếc Cố Cảnh Nam, che lưng chuyện với chủ tiệm: “Nửa , cần trang phục, cần đạo cụ, phông nền đỏ, ?”
“Đương nhiên .” Chủ tiệm cô một lượt, sức quảng cáo: “Đây là đối tượng của cô ? Hai trông thật xứng đôi, ngoại hình cũng tệ, nên chụp thêm vài tấm kỷ niệm, giữ tuổi thanh xuân chứ nhỉ.”
Thẩm Hi mỉm : “Nói sai, nhưng ông cứ chụp theo yêu cầu của , xem ảnh mẫu .”
“Được , mời hai vị.”
Thẩm Hi đưa cho Cố Cảnh Nam một ánh mắt tự hào.
Cố Cảnh Nam cưng chiều .
Chủ tiệm đưa họ phòng chụp, khi sắp xếp một hồi thì bắt đầu chụp.
“Cô nương, chụp một bộ xem thử nhé? Tạo dáng giúp hai ?” Chủ tiệm cầm máy ảnh hỏi.
“Được.” Thẩm Hi gật đầu.
Bắt đầu chụp ảnh.
Hai ghế, nghiêm túc.
Chủ tiệm bố cục nhíu mày, trông vẻ thiết gì ?
“Hai sát một chút, thả lỏng một chút.”
Thẩm Hi liếc Cố Cảnh Nam bên cạnh, thẳng tắp, hai tay đặt đầu gối, đúng là tư thế của quân nhân.
Anh vẻ căng thẳng.
Lần đầu chụp?
Thẩm Hi quyết định chủ động.
Cô nhích gần Cố Cảnh Nam, hai vai chạm .
Cô nghiêng đầu, đầu tựa về phía , nhẹ giọng : “Tay ôm eo .”
Cố Cảnh Nam khá bất ngờ cô một cái, như sợ cô đổi ý, tay lập tức ôm lấy eo cô.
“ đúng đúng, chính là trạng thái !”
Chủ tiệm vội vàng bấm máy.
Trong ảnh, đàn ông ống kính, mà cô gái bên cạnh, tình yêu trong mắt giấu .
Cô gái mặt mày e thẹn, đúng là một cặp đôi đang yêu say đắm!
Trạng thái chụp ảnh dần guồng, chủ tiệm liên tục bấm máy nhiều tấm.
Thẩm Hi cảm thấy gần đủ , dù là cô Cố Cảnh Nam, phận của họ đều khá nhạy cảm, thích hợp để quá nhiều ảnh.
“Thật sự cân nhắc chụp thêm ảnh nghệ thuật gì ? Ngoại hình của hai chụp thật là đáng tiếc.” Chủ tiệm .
Thẩm Hi từ chối.
“Được, hai ngày nữa hai lấy, kích thước nào? Hoặc hai xem đặt ? cắt sẵn cho hai .” Chủ tiệm bắt đầu quảng cáo các loại khung ảnh.
Con gái dễ thu hút bởi những món đồ trang sức mắt, Thẩm Hi cũng ngoại lệ.
Cô những thứ chủ tiệm giới thiệu, cuối cùng dừng mắt một chiếc đồng hồ quả quýt.
“Đồng hồ quả quýt tệ, ý nghĩa kỷ niệm, thể đặt ảnh trong.” Chủ tiệm thời thế : “ mấy kiểu, lấy cho cô chọn.”
Tiếp đó, chủ tiệm lấy một cái hộp từ quầy, bên trong là các kiểu đồng hồ quả quýt.
Thẩm Hi từng chiếc đồng hồ quả quýt, đưa tay cầm lấy một chiếc.
Chưa đợi chủ tiệm lên tiếng, cô ném mạnh chiếc đồng hồ xuống đất, dùng chân giẫm mạnh