Xuyên Đến Thập Niên 80 Cô Vợ Nhỏ Trọng Sinh Của Thủ Trưởng - Chương 366: Sự Quan Tâm Ấm Áp Và Tin Tức Về Nhiệm Vụ Mới
Cập nhật lúc: 2026-02-13 19:05:02
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Hi sắp xếp t.h.u.ố.c trong kho xong, nghỉ ngơi trong văn phòng.
Trong văn phòng chỉ một cô, yên tĩnh, thích hợp để suy nghĩ sự việc.
Nhớ cuộc tuyển chọn , cô là quân y hình như cũng trải nghiệm gì quá sâu sắc, ngược giống như xem các binh lính từng một loại.
Kẻ địch sẽ dùng đạn đầu như Cố Cảnh Nam, nếu là thực chiến, thương vong như thật khó chấp nhận.
Hơn nữa nếu cấp đồng ý kế hoạch hợp tác xuyên biên giới, nước K lúc đó sẽ chỉ càng nguy hiểm hơn.
Về tình hình mắt, ít nhất cô đối với tình hình nước K vẫn chỉ một mà hai.
Việc cô thể lúc đó, chính là đảm bảo hậu cần cho các binh lính, nhân lúc thời gian rảnh rỗi một chút, cô thêm chút t.h.u.ố.c đặc hiệu, để phòng ngừa bất trắc.
Ngay lúc Thẩm Hi đang suy nghĩ, cửa văn phòng gõ vang.
Thẩm Hi giật , hồn sang.
Chỉ thấy cửa văn phòng một đàn ông trung niên bốn năm mươi tuổi đang , trông vẻ hiền lành, đang tủm tỉm cô.
Thẩm Hi quen , dậy hỏi: “Ông tìm ai ạ?”
“ tìm cô.” Người đàn ông trung niên , quét mắt văn phòng, “Chỉ một cô ở đây?”
Thẩm Hi gật đầu: “Ông là?”
Người đàn ông trung niên đưa tay : “Lần đầu gặp mặt, là Bộ trưởng bộ phận vệ sinh ở đây, Trương Kiện.”
Bộ trưởng?
Thẩm Hi giật , vội vàng chào hỏi: “Chào Bộ trưởng Trương, là Thẩm Hi, từ bộ đội tỉnh thành điều tới.”
Hai bắt tay, buông .
Trương Kiện đ.á.n.h giá cô từ xuống một lượt: “Không nha, tuổi còn nhỏ mà năng lực xuất sắc như , trong cuộc tuyển chọn hôm qua, trong hai vị quân y chỉ một cô tổn hao gì ?”
Thẩm Hi gật đầu.
“Rất khá, cô giáo sư Hướng lợi hại thế nào trong bộ đội Thiên Ưng chúng ? Bác sĩ Thiệu cũng chắc sánh bằng cô .” Trương Kiện mời cô qua xuống chuyện.
Thẩm Hi qua xuống, chỉ , tiếp lời của ông.
Là một cô gái thông minh gây chuyện thị phi, ấn tượng của Trương Kiện đối với cô thêm vài phần.
“ tuyển chọn quân y theo Đội 4 chỉ cô và giáo sư Hướng tham gia, suất xác suất lớn sẽ là của cô, chúc mừng cô một tiếng.” Trương Kiện , “Chỉ là cô mới đến bộ đội Thiên Ưng mấy ngày, còn kịp quen chỗ ngoài nhiệm vụ.”
Nghe ý của Bộ trưởng Trương, cấp tin tức ?
Thẩm Hi hỏi nhiều, bởi vì hỏi Bộ trưởng Trương cũng chắc , chi bằng đến lúc đó về trực tiếp hỏi Cố Cảnh Nam.
Thế là cô lễ phép : “Trước khi đến nhiệm vụ ở biên giới nhiều, ạ, sớm chuẩn tâm lý , bất kể là nhiệm vụ gì giao cho , đều sẽ cố gắng thành.”
là một cô gái nhỏ mồm mép lanh lợi.
Đến đây, Trương Kiện thăm dò cô nữa, Cố lão tư lệnh khen ngợi, thể kém ?
“Được , từ bên ngoài về, chính là qua chào hỏi cô một tiếng, quen mặt.” Trương Kiện , “Cô cũng tham gia tuyển chọn xong, về nghỉ ngơi một lát , bên trông chừng.”
“Không Bộ trưởng Trương, cũng mệt lắm.”
“Bảo cô về nghỉ ngơi thì cứ về nghỉ ngơi, đây là mệnh lệnh.” Trương Kiện cố vẻ nghiêm túc .
Thẩm Hi Bộ trưởng Trương là cho cô.
