Xuyên Đến Thập Niên 80 Cô Vợ Nhỏ Trọng Sinh Của Thủ Trưởng - Chương 386: Mơ Tưởng Hão Huyền

Cập nhật lúc: 2026-02-13 19:05:36
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thẩm tiểu thư, cô lời gì với ?” Thương Trừng chú ý tới ánh mắt của cô, cố ý lộ một nụ thiện hỏi.

 

Thẩm Hi điểm danh , suy tư lời nên như thế nào.

 

“Không , chúng sắp trở thành quan hệ hợp tác mà, hợp tác mà, dựa chẳng là sự tin tưởng , gì thì cái đó!” Thương Trừng vô cùng hào sảng .

 

Thẩm Hi nghĩ nghĩ, mở miệng : “Cho nên Thương hiện tại hẳn là phản ứng , Tăng Vinh xuất hiện ở thành Thác Bang một cách phô trương như , chính là để đối phó với , đúng ?”

 

Thương Trừng khẽ nhạt một tiếng: “ , nhốt trong cục, ! tuyệt đối sẽ để như ý!”

 

Lời chọc Cố Cảnh Nam : “Chỉ với cái đầu óc của , hợp tác với , gánh chịu rủi ro lớn.”

 

“…” Thương Trừng giật giật khóe miệng, mặt đen : “Lời của ý gì!?”

 

Thẩm Hi bầu khí giữa hai bên đang dần dần dịu , đặc biệt là thái độ của Cố Cảnh Nam, đối đãi với Thương Trừng cũng cần cảnh giác như nữa.

 

Xem đúng thật là quân đồng minh.

 

Thẩm Hi giúp giải thích: “Ý là nếu chơi tâm cơ với Tăng Vinh, chơi , mắt chỉ nghĩ đến bước , phía còn nhiều chuyện tạm thời vẫn nghĩ tới.”

 

Lời của cô gái nhỏ dễ hơn nhiều.

 

Thương Trừng khẽ hừ một tiếng, mạnh miệng : “Đó là vì các và Tăng Vinh quan hệ gì.”

 

“Vậy cảm thấy chúng quan hệ gì?” Thẩm Hi hứng thú hỏi ngược .

 

“Có thể quan hệ gì…” Thương Trừng thế mà thật sự nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề .

 

Vừa suy nghĩ : “Cô là vợ Cố thủ trưởng, cũng đến nước K cũng là nhắm Tăng Vinh, hai chắc chắn là quan hệ thù địch, nhưng là quan hệ thù địch, tại các ăn cơm cùng một bàn? Tại buổi giao lưu còn vẻ quan hệ , chẳng lẽ… lôi kéo các ?”

 

“Có khả năng đấy.” Thẩm Hi cho một đáp án ba .

 

Thương Trừng tiếp tục động não: “ đề xuất hợp tác với chúng , hợp tác thế nào? Giúp bắt Tăng Vinh tới, để một s.ú.n.g b.ắ.n c.h.ế.t ?”

 

Lời chọc Thẩm Hi.

 

Vị lão đại , khá là đơn thuần, đầu óc cũng đơn giản một chút.

 

Nghĩ cũng , nếu như , hành động tập kích ngay phố chứ.

 

Vừa nghĩ tới chuyện hôm , hình ảnh hiện lên trong đầu Thẩm Hi.

 

Cô theo bản năng ôm bụng, để bất cứ ai phát hiện sự khác thường của .

 

“Cậu nghĩ lắm.” Cố Cảnh Nam nhả bốn chữ, ánh mắt phảng phất như đang một kẻ ngốc.

 

Uổng công khi bảo Ba Duy liên lạc, còn chuẩn sẵn sàng đàm phán một trận trò với tên Thương Trừng .

 

Kết quả gặp mặt , là thế .

 

Có điều công phu ngoài mặt vẫn tiếp tục duy trì.

