Xuyên Đến Thập Niên 80 Cô Vợ Nhỏ Trọng Sinh Của Thủ Trưởng - Chương 428: Bữa Tối Hồng Môn Yến, Lời Thú Nhận Của Tố Linh
Cập nhật lúc: 2026-02-13 19:06:56
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L6jTbQune
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Như Cố Cảnh Nam dự đoán, Tố Linh quả nhiên nhanh tìm tới cửa.
Cùng đến còn Đàm Vệ Trạch.
Mà Cố Cảnh Nam chính là để thuận tiện cho bọn họ tìm tới cửa, nên sắp xếp ở trong ký túc xá của đồn cảnh sát.
Chiều hôm , đến báo cho bọn họ Tố Linh tìm tới .
Hai bình tĩnh .
Tố Linh thấy bọn họ, giống như vui vẻ vẫy tay với bọn họ, từ xa gọi bọn họ.
Nhìn thấy Tố Linh, Thẩm Hi nhớ tới mục đích cô mời cơm đó.
“Nghe cô tìm chúng , việc gì ?” Thẩm Hi tới, thản nhiên hỏi.
Tố Linh chào hỏi cô, thiện với Cố Cảnh Nam: “ thấy hai hai ngày nay việc gì, cho nên mời hai ăn bữa cơm, chồng cô cũng về .”
Thẩm Hi Cố Cảnh Nam một cái, : “Vẫn là vì chuyện nhắc đó?”
Tố Linh vội gật đầu, vì cô sợ gật đầu sẽ trực tiếp Thẩm Hi từ chối.
Thế là cô : “Chỉ đơn thuần ăn bữa cơm cũng , chúng dọc đường đều duyên .”
Thẩm Hi về phía Đàm Vệ Trạch, vẫn giống như lưng Tố Linh, trông vẻ nho nhã ít , nhưng đối với Tố Linh đặc biệt .
Cho nên là trúng mỹ nhân kế thật? Vì một mỹ nhân như , ngay cả nhà và nước cũng cần nữa?
Trong lòng Thẩm Hi phẫn nộ, nhưng cô thể biểu hiện .
“Cố , đó về, đến mời Thẩm tiểu thư một , cô đồng ý.” Tố Linh đặt sự chú ý lên Cố .
Không đợi Cố Cảnh Nam chuyện, Thẩm Hi mở miệng : “Quả thực duyên, hẹn thời gian .”
“Thật ?” Mắt Tố Linh sáng lên, sợ cô sẽ đột nhiên đổi ý, “Vậy chọn ngày bằng gặp ngày, cứ hôm nay , cho đặt chỗ.”
Thẩm Hi gật đầu: “Địa chỉ ở ? Trong thành Thác Bang?”
“Được, ngay trong thành Thác Bang.” Tố Linh tưởng cô sợ khỏi thành an , dù bọn họ cũng đến nước K một thời gian , cũng đại khái hiểu rõ tình hình nơi .
Sau khi hẹn xong thời gian địa điểm, Tố Linh định chuẩn .
Trước khi rời , Thẩm Hi gọi bọn họ .
Tim Tố Linh thót một cái.
“Bữa cơm tối nay chỉ bốn chúng ?” Thẩm Hi hỏi xác nhận.
Tố Linh thở phào nhẹ nhõm: “, chỉ bốn chúng .”
“Được, tối gặp.” Thẩm Hi mỉm tiễn bọn họ rời .
Thẩm Hi theo Cố Cảnh Nam về ký túc xá thu dọn.
“Em mới nhớ đó nguyên nhân Tố Linh tìm tới mời cơm liên quan đến chồng cô .” Thẩm Hi bên giường, day day thái dương.
Nghe thấy lời , Cố Cảnh Nam lập tức căng thẳng.
“Không .” Thẩm Hi ấn tay , “Có thể là gần đây xảy nhiều chuyện quá, cho nên nhớ .”
“Thật sự ?” Trước đó cô vì nguyên nhân Kỷ Hàn Giang mà mất trí nhớ, mặc dù cuối cùng rõ với Giáo sư Hướng là , nhưng chỉ cần chút gió thổi cỏ lay, vẫn căng thẳng.
“Có thể là triệu chứng khi mang thai, một m.a.n.g t.h.a.i ngốc ba năm ? Đến lúc đó em thông minh nữa đừng chê em.” Thẩm Hi hừ hừ hai tiếng .
Cố Cảnh Nam bật : “Cho dù em biến thành trẻ con cũng sẽ chê em.”
Thẩm Hi nheo mắt: “Em thấy chính là coi em như trẻ con, thì thôi , bây giờ còn coi em như trẻ con mà !”
“Không ? Trẻ con nũng thì kẹo ăn.” Cố Cảnh Nam .
“Vậy hai tiếng cho em xem? Em cho hai viên kẹo?”
Cố Cảnh Nam sờ sờ trong túi, thật sự sờ hai viên kẹo sữa.
Thẩm Hi dở dở : “Tránh !”
─
Tố Linh chỉ đặt nhà hàng, để thể hiện thành ý của , còn đặc biệt phái tài xế đến đón bọn họ .
Cổng đồn cảnh sát vẫn những đó , tài xế cũng thông minh, dừng trực tiếp ở cổng chính, mà dừng ở cổng phụ.
