Xuyên Đến Thập Niên 80 Cô Vợ Nhỏ Trọng Sinh Của Thủ Trưởng - Chương 373: Vật Cạnh Thiên Trạch
Cập nhật lúc: 2026-02-13 19:05:09
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi thông quan, hai ngoài.
Bởi vì một con tàu lớn cập bến trả khách, xung quanh đông, cũng ồn ào.
Có lôi kéo khách ở bến cảng trọ, cũng đạp xe ba bánh chở khách , còn bưng đồ uống trái cây bán.
Thậm chí còn ... những ăn xin đưa tay xin tiền.
Thẩm Hi gặp một .
Một thằng bé đen gầy, chừng bốn năm tuổi, bẩn thỉu, tóc bết thành từng mảng.
Nó vươn tay đáng thương Thẩm Hi, những lời cô hiểu, lắc lắc tay xin tiền.
Thẩm Hi cau mày, cô tiền tệ nước K, nhưng cô đồ ăn.
Thế là cô lấy từ trong túi ít đồ ăn đưa cho thằng bé .
Thằng bé thấy đồ ăn, hai mắt sáng rực, c.ắ.n một miếng cả vỏ bao bì.
Thẩm Hi thở dài, ở những nơi kinh tế kém phát triển, cảnh tượng như thế hiếm gặp.
Thẩm Hi chuẩn rời .
Đứa bé thấy cô , vội vàng nuốt miếng bánh trong miệng xuống, định đưa tay chặn cô .
vì đàn ông cao lớn bên cạnh cô mà chùn bước.
Vừa nó lấy hết can đảm xông lên xin tiền, chỉ sợ đàn ông cao lớn mắt sẽ đ.ấ.m nó bay .
Cố Cảnh Nam theo bản năng hành động bảo vệ , Thẩm Hi sang, vặn thấy đứa bé sợ hãi ôm đầu, cơ thể nhỏ bé đen gầy co rúm ở đó.
Muốn bao nhiêu đáng thương bấy nhiêu đáng thương.
Hành động tự bảo vệ theo bản năng của đứa bé khiến Thẩm Hi nhíu mày.
Cố Cảnh Nam nghiêm giọng vài câu, đứa bé ngẩng đầu sợ hãi một cái, giây tiếp theo, xoay chạy trốn như một làn khói.
Thẩm Hi sửng sốt: “Vừa cái gì thế?”
Cố Cảnh Nam cô một cái.
“Anh thế mà tiếng nước K?” Nếu lầm thì những lời với đứa bé đúng là tiếng nước K.
“Trước khi đến học một chút.” Cố Cảnh Nam miễn cưỡng giải thích, cũng cô sẽ tin.
Thẩm Hi nheo mắt .
Cố Cảnh Nam chuyển chủ đề: “Mấy đứa trẻ ăn xin đầu đường xó chợ kiểu , lưng đều tổ chức. Nó xin tiền em, bởi vì nếu xin tiền mang về, nó sẽ đ.á.n.h.”
Thẩm Hi mím môi , chuyện của nước khác, bọn họ quyền lên tiếng.
Đáng thương thì đáng thương, nhưng đây là tình hình thực tế của nước K.
Có điều cái bánh mì cũng đủ cho đứa bé ăn no một bữa.
Lúc , một chiếc xe ô tô vặn dừng mặt bọn họ.
Cửa kính xe hạ xuống, Tố Linh vẫy tay với bọn họ: “Thẩm Hi, hai ? đưa hai một đoạn?”
Thẩm Hi chiếc xe mắt, lạc lõng với con phố bẩn thỉu lộn xộn .
Thẩm Hi xua tay từ chối khéo: “Không , chúng tự bắt xe qua đó.”
“ ở đây chỉ loại xe ba bánh thôi.” Tố Linh chỉ mấy chiếc xe ba bánh đang chào mời khách cách đó xa : “Muốn bắt xe taxi xa, lên xe , dù cũng tiện đường.”
Cô còn chẳng bọn họ , tiện đường cái gì?
Vừa , Đàm Vệ Trạch xuống xe, ghế phụ lái, nhường chỗ phía cho hai .
Thẩm Hi về phía Cố Cảnh Nam, để quyết định.
Cố Cảnh Nam cuối cùng cũng đồng ý.
Xe rộng rãi, cao lớn như Cố Cảnh Nam trong cũng chật.
Tố Linh hỏi bọn họ .
Cố Cảnh Nam báo một địa danh.
Tố Linh xong, : “Là ở trong thành phố. Nước K lớn, nhiều vùng núi, khu thành thị tương đối lớn của chúng chỉ ba cái. Thành Thác Bang mà các bạn đến là gần bến cảng bên nhất, nhưng lái xe cũng mất hơn nửa ngày, giờ thì hôm nay lẽ tới nơi .”