 

Thẩm Hi vội vàng giảng hòa: “Em cảm thấy bây giờ thể nghĩ một vấn đề.”

 

“Vấn đề gì?” Thương Trừng vẻ mặt đơn thuần về phía cô.

 

“Tại Tăng Vinh mượn d.a.o g.i.ế.c , mà tự tay.” Thẩm Hi nhắc nhở : “Anh mới về ba tháng, đó, nhà đều là do ba chống đỡ.”

 

Lời của Thẩm Hi khiến Thương Trừng nghiêm túc suy nghĩ.

 

, tại ?

 

Nói khó một chút, Tăng Vinh thể g.i.ế.c ba lợi hại như của ! Muốn lấy mạng , đó chẳng là chuyện dễ như trở bàn tay .

 

Cần gì tốn công tốn sức mượn d.a.o g.i.ế.c ?

 

Hơn nữa, kẻ thù của Tăng Vinh cũng chỉ một , dám gióng trống khua chiêng xuất hiện ở thành Thác Bang như , thì từng nghĩ sẽ khác ám sát gì đó ?

 

Thương Trừng càng nghĩ càng thấy đúng, nhưng nghĩ nửa ngày nguyên cớ gì.

 

Anh chút buồn bực gãi đầu, nổi nóng: “Chuyện đơn giản! Không nhiều vòng vo tam quốc như , g.i.ế.c ba , thì nên để g.i.ế.c đền mạng!”

 

Thẩm Hi thở dài, : “Chúng vẫn , nếu hợp tác, mục đích của chúng là đưa Tăng Vinh về nước chịu sự phán xét của pháp luật, chúng sẽ lấy mạng .”

 

Lời chút chọc giận Thương Trừng, đó chính là kẻ thù g.i.ế.c cha của !

 

Huống hồ nơi còn là nước K!

 

Giận thì giận, nhưng Thương Trừng cũng bình tĩnh nhanh.

 

Anh ở đất nước của Cố Cảnh Nam mấy năm, nếu Tăng Vinh thật sự bắt về, chỉ với những tội ác của , c.h.ế.t bao nhiêu cũng đủ!

 

ngang dọc gì cũng c.h.ế.t, tình hình mắt chỉ dựa một dẫn dắt phe Thương Dung… cũng là đối thủ của Tăng Vinh.

 

Chỉ hợp tác, mới cơ hội thắng.

 

Thương Trừng : “Dù tiếp tục tiêu d.a.o tự tại nữa.”

 

Thẩm Hi nhướng mày, ngờ thuyết phục nhanh như .

 

Nghĩ cũng , dù cũng là ở đất nước bọn họ ít thời gian, một giáo d.ụ.c sẽ đổi một cách tiềm di mặc hóa.

 

“Thẩm tiểu thư, cô cũng đừng vòng vo với nữa, lời gì cô cứ thẳng .” Thương Trừng thực sự kiên nhẫn tiếp tục nghĩ sâu xa nữa.

 

Hơn nữa cho dù tiếp tục nghĩ, cũng chắc thể nghĩ đến điểm của bọn họ.

 

Thẩm Hi thoáng qua Cố Cảnh Nam, lúc mới : “Tăng Vinh năng lực g.i.ế.c , nhưng bẩn tay , mà là dụ dỗ mặt, một khi thương dân thường vô tội trong thành Thác Bang, khó tránh khỏi cục cảnh sát một chuyến, tuy rằng và ba là kẻ thù đội trời chung, nhưng bao nhiêu năm nay đấu đá lẫn thực cũng duy trì một sự cân bằng đáng sợ, Tăng Vinh như , e là nhắm thứ gì đó trong tay ba .”

 

“Thứ gì?” Thương Trừng trừng mắt, nghiêm túc hẳn lên.

 

Thẩm Hi nhún nhún vai, tỏ vẻ : “Anh thể suy nghĩ kỹ một chút.”