Thực của bộ đội Thiên Ưng đều quan tâm cô, khiến cảm thấy ấm lòng.
Thẩm Hi nhận lấy sự ấm áp .
Ngay lúc cô chuẩn rời , tìm tới.
“Bác sĩ? Có bác sĩ ở đây ? Mau qua giúp xem với!”
Tiếp đó thấy hai dìu một binh lính tới, đầu đó gục xuống, trông vẻ ý thức tỉnh táo.
“Sao thế?” Thẩm Hi vẫn rời , thấy chắc chắn sẽ bỏ mặc.
“Là thế bác sĩ Thẩm, lúc về vẫn còn khỏe mạnh, nãy về ký túc xá thu dọn đồ đạc đột nhiên ngã xuống đất, gọi phản ứng, nhưng tỉnh táo lắm.” Binh lính dìu .
“Đưa qua đây, để xuống xem.” Thẩm Hi chỉ phòng điều trị bên cạnh.
Trương Kiện thậm chí còn ngoài, Thẩm Hi theo thương sang phòng bên cạnh.
Cũng .
Ông vẫn kiến thức bản lĩnh của cô gái nhỏ , cơ hội .
Trương Kiện cũng theo qua, xem Thẩm Hi sẽ dùng cách gì.
Trong phòng điều trị, binh lính dìu đặt lên giường.
Thẩm Hi kiểm tra sơ bộ các dấu hiệu sinh tồn, nhịp tim nhanh, đầu đổ mồ hôi lạnh, đồng t.ử tuy bình thường, nhưng ý thức tỉnh táo.
“Cậu tên gì?” Thẩm Hi hỏi.
Sau khi tên , Thẩm Hi dùng hai tay vỗ hai vai gọi tên, phản ứng nhẹ, hơn nữa phản ứng còn chậm chạp.
“Các lúc đó ở cùng ? Cậu ăn thứ gì trong núi .” Kiểm tra sơ bộ xong, trong lòng Thẩm Hi kết quả đại khái.
Mấy đều cùng tham gia tuyển chọn, cũng hiểu rõ tình hình.
Mấy , : “Chúng tố chất cơ bản, khi nhiệm vụ dã ngoại sẽ ăn bậy bạ, bác sĩ Thẩm, rốt cuộc ?”
Thẩm Hi quét mắt một lượt, ánh mắt dừng mu bàn tay .
Tìm thấy nguyên nhân .
“Trúng độc .” Cô đến mu bàn tay .
Bởi vì là nhiệm vụ dã ngoại, hơn nữa trải qua ‘đánh đ.á.n.h g.i.ế.c g.i.ế.c’, còn kịp tắm rửa ngã xuống, cho nên nhiều chỗ dính đất.
Không kỹ khó phát hiện mu bàn tay vết thương.
“Trúng độc? Sao trúng độc!?”
Mấy kinh ngạc kêu lên.
Thẩm Hi chỉ vết thương mu bàn tay : “Đây là vết thương do một loại thực vật độc nào đó cứa rách, mặc dù chỉ là vết xước nhỏ, nhưng vẫn chảy m.á.u, thực vật độc thông qua vết rách ngấm , sẽ trúng độc.”
“Vậy, ạ??”
Mấy lo lắng hỏi.
“Các ngoài .” So với sự lo lắng của họ, Thẩm Hi bình tĩnh hơn nhiều.
Mấy yên tâm lắm, nhưng thấy ánh mắt sắc như d.a.o của bác sĩ Thẩm phóng tới, đành ngoan ngoãn ngoài, đó còn thấy bác sĩ Thẩm đóng cửa .
Đóng cửa xong, mấy hận thể dán mặt kính cửa, cho rõ ràng tỉ mỉ.
Lúc , bên cạnh truyền đến một tiếng ho khan.
Mấy sang: “Bác sĩ Trương? Ông về lúc nào ?”
Có bác sĩ Trương ở đây, họ cảm thấy em của càng hy vọng cứu chữa !
“Qua bên đợi.” Trương Kiện dùng ánh mắt chỉ cái ghế bên cạnh.
Mấy cầu xin bác sĩ Trương xem thử.
Tuy nhiên bác sĩ Trương từ chối, giống như đồng ý, chỉ ở cửa kính bên trong.
Từ cửa kính thể thấy quá trình điều trị của Thẩm Hi.
Bất kể là từ trạng thái, phương thức điều trị đều tìm một chút sai sót nào.
Sự chuyên nghiệp của cô và độ tuổi của cô cực kỳ tương xứng, mới đầu thấy khá kỳ lạ, quen , trong đầu chỉ còn hai chữ để hình dung về cô.
Thiên tài!
Chẳng bao lâu, Thẩm Hi xử lý xong vết thương từ bên trong .
