Xuyên Đến Thập Niên 80 Cô Vợ Nhỏ Trọng Sinh Của Thủ Trưởng - Chương 358: Hang Ổ Của Bọn Cướp: Cuộc Giải Cứu Nhanh Chóng

Cập nhật lúc: 2026-02-13 19:04:54
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Không cần hỏi nhiều cũng tối qua gì với của .

 

“Gọi đến, đưa hai về, giao cho cảnh sát.” Cố Cảnh Nam bỏ một câu, ngoài.

 

Trưởng thôn và con trai ông ngẩn , thậm chí nghi ngờ nhầm .

 

Mãi một lúc mới phản ứng , nhưng muộn .

 

Cố Cảnh Nam nghênh ngang khỏi thôn, trong bóng tối thấy Thẩm Hi.

 

Thiệu Thiên Thụy kế hoạch riêng của , mà cũng thể vì cứu một Thẩm Hi mà phá hỏng kế hoạch của .

 

Hơn nữa từ xa, Thiệu Thiên Thụy đang bảo vệ Thẩm Hi.

 

Có thể quân y ở biên giới, đều là bản lĩnh.

 

Cho nên yên tâm để Thẩm Hi theo .

 

Hơn nữa, Thẩm Hi cũng cần nhanh ch.óng quen với tình hình ở Tỉnh Thanh Tây, để trưởng thành hơn.

 

 

Bên .

 

Thẩm Hi và Thiệu Thiên Thụy áp giải xe, mấy đang chằm chằm cô với ý đồ xa.

 

Ánh mắt khiến buồn nôn.

 

trong quân đội khác, gặp tình huống mà vẫn bình tĩnh như .” Người trong xe trêu chọc.

 

Hai , gì.

 

“Yên tâm , hai bây giờ còn giá trị lợi dụng, bọn tao động .”

 

Thẩm Hi lặng lẽ quét mắt mấy trong xe, bọn họ đều theo mệnh lệnh của ở ghế phụ lái.

 

“Liều lượng t.h.u.ố.c tiêu viêm đủ cho nhiều dùng, các cần nhiều t.h.u.ố.c tiêu viêm như gì?” Thẩm Hi mở miệng hỏi.

 

Người ở ghế phụ lái liếc cô, cuối cùng cũng chịu mở miệng chuyện .

 

“Cô em, cái gì nên hỏi thì đừng hỏi nhiều.” Hắn cảnh cáo như đùa.

 

chỉ tò mò thôi, nếu các thương, hai bác sĩ chúng ở đây, chừng thể giúp gì đó.” Thẩm Hi dịu giọng .

 

“Không nên tò mò thì đừng tò mò lung tung.” Lại cảnh cáo nữa.

 

Thẩm Hi im lặng.

 

Lại qua một lúc , Thẩm Hi mở miệng: “Các cần chúng cứu , bắt chúng gì?”

 

“Cô em, tao thấy mày giữ cái lưỡi nữa ?”

 

Thẩm Hi mím môi, đám mồm miệng kín thật.

 

Cũng cô và Thiệu quân y sẽ đưa đến nơi nào, mà bọn họ đối với đám , rốt cuộc là mục đích gì.

 

Đường núi quanh co, những lái xe nhanh, Thẩm Hi thậm chí phát hiện bọn họ lái xe cũng thạo lắm.

 

Gặp đoạn đường dốc một chút, xe lái cứ như ốc sên bò.

 

Thẩm Hi nheo mắt, cảm thấy lưng đám thể tổ chức lợi hại hơn.

 

Nếu thật sự nghĩ đám cầm s.ú.n.g săn trông như thổ phỉ săn cần nhiều t.h.u.ố.c như gì.

 

Nếu bây giờ họ thể trực tiếp áp giải đến hang ổ của bọn chúng thì quá .

 

Suốt chặng đường tiếp theo trong xe yên tĩnh, ai chuyện nữa.

 

Cuối cùng, xe dừng .

 

Thẩm Hi tính toán sơ qua thời gian, xe chạy gần ba tiếng đồng hồ, vẫn luôn ở trong núi.

 

Hơn nữa căn cứ tốc độ lái xe của tài xế, thời gian và cách so sánh còn thể giảm một nửa.

 

“Xuống xe.”

 

Hai s.ú.n.g săn chĩa bắt xuống xe.

 

Thẩm Hi nơi mắt , đây vẫn là một ngôi làng, nhưng nhỏ hơn ngôi làng đó nhiều, cũng nghèo nàn hơn nhiều.

 

Đầu thôn mấy đứa trẻ đang chơi bùn.

 

Nhìn trong thôn, thể thấy mấy phụ nữ đang việc.

 

Đối với sự xuất hiện của họ, mấy đứa trẻ ở đầu thôn cũng chỉ tò mò một cái, đó tiếp tục chơi bùn.

 

Phụ nữ trong thôn dường như thấy nhiều thành quen, chẳng hề tò mò khi trong thôn lạ đến.