 

Thương Trừng thế mà thật sự suy nghĩ kỹ càng.

 

Anh ba tháng nhận tin tức mới về nước K, lúc ở nước ngoài giao lưu với ba nhiều nhất cũng chỉ là một thư từ, thỉnh thoảng ông cũng sẽ nước ngoài thăm .

 

Ba tháng…

 

Thương Trừng nghiêm túc nhớ những chuyện xảy trong ba tháng .

 

Không thể phủ nhận là, ba tháng ngày nào cũng nghĩ để g.i.ế.c c.h.ế.t Tăng Vinh!

 

càng nghĩ càng thấy đúng.

 

nhớ !” Thương Trừng thẳng lưng: “Thuộc hạ của ba , Tăng Vinh để mắt tới một mảnh đất của nhà chúng ! Muốn chiếm của riêng! mảnh đất là bảo địa của ba , cho dù Tăng Vinh lấy mạng đổi, cũng !”

 

Nghe thấy lời , Thẩm Hi chút toát mồ hôi.

 

Chuyện tranh đất đó cô Cố Cảnh Nam và cảnh sát Ba Duy nhắc tới, Thương Trừng là trong cuộc, bây giờ mới phản ứng ?

 

“Cố thủ trưởng, ánh mắt kẻ ngốc của ý gì?” Thương Trừng hồ nghi .

 

Cố Cảnh Nam khẽ một tiếng, tất cả đều cần cũng hiểu.

 

Thẩm Hi khẽ ho một tiếng, : “Thương , mảnh đất chỗ nào đặc biệt ?”

 

Thương Trừng trầm mặc giây lát, trả lời cô: “ về tra một chút.”

 

“Khi nào kết quả?” Cố Cảnh Nam hỏi.

 

“Cố thủ trưởng, đừng vội mà, tra cũng cần thời gian, hơn nữa nhà cũng ở thành Thác Bang.” Thương Trừng .

 

“Lúc vội báo thù cho ba nữa.” Thẩm Hi .

 

Thương Trừng lời của cô nghẹn họng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-den-thap-nien-80-co-vo-nho-trong-sinh-cua-thu-truong/chuong-386-mo-tuong-hao-huyen.html.]

Anh nghĩ nghĩ, : “ gọi điện thoại về hỏi xem, nhưng nếu thật sự là khả năng cô , tại tranh, cứ mấy tháng ?”

 

“Cái thì xem trong mảnh đất rốt cuộc bí mật gì .” Thẩm Hi .

 

Điều thể khiến Thương Trừng nghiêm túc hẳn lên.

 

“Vậy hợp tác thì ? Các định hợp tác thế nào?” Thương Trừng hỏi.

 

Cố Cảnh Nam : “ cần của , gây một trận rối loạn.”

 

“Gây rối? Gây thế nào?” Anh hỏi.

 

“Đợi tra rõ mảnh đất .” Cố Cảnh Nam dừng câu chuyện: “ chỉ cho một buổi tối, sáng mai, kết quả.”

 

Thương Trừng nhíu nhíu mày, cũng chuyện đề khó , mà là thái độ của khiến trái tim thiếu gia của khó chịu.

 

cũng là quan hệ hợp tác, chút thoải mái vẫn thể nhịn.

 

“Đợi đấy.”

 

Nói xong, Thương Trừng dậy, đến máy điện thoại bàn .

 

Rất nhanh kết nối, giao nhiệm vụ trong điện thoại, ngắn gọn súc tích.

 

Bỏ qua cái tính cách ‘ngốc nghếch’ của , phen phân phó thật đúng là dáng vẻ của một đầu.

 

Thương Trừng phân phó tỉ mỉ trong điện thoại xong, cúp máy.

 

Anh qua xuống: “Được , các đều thấy đấy, lẽ cũng cần đợi đến ngày mai, tối nay chừng là kết quả.”

 

Cố Cảnh Nam ừ một tiếng, coi như hài lòng với hiệu suất việc của .

