Xuyên Đến Thập Niên 80 Cô Vợ Nhỏ Trọng Sinh Của Thủ Trưởng - Chương 356: Bình Tĩnh Đối Mặt: Chờ Đợi Những Vị Khách Không Mời
Cập nhật lúc: 2026-02-13 19:04:52
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thiệu Thiên Thụy bản một cái, cũng chỉ tay đ.ấ.m là đau thôi.
“Nếu thấy đau chỗ nào, thì dùng cái bôi một chút, đảm bảo hiệu nghiệm.” Thẩm Hi lấy một loại t.h.u.ố.c dạng cao đưa cho .
Thiệu Thiên Thụy cũng từ chối, nhận lấy.
“Vừa , cảm ơn nhé.” Thẩm Hi .
Thiệu Thiên Thụy liếc cô: “Cảm ơn cái gì?”
Thẩm Hi dùng ánh mắt chỉ ngoài cửa sổ.
“Đây là chuyện nên ?” Thiệu Thiên Thụy cảm thấy chuyện gì to tát, cô là con gái, là con gái mới đến Tỉnh Thanh Tây, bất kể là với tư cách quân y đàn ông, đều nên chăm sóc cô.
Thẩm Hi , địch ý thì địch ý, nhưng trong chính sự chẳng hề lơ là chút nào.
“Ngủ , tối nay sẽ chuyện gì nữa .” Thiệu Thiên Thụy xuống cái ghế dài .
Thẩm Hi há miệng, gì đó, nhưng nuốt lời định xuống.
Anh quyết định gác đêm, cô hai ba câu cũng khuyên .
—
Trời cuối cùng cũng tờ mờ sáng.
Thẩm Hi vươn vai thức dậy, dậy thấy ánh mắt thần thái sáng láng của Thiệu quân y.
Một đêm ngủ, vẫn tinh thần.
Lúc , ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa.
Thẩm Hi lập tức tỉnh táo cảnh giác.
Thiệu Thiên Thụy thì bình tĩnh, dời ghế mở cửa.
Người gõ cửa là trưởng thôn.
Sắc mặt trưởng thôn khó coi, cũng dám thẳng hai trong phòng.
Thẩm Hi thò đầu , liếc mắt một cái là thấu tâm tư trưởng thôn.
Đoán chừng con trai ông khó chịu cả đêm, dám đến tìm họ giúp đỡ.
Đây , ráng chống đỡ đến trời sáng, càng chống càng xong.
“Bác sĩ Thiệu, dậy sớm thế ?” Trưởng thôn mở lời , “Có thể... xem Vu Uy một chút , nó... sắp đau c.h.ế.t ...”
Đối mặt với ánh mắt lạnh băng của bác sĩ Thiệu, trưởng thôn nuốt nước bọt mới hết câu.
Thiệu Thiên Thụy : “Bảo nhịn , hôm nay còn việc chính .”
“ mà...”
“Sao? Việc chính quan trọng ?” Thiệu Thiên Thụy ngắt lời ông .
Sau gáy trưởng thôn toát mồ hôi lạnh, cái thằng con trai tiền đồ của ông !
Đã bảo cái lúc dầu sôi lửa bỏng đừng gây thêm rắc rối, giờ thì , chỉ hại còn hại cả cha!
Trưởng thôn lau mồ hôi gáy, hạ : “Quan trọng quan trọng, việc chính đương nhiên quan trọng, nhưng cái đến lúc việc chính , giơ cao đ.á.n.h khẽ, bớt chút thời gian xem con trai một chút .”
Thiệu Thiên Thụy cuối cùng vẫn xem Vu Uy, chỉ là thái độ thì khác hẳn.
Thẩm Hi theo xem, mà bình thản mái hiên ăn sáng, tiếng kêu t.h.ả.m thiết từng tiếng từng tiếng truyền đến, thể thấy Thiệu quân y tay thô bạo đến mức nào.
Ăn sáng xong, Thiệu quân y từ trong phòng , trưởng thôn vội vàng chạy xem con trai.
Con trai còn kêu t.h.ả.m thiết nữa, thở hổn hển bên mép giường, bộ dạng đó trông như xử lý xong vết thương, nhưng mồ hôi đầm đìa đều là do đau quá mà .
Hết cách, trong thôn chỉ hai bác sĩ , chỉ thể nhịn.
“Ăn chút gì ?” Thẩm Hi thấy tới, chỉ chỉ bữa sáng để phần cho bàn.
Thiệu Thiên Thụy rửa tay xuống.
Nhân lúc trưởng thôn còn đang quan tâm con trai trong phòng, hạ giọng : “Nếu đến lúc đó là đám đến , đồ giao , đừng phản kháng.”
“Được.” Thẩm Hi đồng ý, “Sau đó thì ?”
“Trưởng thôn khả năng cao bán chúng , nếu đám đủ ngu ngốc, chừng sẽ lấy chúng đổi t.h.u.ố.c với quân đội.” Thiệu Thiên Thụy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-den-thap-nien-80-co-vo-nho-trong-sinh-cua-thu-truong/chuong-356-binh-tinh-doi-mat-cho-doi-nhung-vi-khach-khong-moi.html.]
