Xuyên Đến Thập Niên 80 Cô Vợ Nhỏ Trọng Sinh Của Thủ Trưởng - Chương 411: Sự Tàn Nhẫn Của Người Anh Trai Điên Loạn

Cập nhật lúc: 2026-02-13 19:06:39
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giữa chốn rừng núi trùng điệp, hiểm trở.

 

Một bóng dáng nhỏ bé đang len lỏi chạy trốn trong khu rừng rậm rạp.

 

Chiếc giày chân cô rơi mất một chiếc, bàn chân trắng nõn giẫm lên nền đất bùn lầy, cành lá cứa rách, m.á.u rỉ .

 

Rất đau.

 

thể dừng .

 

Bởi vì một khi dừng , thể cô sẽ mất mạng!

 

“A”

 

Đột nhiên chân truyền đến cơn đau nhói, cô dường như vấp tảng đá nhô lên, cả mất thăng bằng ngã nhào về phía .

 

Do đang ở sườn dốc, khi ngã xuống, theo quán tính, cả lăn lộn mấy vòng, cuối cùng một cây chặn .

 

Thắt lưng đập mạnh cây, đau đến mức nước mắt cô trào .

 

Sự dừng đột ngột khiến bốn phía trở nên tĩnh lặng, tĩnh lặng đến mức chỉ thấy tiếng thở dốc của cô .

 

Bây giờ cô hẳn là... an chứ?

 

cũng còn thấy tiếng truy đuổi nữa.

 

Thắt lưng truyền đến từng cơn đau nhức, bao nhiêu tủi trong lòng bùng phát, cô c.ắ.n răng nức nở, nước mắt giàn giụa.

 

“Mẹ kiếp! Con ả chạy nhanh thật! Mau tìm cho tao!”

 

Đột nhiên lúc , cô thấy âm thanh đáng sợ .

 

lập tức nín thở, nhưng tiếng bước chân ngày càng gần, lúc nếu bò dậy chạy tiếp, chắc chắn sẽ phát hiện!

 

Hơn nữa thắt lưng cô đang đau, cũng còn chạy nổi nữa .

 

Để phát chút tiếng động nào, cô căng thẳng bịt c.h.ặ.t miệng, cả run rẩy vì sợ hãi.

 

Thế nhưng ông trời dường như thấy lời cầu nguyện của cô , một đôi chân từ trong bụi cỏ bước , cô kinh hoàng trừng lớn mắt.

 

“Tiểu mỹ nhân ~ Cuối cùng cũng tìm em , xem em chạy đằng nào!”

 

ngẩng đầu, thấy khuôn mặt bỉ ổi và ghê tởm .

 

“Con hàng qua là trong núi, mày chắc chắn động ? Ngộ nhỡ là đưa đến cho ông Quách thì ?” Lại hai nữa từ trong bụi cỏ .

 

“Kệ nó, núi lớn thế , xong việc tìm đại cái chỗ nào chôn, ai mà ?”

 

hiểu lời bọn họ , nhưng thể từ ánh mắt dâm tà của bọn họ mà ý đồ đen tối.

 

“Các... các đừng động , là con gái của Tăng... Tăng Vinh!”

 

“Nhìn xem, còn nước K chúng , thật sự tra cũng chẳng tra .” Tên cầm đầu xoa xoa tay, tới một tay túm lấy chân cô gái lôi .

 

“Đừng! Đừng mà!” Cô điên cuồng giãy giụa, nhưng căn bản là đối thủ của bọn họ.

 

Một khi thú tính nổi lên, ai mà cản .

 

liều mạng chống cự, nhưng vẫn thoát khỏi ba gã đàn ông .

 

Quần áo từng món từng món lột bỏ, làn da non nớt ma sát nền đất bùn.

 

Bùn đất dính đầy khắp nơi, khiến trông vô cùng chật vật, bẩn thỉu.

 

Ngay trong khoảnh khắc cô tuyệt vọng nhất, đột nhiên “Đoàng” một tiếng, m.á.u tươi ấm nóng b.ắ.n tung tóe lên khuôn mặt đang thất thần của cô gái.

 

Máu.

 

Thứ m.á.u tanh tưởi ghê tởm.

 

“Ai? Là ai!”

 

Hai gã lập tức kéo quần lên, gã còn giữa trán trúng đạn, ngã ngửa .

 

Tiếng s.ú.n.g cũng khiến đôi mắt vô hồn của cô gái chút ánh sáng, cơn đau khiến cô hồn.

 

Đã c.h.ế.t một tên.

 

thế thì tác dụng gì!

 

mất đầu tiên quý giá nhất !

 

“Gan cũng lớn đấy, tiểu thư nhà họ Tăng mà cũng dám động .” Giọng âm lãnh từ trong rừng truyền đến.

 

Hai kẻ còn sống sót thấy giọng , hình run lên bần bật.

 

Quay đầu , trực tiếp sợ đến mức tè quần: “Thiếu... Thiếu gia...”

 

Úc Tinh Hải từ trong rừng bước , trong tay đang cầm một khẩu s.ú.n.g, mặt nở nụ như như .