Mấy đang đợi cũng chẳng màng Bộ trưởng Trương còn ở đây, vội vàng vây hỏi: “Thế nào bác sĩ Thẩm?”
Cổ còn nhịn vươn thử bên trong.
“Độc giải , nhưng còn cần từ từ hồi phục, tối là thể trở bình thường, để ở đây truyền chút dịch là .” Thẩm Hi vẻ mặt bình tĩnh .
Mấy lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Giống như họ thường xuyên nhiệm vụ dã ngoại, cho dù chú ý ăn những thứ linh tinh, nhưng cũng khó tránh khỏi ngộ thương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-den-thap-nien-80-co-vo-nho-trong-sinh-cua-thu-truong/chuong-366-su-quan-tam-am-ap-va-tin-tuc-ve-nhiem-vu-moi.html.]
Hai năm một chiến hữu, lúc về cẩn thận cỏ cứa một vết nhỏ, cuối cùng suýt chút nữa giữ chân.
“Được , cô mau về thu dọn nghỉ ngơi .” Trương Kiện lên tiếng.
Mấy lúc mới phản ứng , bác sĩ Thẩm vốn dĩ là định về nghỉ ngơi, cô cũng giống như họ tham gia tuyển chọn, hơn nữa thể lực quân y chắc chắn bằng họ.
“Bác sĩ Thẩm, cảm ơn nhé.” Mấy cảm kích .
Thẩm Hi xua tay tỏ ý gì, đó chào hỏi Bộ trưởng Trương một tiếng rời .
Thẩm Hi một trở về ký túc xá, tắm rửa ngủ một giấc, cũng thấy Cố Cảnh Nam về.
Anh mới thực sự là sắt đá.
Lúc chập tối, Thẩm Hi ký túc xá nữa, vẫn thấy bóng dáng Cố Cảnh Nam.
Lúc ăn cơm ở nhà ăn cũng thấy bóng dáng , thao trường cũng bóng dáng , mà trong những binh lính cô cũng chỉ quen nhất với Tiểu Cao.
Tiểu Cao cũng thấy , cho nên cũng Cố Cảnh Nam khi trở về đang bận rộn cái gì.
Cuối cùng đến lúc sắp ngủ buổi tối, Cố Cảnh Nam về.
Nghe thấy tiếng mở cửa, Thẩm Hi vội vàng từ giường bật dậy.
Cố Cảnh Nam thấy một bóng lao , dở dở : “Hôm qua mệt ? Sao còn ngủ.”
“Đợi đấy.” Thẩm Hi đ.á.n.h giá từ xuống một lượt.
Anh từ lúc về đến giờ vẫn luôn bận rộn, quần áo hình như còn kịp .
Cố Cảnh Nam cũng cân nhắc đến việc quần áo, nên ôm cô: “Anh tắm cái , em .”
“...”
Lời chút kỳ cục.
Thấy nhà vệ sinh, Thẩm Hi về phòng, mà ghế sô pha đợi.
Cố Cảnh Nam tắm xong , tới: “Hôm nay bận ?”
Thẩm Hi lắc đầu, vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh: “Ăn cơm ? Hôm nay em ở nhà ăn đều thấy bóng dáng .”
“Ăn .” Cố Cảnh Nam xuống, đầu thuận thế dựa bờ vai gầy yếu nhưng khiến cảm thấy an tâm của cô.
Thẩm Hi để mặc dựa , cũng cảm nhận sự mệt mỏi của lúc .
Lúc hỏi những vấn đề lắm ?
Thôi, vẫn là để nghỉ ngơi cho khỏe .
Ngay lúc Thẩm Hi định lên giường nghỉ ngơi, Cố Cảnh Nam mở miệng: “Ngày mai chúng ngoài một chuyến.”
Thẩm Hi ngẩn : “Chúng ? Bao gồm cả em ?”
“Ừ.” Cố Cảnh Nam tiếp tục , “Danh sách tuyển chọn lập xong .”
Thẩm Hi nuốt nước bọt, hỏi quân y theo là cô .
“Là em.”
Anh trả lời .
Đáy mắt Thẩm Hi lóe lên một tia vui mừng, nhưng cô nhanh bình tĩnh .
Cô thì vui , nhưng Cố Cảnh Nam chắc.
Cô nghiêng đầu một cái, : “Anh vẫn đang lo lắng ?”
Rõ ràng trúng .
Thẩm Hi sờ sờ mặt : “Đừng lo lắng nữa, bất kể thế nào, em là sự lựa chọn nhất, dù ngay từ đầu Tăng Vinh nhắm em .”
“... Em như , càng lo lắng hơn.”