 

Thương Trừng đảo mắt, chỉ chỉ mấy chai rượu đặt bàn: “Làm tí ?”

 

Cố Cảnh Nam khéo léo từ chối.

 

“Thẩm tiểu thư thì ? Uống chút?” Anh trực tiếp mở một chai.

 

“Cô uống.” Cố Cảnh Nam giúp cô từ chối.

 

Thẩm Hi tình trạng hiện tại của , cô ngay cả mùi khói t.h.u.ố.c cũng ngửi ít , càng đừng là đụng rượu.

 

“Thật thú vị chút nào, chỗ là quán rượu đấy, giọt rượu dính đúng là đập bảng hiệu của !” Thương Trừng rót cho nửa ly, giơ lên trung chạm cốc tượng trưng, uống một cạn sạch.

 

Bên phía Thương Trừng khi phân phó công việc xuống, hiệu suất nhanh.

 

Cũng chỉ hơn một tiếng đồng hồ , bên điện thoại truyền đến tin tức.

 

Thương Trừng điện thoại thuộc hạ ở bản gia báo cáo, càng mày càng nhíu c.h.ặ.t, cuối cùng ngay cả tay cũng nắm thành một nắm đ.ấ.m c.h.ặ.t.

 

Sau khi báo cáo xong, Thương Trừng cúp điện thoại, vẫn ở đó tâm trạng dường như mãi thể bình tĩnh .

 

Thẩm Hi và Cố Cảnh Nam , hai cũng vội, bởi vì Thương Trừng chắc chắn sẽ thật cho bọn họ .

 

Thương Trừng ở đó bình tĩnh một lúc, lúc mới qua xuống.

 

Anh rót cho nửa ly rượu, uống cạn nửa ly rượu xong, mới mở miệng : “Sau khi qua đời, ba dựa theo sở thích lúc sinh thời của bà , chọn một ngọn núi trồng ít d.ư.ợ.c liệu, ông thường xuyên đích lên núi chăm sóc. Nửa năm , lúc ba lên núi, phát hiện ngọn núi mỏ, hơn nữa lượng vô cùng khả quan.”

 

Lời khiến hai nhíu mày.

 

“Có điều chuyện phát hiện mỏ ba giấu , ông chỉ trồng mấy loại cỏ thôi, nhưng Tăng Vinh tin tức từ , tranh đoạt ngọn núi !” Thương Trừng phẫn nộ : “Sau đó g.i.ế.c ba !”

 

vấn đề là, cho dù g.i.ế.c ba , ngọn núi cũng vẫn trong tay nhà họ Thương các .” Thẩm Hi nghi hoặc .

 

.” Thương Trừng thuận theo suy nghĩ của cô lý giải: “Muốn chiếm hữu ngọn núi , trừ phi g.i.ế.c sạch nhà họ Thương chúng , nhưng tại mượn d.a.o g.i.ế.c ?”

 

Thẩm Hi suy tư : “Có khả năng nào bẩn tay? Bởi vì bẩn tay, sẽ lấy mảnh đất nữa.”

 

Cố Cảnh Nam híp mắt, giống như nghĩ tới điều gì: “Cậu ở nước chúng phận gì?”

 

Thương Trừng câu của đột nhiên đ.á.n.h thức: “ !!”

 

Thẩm Hi run lên một cái, phản ứng đột ngột của kinh ngạc.

 

Cố Cảnh Nam vui nhíu mày, ánh mắt về phía Thương Trừng lạnh.

 

Thương Trừng ngại ngùng , tiếp tục : “Năm đó ba đưa nước ngoài, chạy chọt nhiều quan hệ. Nếu từ nước ngoài trở về, Tăng Vinh dám tay với , cảnh sát nước K chắc chắn sẽ tha cho , hơn nữa nếu để cấp nước K nhà một ngọn núi phát hiện mỏ, Tăng Vinh bá chiếm, chỉ càng đắc tội nhiều hơn, so với việc bẩn tay rước lấy bao nhiêu phiền toái, mượn d.a.o g.i.ế.c đương nhiên là một biện pháp !”