 

“Thiếu gia, Thiếu gia tha mạng!” Hai lúc mới phản ứng lời .

 

Tiểu thư nhà họ Tăng? Nhà họ Tăng bao giờ một vị tiểu thư? Ai Tăng con gái chứ!

 

Lần xong , c.h.ế.t chắc , ngay cả Thiếu gia cũng xác nhận phận của cô gái .

 

Úc Tinh Hải giơ khẩu s.ú.n.g trong tay lên, khóe miệng nhếch: “Đến đây, cho các ngươi một cơ hội, ai g.i.ế.c đối phương , đó sống.”

 

Hai kinh hoàng, một cái, đều thấy sát ý trong mắt đối phương.

 

Cả hai gần như cùng lúc lao đến cướp khẩu s.ú.n.g trong tay Úc Tinh Hải, nhưng kịp chạm đối phương ngăn cản.

 

Hai lao đ.á.n.h , chiêu nào cũng là chiêu hiểm.

 

Nhìn hai kẻ tàn sát lẫn , Úc Tinh Hải nở nụ đầy vẻ hứng thú.

 

Hắn rút từ thắt lưng một con d.a.o, ném xuống đất một cách tùy ý.

 

Một trong hai tên thấy con d.a.o đó, chộp lấy, chút do dự đ.â.m mắt tên còn .

 

Lưỡi d.a.o xoay một cái, con mắt trực tiếp khoét .

 

“A!”

 

Kẻ khoét mắt hét lên t.h.ả.m thiết, lập tức mất khả năng phản kháng.

 

Tiếp đó, lưỡi d.a.o rút , đ.â.m thẳng cổ họng.

 

Một dòng m.á.u nóng phun , thấm nền đất bùn, kẻ dần dần còn giãy giụa, tắt thở.

 

... thắng , Thiếu gia, thắng !”

 

Kẻ thắng cuộc màng đến m.á.u me , vội vàng dậy .

 

Tuy nhiên giây tiếp theo, vẻ mặt kẻ lập tức trở nên kinh hoàng, chỉ “Đoàng” một tiếng, giữa trán nở hoa.

 

Úc Tinh Hải thổi thổi nóng nơi nòng s.ú.n.g, ánh mắt khinh miệt: “Vậy mà cũng tin lời tao , ngu xuẩn.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-den-thap-nien-80-co-vo-nho-trong-sinh-cua-thu-truong/chuong-411-su-tan-nhan-cua-nguoi-anh-trai-dien-loan.html.]

Thu s.ú.n.g , mới chậm rãi chuyển ánh mắt lên cô gái đang đất.

 

Ánh mắt qua một tia thương hại, chỉ sự đáng đời.

 

vẫn cởi chiếc áo sơ mi đen , ném trúng vị trí đang lõa lồ của cô .

 

“Thù tao báo giúp mày , mau thu dọn .” Úc Tinh Hải xoay , giọng điệu coi như còn chút kiên nhẫn.

 

Chiếc áo phủ lên khiến Thẩm Ánh Chi hồn.

 

c.ắ.n c.h.ặ.t răng, ánh mắt như kẻ thù về phía : “Tại , bây giờ mới đến!”

 

Nghe , Úc Tinh Hải liếc mắt, cảm thấy thêm một cái cũng thấy ghê tởm.

 

vẫn tỏ tính : “Trách tao.”

 

Thực đến từ sớm, thậm chí còn phát hiện sớm hơn cả ba gã .

 

Tất cả những gì xảy , đều thu hết trong mắt.

 

Tăng Vinh coi trọng cô con gái như , mà cô vì Cố Cảnh Nam mà luôn giữ gìn đầu tiên quan trọng nhất.

 

Mỗi một điểm đều giẫm lên lôi điểm của .

 

Vậy thì để ba gã cặn bã hủy hoại đầu tiên mà cô coi trọng nhất, cũng tương đương với việc hủy hoại Tăng Vinh.

 

Cũng khá công bằng.

 

hiện tại chỉ cần mạng của cô , vài lời dễ cũng chẳng qua là lười động thủ với cô mà thôi.

 

Hắn ngay cả một sợi tóc của cô cũng chạm .

 

“Có điều, ai bảo mày tự ý chạy ngoài, gặp chuyện như cũng là cho mày một bài học.” Úc Tinh Hải bồi thêm một câu.

 

Thẩm Ánh Chi nén đau dậy, ba cái x.á.c c.h.ế.t, trong mắt là hận ý vô tận.

 

Tại , tại đầu tiên của cô loại cặn bã cướp mất!

 

Tay Thẩm Ánh Chi nắm c.h.ặ.t bùn đất bên cạnh, tất cả tủi hóa thành phẫn nộ.

 

về phía Úc Tinh Hải, đột nhiên òa .

 

Úc Tinh Hải nhíu mày, vẻ mặt đầy chán ghét.

 

“Anh trai, xin ...” Thẩm Ánh Chi nức nở, “Em nên hung dữ với , trai, cầu xin giúp em với, em về, em thành Thác Bang.”

 

Hừ, đúng là giống hệt gã đàn ông , giả tình giả ý, diễn kịch hết bộ đến bộ khác.

