Xuyên Đến Thập Niên 80 Cô Vợ Nhỏ Trọng Sinh Của Thủ Trưởng - Chương 369: Cái Tên Trong Cơn Say Và Hành Trình Vượt Biên Giới

Cập nhật lúc: 2026-02-13 19:05:05
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thẩm Hi gì cần giúp đỡ.

 

Buổi tối, cùng ăn một bữa cơm.

 

Mặc dù thầy Tống hiện tại trông vẻ hồi phục tàm tạm, nhưng đạt đến trạng thái tham gia nhiệm vụ.

 

Cho nên bữa cơm là đủ loại dặn dò.

 

Trải qua bao nhiêu ngày nay, Thẩm Hi phát hiện những xung quanh đều chỉ dặn dò họ chú ý an các kiểu, đều niềm tin việc Cố Cảnh Nam dẫn đội.

 

Bởi vì ngày mai xuất phát, Cố Cảnh Nam tối nay cũng uống rượu, nhưng bữa cơm hai vẫn ăn đến chín mười giờ.

 

đến đây , tạm thời sẽ về.” Ăn đến cuối cùng, Tống Kiến Minh .

 

“Cậu ở đây gì.”

 

“Không cần quản.” Tống Kiến Minh dậy, “Về nghỉ ngơi sớm , đợi các xong nhiệm vụ trở về.”

 

Hai đàn ông, cần quá nhiều ngôn ngữ.

 

Một ánh mắt là đủ hiểu.

 

Thẩm Hi theo Cố Cảnh Nam về ký túc xá, chuyện về thầy Tống.

 

“Có thể thấy thầy Tống cùng nhiệm vụ.” Thẩm Hi , “Tuy nhiên chuyện đối với thầy cũng coi như là một chuyện .”

 

Cố Cảnh Nam một tiếng: “Cậu chắc ngờ chúng thể hợp tác với nước K, một khi khỏi biên giới, nhiều chuyện chúng đều tiện như .”

 

Thẩm Hi hiểu.

 

Cô bỗng nhiên nghĩ đến một vấn đề, chính là cái tên Cố Cảnh Nam nhắc đến trong lúc mơ màng khi say rượu đêm hôm đó.

 

Về bận rộn quá nên quên hỏi .

 

“Anh còn nhớ lời khi say rượu hôm đó ?” Thẩm Hi ngẩng đầu hỏi.

 

“Cái gì.”

 

“Anh nhắc đến một cái tên.” Cô .

 

Cố Cảnh Nam nhíu mày, cúi đầu cô: “Tên gì?”

 

Thẩm Hi chớp mắt, cô vốn dĩ là hỏi cái tên , bởi vì đêm đó rõ.

 

Kết quả bây giờ hỏi ngược , cô trả lời thế nào?

 

“Anh nhắc tên gì?” Cố Cảnh Nam thấy cô , hỏi.

 

Thẩm Hi đành : “Em chính là vì rõ, cho nên mới hỏi , hình như ghét đó, là kẻ thù, còn gọi là thằng cháu.”

 

Trong lòng Cố Cảnh Nam hiểu rõ, đại khái là cái tên nào .

 

Úc Tinh Hải.

 

Chỉ là chuyện liên quan đến cơ mật, cũng thể nhiều.

 

Huống hồ lời khi say rượu, thể coi là thật.

 

“Anh nhớ nữa.” Anh .

 

“Anh nghĩ kỹ xem?”

 

Cố Cảnh Nam giả vờ nghiêm túc nghĩ một chút, lắc đầu: “Thật sự nhớ.”

 

“Vậy nhớ từng ân oán cá nhân gì với ai ?” Thẩm Hi từ bỏ hỏi.

 

Tim Cố Cảnh Nam thắt , thậm chí nghi ngờ cho cô gì đó .

 

chuyện cực ít, trừ khi là ông nội.

 

Với sự hiểu của về ông nội, cho dù yêu thương Hi Hi đến , cũng sẽ lấy chuyện cơ mật nhiều.

 

Cho nên cô xác suất lớn vẫn là sự tồn tại của .

 

Cố Cảnh Nam giả vờ đến cùng: “Ân oán cá nhân thì , nếu ân oán, những tên tội phạm chẳng ân oán lớn với chúng .”

 

Nói cũng .

 

Có lẽ cái tên cô đêm hôm đó, thể chính là của tên tội phạm nào đó, chỉ là trong lúc mơ màng thấy giống thôi.

 

Hơn nữa bây giờ cốt truyện đổi hết , trùm cuối Tăng Vinh đều lôi , kẻ thù đội trời chung của nam chính trong sách, xác suất lớn chắc sẽ xuất hiện nữa nhỉ.

 

Thẩm Ánh Chi cũng rời xa nam chính lâu lâu .

 

Thẩm Hi tự an ủi , đừng lo bò trắng răng như .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-den-thap-nien-80-co-vo-nho-trong-sinh-cua-thu-truong/chuong-369-cai-ten-trong-con-say-va-hanh-trinh-vuot-bien-gioi.html.]