 

Thẩm Hi , cuối cùng cũng bắt đầu động não .

 

“Có là như ?” Thương Trừng hai bình tĩnh mắt, bỗng nhiên chút chắc chắn.

 

Mãi cho đến khi nhận sự khẳng định của Cố Cảnh Nam, cuối cùng cũng lộ một nụ vui vẻ.

 

Anh cảm thấy trưởng thành hơn ít.

 

Anh bắt đầu bão não: “Đã như , chi bằng tung tin tức ngoài, để cấp nước K đến tiếp quản, thà tặng cái mỏ cho bọn họ còn hơn cho Tăng Vinh!”

 

“Chuyện hiện tại quan trọng như , ít nhất Tăng Vinh sẽ dùng của tay g.i.ế.c .” Cố Cảnh Nam : “Trong thành Thác Bang, bao nhiêu ?”

 

“Xem bao nhiêu , đủ thể gọi bọn họ chạy tới thành Thác Bang bất cứ lúc nào.” Thương Trừng .

 

“Nhiều hơn Tăng Vinh hiện tại giữ ở thành Thác Bang là .”

 

Chuyện tập kích đó Thương Trừng cũng tổn thất một , nhưng cũng vì mà sờ Tăng Vinh mang theo .

 

“Cái thành vấn đề, gọi một cuộc điện thoại là thể giải quyết, chỉ là…” Thương Trừng chút lo lắng.

 

“Chỉ là cái gì?” Thẩm Hi hỏi.

 

“Bên cạnh Tăng Vinh một tên là Quách Điền Hòa, hai chứ?” Anh .

 

Thẩm Hi tỏ vẻ , còn quan hệ giữa và Tăng Vinh.

 

“Gặp tình huống nguy hiểm như thế , Quách Điền Hòa thể nào ở bên cạnh Tăng Vinh, nhưng mắt gã vẫn từng lộ diện trong thành Thác Bang, cho nên…”

 

Cố Cảnh Nam : “Cái cần lo lắng, gã hiện tại ở thành Thác Bang.”

 

Thương Trừng kinh ngạc: “Thật giả?”

 

Cố thủ trưởng sẽ lừa , như chắc chắn là nhận tin tức xác thực.

 

“Vậy thì thật kỳ lạ.” Thương Trừng nghĩ thông: “Tình huống như gã thế mà còn dám ở trong núi.”

 

Cố Cảnh Nam nhận tin tức và kết quả mong , cũng cần thiết lãng phí thời gian ở đây nữa.

 

“Ngày mai sẽ đến tìm , cho nên thế nào.” Cố Cảnh Nam dẫn Thẩm Hi dậy.

 

“Thế là chuẩn ?” Thương Trừng còn chuyện đủ với bọn họ, chuyện với bọn họ cảm giác não cũng lớn thêm ít.

 

Cố Cảnh Nam ừ một tiếng.

 

Nể mặt Thẩm tiểu thư, Thương Trừng cũng ngăn cản: “ , bên phía cảnh sát?”

 

“Lấy công chuộc tội .” Cố Cảnh Nam , cái mà đặt ở trong nước, xem còn thể uống rượu mưu tính trong quán rượu nhỏ .

 

“Được, câu của yên tâm , đầu hợp tác, giao cả gia sản cho đấy!”

 

Cố Cảnh Nam gật đầu, dẫn Thẩm Hi ngoài.

 

Thương Trừng tiện lộ diện ở nơi đông , phân phó đưa bọn họ khỏi quán rượu nguyên vẹn.

 

Xuống lầu, là những mùi vị khó ngửi .

 

Thẩm Hi bịt mũi miệng ngoài.

 

 

Loading...