“...” Vậy thì đúng là đủ ngu ngốc thật, “Có điều nếu thật sự như , phần thắng của chúng lớn đấy.”
Thiệu Thiên Thụy một tiếng: “Phía quân đội chắc chuyện ở đây , nhưng hiện tại phát hiện động tĩnh gì, bọn họ chắc là đang án binh bất động, đợi đám xuất hiện để tóm gọn một mẻ.”
Thẩm Hi gật đầu.
“Cô sợ ?” Thiệu Thiên Thụy hỏi cô.
“Sợ cái gì?” Thẩm Hi chớp mắt.
Thiệu Thiên Thụy ném cho cô một ánh mắt còn hỏi.
Thẩm Hi , : “Không sợ, sớm chuẩn tâm lý đối mặt với nguy hiểm , hơn nữa sợ hãi tác dụng gì, chẳng vẫn giải quyết sự việc .”
“ ngược đ.á.n.h giá thấp cô .”
Nụ mặt Thẩm Hi càng rạng rỡ hơn: “Không , đ.á.n.h giá thấp là đầu tiên, chắc chắn cũng là cuối cùng.”
“Thảo nào Hướng Thải Vi khen cô, cô gần như bao giờ khen ai.”
Thẩm Hi hào phóng đón nhận lời khen của .
Tiếp theo hai ở đây cũng việc gì, trong thôn cũng vì sự xuất hiện của họ mà bỏ dở công việc trong tay.
Thẩm Hi mái hiên âm thầm quan sát những dân .
Trưởng thôn chú Vu cũng vì chuyện tối qua mà hiềm khích với họ, chủ động đến bắt chuyện, chủ yếu là cảm thấy mất mặt.
“Xem chuyện chú Vu trong thôn .” Thẩm Hi quan sát một hồi đưa kết luận, “ con trai ông chắc chắn , hơn nữa... một suy đoán táo bạo.”
“Gì cơ?”
“Mấy đứa trẻ cứu chừng cũng liên quan đến trưởng thôn .” Thẩm Hi .
Thiệu Thiên Thụy nhíu mày, quả thực nghĩ đến phương diện .
Ở Tỉnh Thanh Tây, dân làng cầu cứu, họ sẽ mà quản.
nghĩ kỹ tình huống của mấy đứa trẻ đó, đột nhiên cảm thấy Thẩm Hi lý.
“Tối qua lúc chia t.h.u.ố.c chắc kiểm tra ngóc ngách trong phòng một lượt , phát hiện căn phòng đó cố ý dọn dẹp ? Chính là để che giấu một dấu vết.” Thẩm Hi , “Có điều trưởng thôn cũng kẻ cứng đầu, dùng chút thủ đoạn với ông , ông sẽ khai hết thôi.”
Thiệu Thiên Thụy trầm ngâm giây lát, : “Loại chuyện giao cho bọn họ, hiện tại ở đây chỉ hai chúng , chắc chắn một chút vẫn hơn.”
Trải qua chuyện đưa cô ngoài , Thiệu Thiên Thụy cái khác về cô.
Trong lòng thậm chí cảm thấy với cô.
Nhiệm vụ như thế một đến là đủ , ít nhất sẽ để cô rơi nguy hiểm.
Mà nguyên nhân ban đầu đưa cô đến là dọa cô một chút, để cô khó mà lui.
Thực tế chứng minh, sai quá sai .
Anh chuẩn sẵn sàng tâm lý về chịu trận lôi đình của Thủ trưởng Cố .
Lúc , phía đầu thôn đột nhiên náo nhiệt hẳn lên.
Hai lập tức cảnh giác.
“Trưởng thôn! Trưởng thôn! Bọn chúng đến !” Người ở đầu thôn hớt hải chạy tới.
Thẩm Hi về phía trưởng thôn, khéo bắt gặp một tia vui mừng mặt ông , thoáng qua biến mất.
“Các , mau gọi bọn trẻ về, đều về nhà trốn .” Trưởng thôn lệnh một tiếng, trong thôn lập tức yên tĩnh hơn hẳn.
Hai dậy, đều đeo hòm t.h.u.ố.c lên lưng.
Trưởng thôn tới : “Bác sĩ Thiệu, bọn chúng đến , phiền cứu chúng !”
Thiệu Thiên Thụy chẳng thèm ông lấy một cái, dẫn Thẩm Hi về phía đầu thôn.
Xe của họ đỗ bên ngoài đầu thôn, chiếc xe lúc mấy bao vây.
Thẩm Hi sang, phát hiện những ăn mặc như thổ phỉ, ai nấy trong tay đều cầm một khẩu s.ú.n.g dài, loại s.ú.n.g săn b.ắ.n chim.
“Ây da, trưởng thôn đúng là giữ lời hứa nhỉ, xem kiếm đồ gì cho chúng .” Người bên cũng phát hiện họ.
Mấy thấy trong xe , mà lốp xe còn xì , đến là một nam một nữ hai bác sĩ, trông vẻ đều dễ đối phó.