Bệnh viện Đệ Nhất ngay trong thành Thác Bang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-den-thap-nien-80-co-vo-nho-trong-sinh-cua-thu-truong/chuong-373-vat-canh-thien-trach.html.]
Tố Linh : “ bảo là chúng tiện đường mà, chúng cũng thành Thác Bang. Vốn dĩ thể lái xe thâu đêm qua đó, nhưng ông xã sợ quá mệt, cứ đòi nhà nghỉ nghỉ ngơi một đêm.”
Cô còn hết câu , Thẩm Hi đoán cô gì .
Quả nhiên, chính là mời bọn họ cùng.
Thẩm Hi vẫn để Cố Cảnh Nam quyết định.
Cố Cảnh Nam đồng ý.
Tố Linh vui vẻ : “Chúng thật sự là quá duyên, hai thành Thác Bang chơi ?”
Thẩm Hi ừ một tiếng, hỏi ngược cô : “Còn hai ? Nhà cô ở thành Thác Bang ?”
Tố Linh lắc đầu: “Nhà ở Lạc Thái, dùng cách của bên các bạn thì chính là tỉnh thành của nước K. Anh trai ở thành Thác Bang, chúng qua đó tìm .”
Thẩm Hi hiểu.
“Có điều thành Thác Bang cũng chẳng gì vui, bây giờ thời tiết nóng.” Tố Linh kể cho bọn họ một tình hình ở thành Thác Bang.
Đừng thấy Tố Linh mấy năm về, nhưng đối với tình hình quê hương vẫn khá quen thuộc.
Thẩm Hi trò chuyện với cô , tới lui nhắc đến đứa bé .
Nhắc tới đứa bé ăn xin , ánh mắt Tố Linh lóe lên, đó thở dài, bắt đầu từ .
“Mấy đứa trẻ đó quả thực đáng thương, nhưng bọn chúng đều là tự nguyện.” Tố Linh : “ cô yên tâm, bến cảng chúng xuống thường xuyên nước ngoài , những ông chủ lớn tiền nhiều vô kể, để bọn chúng đói bụng .”
Thẩm Hi đặc biệt quan sát Tố Linh, cô thì , nhưng cũng cảm thấy đứa bé đáng thương bao nhiêu.
Vật cạnh thiên trạch, kẻ thích nghi mới sinh tồn .
Xe chạy một mạch, dừng bên ngoài một nhà nghỉ.
Thẩm Hi lúc mới phát hiện tài xế lái xe là tài xế riêng của nhà Tố Linh, chỉ đưa bọn họ đến nhà nghỉ, còn giúp bọn họ thuê phòng.
Tài xế dùng tiếng nước K trao đổi với Tố Linh, Tố Linh nhận lấy thẻ phòng.
“Nào, Thẩm Hi, đây là của hai .” Tố Linh đưa một trong hai tấm thẻ phòng cho cô.
Thẩm Hi mặt mũi nào mà nhận.
Cố Cảnh Nam nhận lấy, đó đưa mấy tờ tiền cho cô .
Thẩm Hi nhận , nhưng cũng đoán đây là tiền tệ nước K.
Không ngờ còn chuẩn cái .
Tố Linh xua tay từ chối: “Không cần cần, chúng gặp là duyên, chút tiền nhiều nhặn gì.”
Nói thì , Thẩm Hi vẫn nhét tiền tay cô : “Chúng thích nợ ân tình của khác, nhận lấy .”
Cách nhét tiền cứng rắn của Thẩm Hi khiến Tố Linh thể từ chối, cô đành nhận tiền thuê phòng: “Vậy để mời hai ăn cơm.”
Thẩm Hi mỉm : “Trên tàu hai mời một bữa , bữa để chúng .”
Tố Linh vốn còn thêm hai câu, nhưng thôi.
Bọn họ đều là thiếu tiền, cần thiết vì một bữa cơm mà so đo tính toán chi li như .
Có qua , mối quan hệ mới thể duy trì tiếp.
Bốn ăn cơm ở nhà hàng xong, ai về phòng nấy.
Phòng của bọn họ , thế mà vẫn ở sát vách .
Thẩm Hi đôi vợ chồng ôm eo phòng, hy vọng cách âm của nhà nghỉ ... thể hơn một chút.
Phòng Tố Linh đặt cho bọn họ cũng tệ, rộng hơn nhiều so với phòng tàu.
Thẩm Hi ngáp một cái, chút buồn ngủ.
“Ngủ một lát nhé?” Cố Cảnh Nam giúp cô lấy quần áo .
“Tắm rửa sạch sẽ ngủ.” Thẩm Hi cầm quần áo nhà vệ sinh.
Tắm xong , Cố Cảnh Nam kiểm tra bộ căn phòng một lượt, an .
Cô sấp lên giường, dỏng tai động tĩnh phòng bên cạnh.
Hiện tại vẫn yên ắng, xem cách âm của nhà nghỉ vẫn .
Thế là cô mở miệng : “Người , xem đơn giản .”