Xuyên Đến Thập Niên 80 Cô Vợ Nhỏ Trọng Sinh Của Thủ Trưởng - Chương 355: Tráo Đổi Thuốc: Kẻ Biến Thái Bị Trừng Phạt Thích Đáng

Cập nhật lúc: 2026-02-13 19:04:14
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Số t.h.u.ố.c ngày mai thật sự giao cho bọn chúng ?” Thẩm Hi hỏi , “Liều lượng ở đây nhỏ .”

 

Thiệu Thiên Thụy liếc cô: “Cô cách ?”

 

“Có chứ.” Thẩm Hi nở một nụ rạng rỡ.

 

“Nói xem.”

 

Thẩm Hi : “Đám t.h.u.ố.c ? Chúng biến đổi t.h.u.ố.c tiêu viêm một chút, cho dù là cả một hòm cũng thể tặng cho bọn chúng.”

 

Thiệu Thiên Thụy hiểu ý của cô, lấy giả thật.

 

vấn đề là hiện tại họ t.h.u.ố.c để giả.

 

cái .” Thẩm Hi lấy từ trong túi một lọ t.h.u.ố.c đưa cho .

 

Thiệu Thiên Thụy nhận lấy, mở , bên trong là những viên nén màu trắng.

 

Anh đổ hai viên đưa lên mũi ngửi, ngẩn : “Vitamin?”

 

, một lọ bên trong mấy chục một trăm viên lận.” Thẩm Hi gật đầu.

 

Thiệu Thiên Thụy , đây quả thực là một cách , chỉ giao t.h.u.ố.c, mà còn giữ t.h.u.ố.c.

 

“Cách của ?” Thẩm Hi hỏi.

 

“Rất , cô .” Thiệu Thiên Thụy đưa t.h.u.ố.c cho cô.

 

“Tuân lệnh!”

 

Thẩm Hi vội vàng thực hiện.

 

“Thuốc tiêu viêm bỏ đó cô định thế nào?” Thiệu Thiên Thụy hỏi.

 

“Giao cho , sẽ để bọn chúng tìm thấy .” Thẩm Hi .

 

Thiệu Thiên Thụy còn hỏi sâu hơn, nghĩ thôi bỏ .

 

thể nghĩ cách , còn thể thực hiện, thì những chuyện đó cô hẳn là đều thể nghĩ đến.

 

Thẩm Hi chuyên tâm chia t.h.u.ố.c ở đó.

 

Trong phòng chỉ cô và Thiệu quân y, hiện tại cô tin tưởng Thiệu quân y, cho nên cũng đặc biệt chú ý xem trong phòng gì.

 

Đợi cô chia t.h.u.ố.c xong, Thẩm Hi xếp những viên t.h.u.ố.c tiêu viêm ngụy trang bằng vitamin trong hòm t.h.u.ố.c.

 

Còn t.h.u.ố.c tiêu viêm thật sự cô giấu gian, bọn chúng cho dù lục soát cũng sẽ tìm thấy.

 

Làm xong những việc , Thẩm Hi vươn vai một cái.

 

Quay đầu , phát hiện Thiệu quân y tìm chỗ ngủ tối nay.

 

“Tối nay ngủ đó ?” Thẩm Hi hỏi.

 

“Ừ.”

 

Đó chỉ là một cái ghế dài, đừng đến hình to lớn của Thiệu quân y, ngay cả cái hình nhỏ bé của cô ngủ đó cũng chẳng khác gì ngủ dây thép.

 

Thẩm Hi quét mắt căn phòng, : “ thấy ngủ đất còn thoải mái hơn ngủ cái ghế dài đó.”

 

Thiệu Thiên Thụy ném cho cô một ánh mắt oán niệm.

 

Thẩm Hi để ý: “Làm gì? Chẳng lẽ còn đồng sàng cộng chẩm với ? Máu ghen của ông xã nhà lớn lắm đấy nhé.”

 

Nói thì , Thẩm Hi vẫn tìm một chỗ sạch sẽ nền đất, đó trải cái chăn dày lên .

 

Cái tuyệt đối thoải mái hơn ngủ ghế dài.

 

“Cô đắp cái gì?” Thiệu Thiên Thụy thấy cô trực tiếp dùng chăn trải xuống đất, nhíu mày.

 

“Tối nay chắc sẽ ngủ, nghỉ ngơi , gác đêm.” Thẩm Hi để hòm t.h.u.ố.c bên cạnh , rời .

 

Đây cũng chính là suy nghĩ của Thiệu Thiên Thụy, là đàn ông con trai gác đêm thành vấn đề: “Cô cũng kiểu cách nhỉ.”

 

coi như đang khen .”

 

Cuối cùng Thiệu Thiên Thụy vẫn trả chăn cho cô, đó khoanh hai tay n.g.ự.c, xuống ghế dài.

 

Thẩm Hi lúc mới hiểu, ngủ một đêm, mà là đó canh gác một đêm.

 

Cô cũng thêm gì nữa, dù cũng là quanh năm ở Tỉnh Thanh Tây, chắc chắn quen thuộc với tình hình ở đây hơn.

 

Chỉ mong tối nay thể bình an vô sự.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-den-thap-nien-80-co-vo-nho-trong-sinh-cua-thu-truong/chuong-355-trao-doi-thuoc-ke-bien-thai-bi-trung-phat-thich-dang.html.]

 

Đêm khuya, một tiếng hét t.h.ả.m thiết truyền đến từ hướng cửa sổ.