 

Trong thôn ngoài mấy đàn ông gác, gần như thấy những đàn ông khác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-den-thap-nien-80-co-vo-nho-trong-sinh-cua-thu-truong/chuong-358-hang-o-cua-bon-cuop-cuoc-giai-cuu-nhanh-chong.html.]

 

Bầu khí của ngôi làng , giống một cái hang ổ.

 

“Đi, nhốt bọn chúng .” Kẻ cầm đầu lệnh, hai họ s.ú.n.g săn chĩa trong thôn.

 

Hai nhốt một cái nhà củi.

 

“Ngoan ngoãn ở đây! Nếu dám bỏ trốn, đây chính là kết cục!” Người áp giải họ đến dùng s.ú.n.g chỉ đầu Thẩm Hi đe dọa.

 

Thẩm Hi rụt cổ , giả vờ sợ hãi.

 

Mấy vác s.ú.n.g hài lòng rời .

 

“Đừng sợ, bọn chúng tạm thời dám gì chúng .” Thiệu Thiên Thụy thấy dáng vẻ sợ hãi của cô, an ủi.

 

Lúc Thẩm Hi còn vẻ sợ hãi , còn dậy chuẩn thăm dò môi trường xung quanh.

 

Trong nhà củi chất đống ít củi, một cái cửa sổ nhỏ, tuy mở , nhưng một chui lọt.

 

Cánh cửa duy nhất khóa từ bên ngoài, nhưng may là thể qua khe cửa quan sát tình hình bên ngoài.

 

Thiệu Thiên Thụy ôm trán, sợ hãi? Không tồn tại.

 

Cũng nên cô to gan .

 

Thẩm Hi quan sát một hồi, : “Ở đây chắc là hang ổ của bọn chúng, hơn nữa lúc nãy chúng , thấy phản ứng của những đứa trẻ và phụ nữ ?”

 

Thiệu Thiên Thụy ừ một tiếng, bọn họ hiện tại vốn đang ở trạng thái cảnh giác, chắc chắn quan sát xung quanh nhiều hơn.

 

“Chúng bây giờ thế nào? Đứng yên chờ cứu viện?” Thẩm Hi kế hoạch tiếp theo của .

 

“Ừ, nhiệm vụ của chúng thành .”

 

Thảo nào dọc đường bình tĩnh như .

 

Thẩm Hi bỗng nghĩ đến một điểm: “Bọn họ nếu động thủ ở đây, chẳng sẽ thương những đứa trẻ và phụ nữ ?”

 

“Không , đám chính là của cái thôn , bọn chúng sẽ nổ s.ú.n.g với trong thôn .” Thiệu Thiên Thụy .

 

Thẩm Hi hiểu.

 

Tiếp theo, chính là chờ đợi.

 

Thẩm Hi chuẩn tinh thần chờ đợi lâu, tuy nhiên hai họ chuyện xong nửa tiếng, bên ngoài truyền đến tiếng náo động.

 

Thẩm Hi vội vàng ghé sát khe cửa, tò mò ngoài.

 

“Hình như là cứu viện đến !” Cô kích động kêu lên.

 

Không trong đội cứu viện Cố Cảnh Nam .

 

Bên ngoài chỉ truyền đến hai tiếng s.ú.n.g, một hồi náo động, bên ngoài khôi phục sự yên tĩnh.

 

Thiệu Thiên Thụy bộ dạng ngóng trông của cô, chút dở dở .

 

Anh cũng dậy, qua : “Yên tâm , Thủ trưởng Cố nhất định sẽ đích đến.”

 

“Sao ?” Thẩm Hi hỏi cho lệ, ánh mắt bỏ qua bất kỳ bóng nào bên ngoài.

 

Thẩm Hi thấy những lính mặc đồ tác chiến, vác s.ú.n.g đột kích , càn quét từng ngóc ngách trong thôn.

 

Ngay đó, cô thấy cô mong nhớ.

 

Là Cố Cảnh Nam!

 

Cố Cảnh Nam như họ ở , thẳng về phía nhà củi.

 

“Cố Cảnh Nam, em ở đây!”

 

Tiếng khóa mở , ngay đó cửa cũng mở.

 

Thẩm Hi đang định kích động chào theo kiểu quân đội, mắt hoa lên, rơi một vòng tay ấm áp rắn chắc.

 

Hành động Thiệu Thiên Thụy giật , ngờ Thủ trưởng Cố cũng mặt hàm súc như .

 

giây tiếp theo, cảm thấy sống lưng lạnh toát.

 

Nhìn , đôi mắt thâm thúy của Thủ trưởng Cố đang chằm chằm .

 

“Anh mau buông em , ở đây đông như .” Thẩm Hi ôm lấy phản ứng , đẩy mặt .

 

càng đẩy chỉ khiến ôm càng c.h.ặ.t hơn.

 

“Á, đau.”

 

Thẩm Hi đành nghĩ một cách, quả nhiên giây tiếp theo mặt buông lỏng hai tay.

 

“Em thương ? Đau ở ? Anh xem nào.”

 

 

Loading...