 

Đội 4 do đội phó Trần Dũng Dũng dẫn đội, rời .

 

Thẩm Hi và Cố Cảnh Nam đường thủy, cho nên còn lái xe khỏi núi, khi đến bến tàu mới thể đến nước K.

 

Lúc xuất phát, hai đều mặc thường phục, hơn nữa còn ngụy trang phận.

 

Thẩm Hi là một bác sĩ ưu tú, đến Bệnh viện Đệ Nhất của nước K để tiến hành giao lưu học thuật quốc tế.

 

Cố Cảnh Nam với tư cách là chồng cô, cùng theo.

 

Thẩm Hi tưởng đây chỉ là một cách thôi, ngờ là thật, cô thậm chí còn nhận thư mời của Bệnh viện Đệ Nhất nước K, mời cô với tư cách là khách quý đến đó.

 

phận cho cô cũng khá cao, khá tôn quý, khá dễ chọc.

 

đồng thời Thẩm Hi cũng phận của thực chính là tác dụng mồi nhử.

 

Đã nhắm cô, thì cô cứ quang minh chính đại và cao điệu xuất hiện, thăm dò động tĩnh bên phía Tăng Vinh.

 

Sau khi đến bến tàu, Cố Cảnh Nam tìm thấy chiếc tàu mà họ cần lên.

 

Cố Cảnh Nam hạ giọng : “Tiểu Cao cùng chúng đường thủy qua đó, chỉ là chúng ở ngoài sáng, ở trong tối.”

 

Thẩm Hi hiểu rõ: “Chúng qua đó đường liệu xảy chuyện gì ?”

 

“Lên đó xem mới .”

 

Tàu lớn, ngoài chở , còn chở hàng, nhưng là tách biệt.

 

Hơn nữa chở cũng khác , thương nhân ăn mặc chải chuốt, cũng xách hành lý như về nhà, còn công nhân các loại.

 

Trên một con tàu cũng phân chia ba bảy loại, giống như cô và Cố Cảnh Nam, lên tàu phòng để nghỉ ngơi, những khác thậm chí còn lên lầu, chỉ thể ở bên .

 

Sau khi thuận lợi lên tàu, Cố Cảnh Nam trực tiếp đưa cô về phòng.

 

Phòng nhỏ, nhưng đầy đủ tiện nghi.

 

Một chiếc giường nhỏ miễn cưỡng đủ cho hai họ ngủ.

 

Trong phòng còn một cửa sổ nhỏ, qua cửa sổ nhỏ thể thấy một boong tàu bên .

 

Đóng cửa , Cố Cảnh Nam theo lệ kiểm tra một lượt cả căn phòng, bỏ qua bất kỳ ngóc ngách nào.

 

Nhân lúc đang kiểm tra, Thẩm Hi cửa sổ nhỏ xuống , những đủ hạng qua.

 

Bề ngoài trông vẻ bình thường, trong tối thì .

 

“Ơ? Cái cửa mở ?”

 

Lúc , bên ngoài cửa đột nhiên truyền đến giọng của một phụ nữ.

 

“Ông xã, mau qua đây xem, cái cửa khóa trái từ bên trong thế .”

 

Tiếp đó tay nắm cửa phòng họ vặn hai cái.

 

Thẩm Hi và Cố Cảnh Nam , trong lòng cảnh giác.

 

Cố Cảnh Nam ở gần cửa, mở cửa.

 

Thẩm Hi vươn cổ ngoài, thấy một phụ nữ mặc sườn xám, hơn ba mươi tuổi, da dẻ trắng nõn, môi hồng răng trắng, chỉ bảo dưỡng , dáng cũng lung linh đường cong.

 

Người phụ nữ thấy bên trong mở cửa, giật : “Tiên sinh, là ai?”

 

Vừa dứt lời, chồng của phụ nữ xách hành lý chạy chậm tới.

 

Chồng của phụ nữ phòng, lập tức : “Xin , thật sự xin , vợ gõ nhầm cửa , phòng của chúng ở bên cạnh mới đúng.”

 

“Tố Linh, phòng bên cạnh mới là phòng chúng ở.” Người đàn ông hơn bốn mươi tuổi, đeo kính, gầy gò, cho nên trông càng vẻ nho nhã.

 

Người phụ nữ sang bên cạnh, lúc mới phát hiện là gõ nhầm cửa.

 

ngại ngùng xin : “ nhầm, xin phiền .”

 

Cố Cảnh Nam vẫn luôn giữ vẻ mặt lạnh lùng: “Không .”

 

Nói xong, định đóng cửa.

 

Lại phụ nữ ngăn .

 

Người phụ nữ : “Để bày tỏ sự xin , và chồng mời hai ăn bữa cơm nhé, đường dài đằng đẵng, chúng ở ngay bên cạnh, cũng coi như là bạn.”

 

Cố Cảnh Nam đồng ý.

 

Còn từ chối, Thẩm Hi tới.

 

 

Loading...