 

Thẩm Hi lập tức bừng tỉnh.

 

Trong thôn bóng đèn, cô vội vàng móc đèn pin chiếu tới, soi thấy một bóng lưng.

 

“Thẩm Hi, thắp đèn.” Giọng Thiệu Thiên Thụy truyền đến từ bên ngoài cửa sổ.

 

Thẩm Hi vội vàng dậy thắp đèn dầu, chiếu tới xem, bệ cửa sổ một bóng đang ôm tay kêu la t.h.ả.m thiết.

 

Hừ, xem là trúng t.h.u.ố.c bột của cô .

 

“Là con trai trưởng thôn.” Thẩm Hi siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, chuẩn ngoài xử lý .

 

Thiệu Thiên Thụy ngăn cô .

 

“Làm gì? Nó leo cả lên bệ cửa sổ kìa.” Thẩm Hi đẩy tay .

 

“Cô là con gái là đối thủ của , đợi ở trong phòng.” Nói xong, Thiệu Thiên Thụy lộn một vòng, trực tiếp nhảy xuống bệ cửa sổ.

 

Động tác nhanh đến mức Thẩm Hi còn kịp phản ứng.

 

Ngay đó, bên truyền đến tiếng nắm đ.ấ.m nện thịt, kèm theo tiếng kêu la t.h.ả.m thiết và tiếng kêu cứu.

 

Thẩm Hi rụt cổ , tiếng đ.á.n.h vẻ thê t.h.ả.m lắm.

 

Động tĩnh đ.á.n.h thức nhà bên cạnh, cũng đ.á.n.h thức cả trưởng thôn.

 

Trưởng thôn chạy xem tình hình thế nào, đèn dầu chiếu tới, con trai thế mà Thiệu quân y đè xuống đất đ.á.n.h, mặt mũi đ.á.n.h sưng vù như đầu heo.

 

“Đừng đ.á.n.h nữa! Đừng đ.á.n.h nữa! Mau đừng đ.á.n.h nữa!” Trưởng thôn hoảng hốt chạy kéo tay Thiệu quân y.

 

ông là đối thủ của Thiệu quân y, Thiệu quân y vung tay một cái khiến ông ngã phịch m.ô.n.g xuống đất, suýt chút nữa trẹo lưng.

 

“Sao thế ? Đêm hôm khuya khoắt đ.á.n.h ?”

 

“Mau đến xem, trộm !”

 

Động tĩnh ở đây nhanh thu hút dân làng chạy tới, mỗi một ngọn đèn, chiếu sáng rõ mồn một tình hình ở đây.

 

Thiệu Thiên Thụy đ.á.n.h cũng hòm hòm , tiêu sái dậy, giải thích với : “Tên lưu manh trèo cửa sổ, suýt chút nữa để thực hiện ý đồ.”

 

“Lưu manh!?”

 

Ánh đèn của ghé sát hơn một chút.

 

Người đ.á.n.h thành đầu heo, kỹ khó phân biệt là ai.

 

vẫn tinh mắt nhận : “Đây Vu Uy ? Sao ... thành lưu manh ?”

 

Nửa câu giọng điệu thực sự chột .

 

Mọi lên bệ cửa sổ phía , quả nhiên thấy vị nữ bác sĩ xinh ban ngày.

 

“Ông xem, mà, Vu Uy chắc chắn kìm nén .”

 

“Suỵt, bé cái mồm thôi!”

 

Thẩm Hi thính tai thấy một tiếng bàn tán bên , hóa tên là loại gì cả thôn đều .

 

“Hiểu lầm, đều là hiểu lầm!” Trưởng thôn vội vàng bò dậy cứu con trai, “Bác sĩ Thiệu, con trai thể là lưu manh .”

 

Thiệu Thiên Thụy đất đ.á.n.h cho thừa sống thiếu c.h.ế.t, giọng điệu nhàn nhạt: “Nửa đêm nửa hôm trèo cửa sổ phòng lưu manh thì là gì?”

 

Trưởng thôn hoảng loạn giải thích: “, con trai mắc một căn bệnh lạ, chính là nửa đêm ngủ thích lung tung, thể, thể là phát bệnh!”

 

Thiệu Thiên Thụy một tiếng, tiếng khiến trưởng thôn rợn cả .

 

“Vậy cứ coi như là hiểu lầm .”

 

Thiệu quân y buông tha, trưởng thôn vội vàng đỡ con trai dậy.

 

Trong thôn bác sĩ, hai bác sĩ duy nhất đều Vu Uy đắc tội , đ.á.n.h nặng một thương tích thế , e là chỉ thể tự gánh chịu thôi.

 

Hơn nữa Vu Uy còn dính t.h.u.ố.c bột Thẩm Hi rắc bệ cửa sổ, thứ t.h.u.ố.c bột đó chạm là ăn mòn da thịt, sẽ tổn thương đến lớp cơ, nhưng lớp hạ bì chắc chắn là tong .

 

Thương càng thêm thương, khi trời sáng là thể yên tĩnh một lúc .

 

“Giải tán, giải tán hết , về ngủ !” Trưởng thôn giải tán đám đông dìu con trai về phòng.

 

Thiệu quân y cứ theo hai cha con ông , giống như một con báo trong đêm đen chằm chằm .

 

Thẩm Hi thấy Thiệu quân y , đ.á.n.h giá từ xuống một lượt, chú trọng phần da thịt lộ của : “Anh thương ?”

Loading...