 

Úc Tinh Hải xoay , ánh mắt bạc bẽo xuống cô : “Đừng quên lời dặn của cha, nếu mày tự ý chạy ngoài, tao cũng sẽ vội vàng từ thành Thác Bang chạy về cứu mày như .”

 

Trong lòng Thẩm Ánh Chi run lên.

 

Từ đầu tiên gặp trai , trong lòng cô vô cùng sợ hãi .

 

Tuy rằng bề ngoài đối xử với cô tệ, nhưng cô cũng cảm nhận , đó chỉ là bề ngoài.

 

Qua một thời gian tiếp xúc, Thẩm Ánh Chi cảm thấy cũng coi như nắm rõ tính cách của .

 

Từ nhỏ sống trong môi trường như , thể âm hiểm độc ác.

 

sự dịu dàng của thể dành cho một , chứng tỏ em gái là cô trong lòng vẫn một vị trí nhất định.

 

cha ghét , trai, cầu xin giúp em , chỉ mới giúp em thôi...” Thẩm Ánh Chi lóc kể lể.

 

“Với bộ dạng hiện tại của mày, còn để mắt đến mày ?”

 

Một câu đ.á.n.h tan lòng tự trọng của Thẩm Ánh Chi, cô nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, móng tay bấm thịt cũng thấy đau.

 

hiện tại cô chỉ thể giả vờ yếu đuối mặt trai, chỉ như mới giúp cô .

 

Thân xác và tinh thần cô thể đau, chỉ là hiện tại cô lo những nỗi đau .

 

Úc Tinh Hải khẩy một tiếng, cũng nhảm với cô nữa: “Còn ?”

 

Đáy mắt Thẩm Ánh Chi hiện lên vẻ vui mừng, đáng thương lắc đầu: “Không nổi nữa...”

 

Thật phiền phức.

 

Úc Tinh Hải đến mặt cô , xổm xuống.

 

Thẩm Ánh Chi cẩn thận từng li từng tí leo lên lưng , vẫn cảm thấy rợn cả tóc gáy.

 

Úc Tinh Hải cõng cô xuống núi.

 

Trên đường xuống núi, ánh mắt Úc Tinh Hải liếc qua, cô em gái của thật đúng là sợ c.h.ế.t, dám lén lút trộm s.ú.n.g .

 

“Anh trai, thể cho em tình hình hiện tại ở thành Thác Bang ?”

 

Còn dùng chuyện trò chuyện để đ.á.n.h lạc hướng sự chú ý của .

 

“Theo tao , cha bắt sống hai mang về, điều hai đó tình nguyện lắm.” Úc Tinh Hải .

 

Thẩm Ánh Chi hai là ai.

 

Thẩm Hi, chị gái đáng c.h.ế.t của cô !

 

Nếu tại cô , gia đình hạnh phúc của cô sẽ tan vỡ, cũng sẽ nhốt cục cảnh sát, đó cha ruột đưa đến cái nơi quỷ quái nước K !

 

Ở đây cái gì cũng thiếu thốn, ngày ngày sống trong căn nhà ẩm thấp, cho dù quần áo để mặc thì ?

 

Mãi mãi sống trong núi rừng thì khác gì rừng !

 

“Có điều cha cũng đang đường gấp rút trở về , còn mang theo trọng thương, chuyện mày ?” Úc Tinh Hải hỏi.

 

“Cái gì? Cha thương ?”

 

Thẩm Ánh Chi thật sự chuyện , cô chỉ chú Quách vội vàng dẫn theo nhiều ngoài, cô hỏi ít cũng hỏi kết quả gì.

 

“Là do tình nhân của mày dùng s.ú.n.g b.ắ.n thương đấy.” Úc Tinh Hải , “Ông vốn dĩ thể ở thành Thác Bang dưỡng thương cho , thuận tiện để chú Quách qua đó giải quyết chuyện , bây giờ vì nguyên nhân của mày, tất cả kế hoạch của chúng đều đảo lộn.”

 

Thẩm Ánh Chi cảm thấy sai chỗ nào, hạnh phúc của thì tự giành lấy.

 

Huống hồ nơi là nước K, thời gian cũng chứng kiến ít quy tắc của nơi .

 

Nếu điều duy nhất cô thích, chính là thể dựa thực lực của cha ruột và trai để giữ c.h.ặ.t Cố Cảnh Nam .

 

Khiến mãi mãi thể về, mãi mãi ở bên cạnh cô !

 

Còn về Thẩm Hi, nước K đầy rẫy cách để hành hạ cô sống bằng c.h.ế.t!

 

“Vậy chúng thể đến cửa núi đón họ ?” Thẩm Ánh Chi thăm dò hỏi.

 

“Đương nhiên là .” Úc Tinh Hải vẻ mặt dịu dàng, nhưng đáy mắt âm hiểm.

 

Trong lòng Thẩm Ánh Chi vui vẻ, nhất định ngoài, mượn tay bọn họ giữ Cố Cảnh Nam !

 

Men theo con đường núi quanh co xuống, một con đường nhỏ bắt mắt một chiếc xe đang đậu.

 

 

Loading...