“Vậy em dùng cách gì mới thể khiến lo lắng? Em nữa? Ở đây đợi về?” Thẩm Hi , “Anh đấy, em yên , nhỡ em chạy ngoài bắt thì ? Anh cảm thấy để em ở ngay mí mắt thì mới yên tâm hơn ?”
Cố Cảnh Nam nhíu mày.
Không thể , cô an ủi ngược .
“Được, cùng , cùng về.” Cố Cảnh Nam nắm lấy tay cô, nhắm mắt nghỉ ngơi một lát.
Thẩm Hi phiền nữa.
—
Ngày hôm , cô cùng Cố Cảnh Nam khỏi bộ đội Thiên Ưng.
Không tại , đường qua đó, trái tim nhỏ bé của cô thỉnh thoảng đập nhanh hơn, cũng đang căng thẳng cái gì.
Cố Cảnh Nam phát hiện cô chút bình thường, hỏi: “Sao thế? Có chỗ nào thoải mái ?”
Thẩm Hi hồn, lắc đầu: “Không .”
“Căng thẳng?”
Thẩm Hi mím môi, gật đầu.
“Chị dâu, lát nữa chúng gặp đều là chị từng gặp , đừng căng thẳng.” Tiểu Cao lái xe an ủi, “Đến lúc đó lão đại bàn chuyện, em ở bên ngoài cùng chị dạo!”
Thẩm Hi nặn một nụ .
Cố Cảnh Nam nghịch ngón tay cô: “Chuyện cơ bản xác định , chúng hôm nay qua đó coi như là nhận nhiệm vụ, thuận tiện bàn bạc chi tiết nhiệm vụ.”
Thẩm Hi gật đầu, điều chỉnh cảm xúc.
Cái gì đến sẽ đến.
Đến khu quân sự, xe chạy đến tòa nhà văn phòng.
Lữ đoàn trưởng hôm qua cùng qua đây, nhưng chiều nhận điện thoại, hôm qua đến .
Lúc đang ở cửa tòa nhà văn phòng đợi họ.
Chỉ là sắc mặt Lữ đoàn trưởng chút nghiêm túc.
Thấy họ tới, Lữ đoàn trưởng : “Ba tối qua đến , hiện đang ở lầu cùng Cố lão tư lệnh.”
Thẩm Hi kinh ngạc.
Cố Cảnh Nam thì chút vui.
Thẩm Hi lén liếc một cái, chắc là cảm thấy ba Cố chuyên đến đây để khuyên .
cô nghĩ như .
Mấy cùng lên lầu.
Đẩy cửa văn phòng , Thẩm Hi thấy nhiều quen.
“Hi Hi.” Mẹ Cố vội vàng đến mặt cô, nắm lấy hai tay cô , đầy mắt lo lắng và yêu thương, “Mẹ con xảy chuyện, thật sự vất vả cho con .”
Thẩm Hi ngẩn , chút lúng túng.
Cố Cảnh Nam thấy, bất động thanh sắc gạt tay Cố , ‘giải cứu’ Thẩm Hi ngoài.
Mẹ Cố thấy , hung hăng trừng mắt con trai.
Họ gần đây quá bận, gần như chuyện xảy giữa đôi vợ chồng trẻ.
Mà đó Trì Châu xảy động đất, bận rộn một trận.
Bận rộn xong xuôi mới nhận nhiệm vụ bên quân khu giao xuống, mới chuyện hợp tác xuyên biên giới .
Có nhiều nhân vật quan trọng mặt ở đây như , Cố tiện gì, khôi phục dáng vẻ bình thường, bàn chính sự .
“Được , đến đông đủ , đều xuống .” Cố lão gia t.ử lên tiếng, tất cả tìm chỗ xuống.
Thẩm Hi qua từng , ba Cố và Đặng doanh trưởng hai bên ông nội, tiếp đó là Cố và Lữ đoàn trưởng bọn họ.
Còn cô và Cố Cảnh Nam ở ngoài cùng, giống như chỉ là dự thính.
Sau khi đều an tọa, Cố lão gia t.ử mở miệng : “Chúng đạt sự đồng thuận với phía chính phủ và quân đội nước K, cùng tiến hành bắt giữ xuyên biên giới.”
Nội tâm Thẩm Hi kích động.
“Cho nên nhiệm vụ rơi Đội 4 mới thành lập của bộ đội Thiên Ưng, mục tiêu nhiệm vụ, bắt giữ nghi phạm Tăng Vinh về nước, đồng thời giúp nước K triệt phá băng nhóm của Tăng Vinh.” Đặng doanh trưởng tiếp lời, “Do nhiều nguyên nhân ngoại giao, thời gian nhiệm vụ chỉ hai mươi ngày, cách khác các chỉ thể ở trong nước K hai mươi ngày.”
Ánh mắt đều về phía Cố Cảnh Nam.