Sau khi lên xe, xe chạy về phía nhà hàng đặt.
Thẩm Hi ngoài cửa sổ xe, nhận diện tuyến đường xe chạy qua.
Sau một hồi vòng vèo, xe dừng một nhà hàng.
Nhà hàng trông cao cấp, chắc là nhà hàng nhất trong thành Thác Bang .
Cửa còn nhân viên phục vụ chuyên đón tiếp bọn họ, sự phục vụ nhiệt tình chu đáo khiến quen.
Sau khi xuống xe, hai đến cửa nhà hàng, ánh mắt Cố Cảnh Nam sắc lạnh.
Thẩm Hi nhận sự bất thường của , ngẩng đầu .
“Không .” Cố Cảnh Nam thu hồi ánh mắt, chỉ là sắc mặt càng thêm nghiêm túc một chút.
Thẩm Hi cũng tiện hỏi nhiều.
Nhân viên phục vụ đưa bọn họ trong, đến một phòng bao.
Đẩy cửa phòng bao , Tố Linh đang bên trong thấy bọn họ, kích động đón tiếp.
“Thẩm Hi, Cố , cảm ơn hai nể mặt đến ăn cơm.” Nhìn thấy bọn họ xuất hiện ở đây, tảng đá trong lòng Tố Linh cuối cùng cũng rơi xuống.
Chỉ cần còn đến đây, cô đều lo lắng hai liệu đột nhiên vì nguyên nhân gì đó mà đến nữa .
Thẩm Hi nặn một nụ lịch sự, chào hỏi hai .
“Nào, đừng nữa, xuống , xuống chuyện.” Tố Linh sắp xếp chỗ cho bọn họ.
Trong phòng bao rộng lớn, chỉ bốn bọn họ.
Sau khi đến đông đủ, Tố Linh bảo nhân viên phục vụ lên món.
“ cũng hai thích ăn gì, hơn nữa hai đến nước K cũng bao lâu, cho nên gọi món tủ của nhà hàng .” Tố Linh , “Có uống chút gì ?”
Thẩm Hi từ chối: “Thôi, chúng đều uống rượu.”
“Hả? Vậy thật đáng tiếc, còn chuyên mang hai chai rượu ngon đến.” Tố Linh hộp quà rượu bàn bên cạnh, “Không uống thì là hai mang về nhé?”
Thẩm Hi xua tay từ chối.
Tố Linh cũng cưỡng cầu, dù bây giờ là cô việc cầu , thích thì thích, cưỡng cầu.
Lên một bàn đầy thức ăn thịnh soạn, Tố Linh với tư cách là tổ chức, lấy rượu tiếp đãi bọn họ.
“Thẩm Hi, quá nhiều lời , nhưng cô chắc gì, cho nên cũng nhiều nữa, đều ở trong chén !” Tố Linh bưng chén lên .
Đàm Vệ Trạch ở bên cạnh cũng nâng chén theo.
Thẩm Hi : “Được.”
“Nào, Cố , cũng kính một ly.” Tố Linh thấy bưng , .
Cố Cảnh Nam cô một cái, bưng chén lên, chạm cốc, chỉ tự nhấp một ngụm.
Coi như nể mặt.
Tố Linh cũng cảm thấy gì, uống cạn chén .
“Nào, ăn cơm, nếm thử món đặc sắc ở đây.” Tố Linh mời mọc động đũa.
Bốn bắt đầu ăn cơm.
Thẩm Hi rõ ràng mục đích đến đây ăn cơm tối nay, cơm chắc chắn thể ăn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-den-thap-nien-80-co-vo-nho-trong-sinh-cua-thu-truong/chuong-428-bua-toi-hong-mon-yen-loi-thu-nhan-cua-to-linh.html.]
Đương nhiên, cô cũng Tố Linh mời bọn họ ăn cơm cũng ăn .
Vấn đề , cô cảm thấy vẫn là bên phía Tố Linh chủ động đề cập thì hơn.
Cố Cảnh Nam cần tiếp xúc Đàm Vệ Trạch, nhưng khi rõ ràng suy nghĩ thực sự của Đàm Vệ Trạch, hành vi của bọn họ vẫn thể quá lộ liễu.
Quả nhiên, ăn mấy miếng, Tố Linh mở miệng .
“Cố dạo đặc biệt bận ?” Tố Linh kéo chủ đề lên Cố Cảnh Nam .
Cố Cảnh Nam cô một cái: “Cũng bình thường.”
Thẩm Hi thở phào nhẹ nhõm, cô tưởng tính cách của Cố Cảnh Nam sẽ trực tiếp lạnh lùng đến cùng.
chuyện với như Cố Cảnh Nam cũng vẫn khá khó, tương đương với kẻ hủy diệt chủ đề.
“Hôm đó tìm Thẩm Hi, thì thấy Cố , còn tưởng bận.” Tố Linh , “Thân phận của Cố nhất định bí ẩn lợi hại.”
Thẩm Hi cô đang giả vờ thật sự .
Lúc Tăng Vinh coi Cố Cảnh Nam là ‘con tin’, chẳng chạm mặt với Tô gia ?
Hơn nữa khi bọn họ gặp Tăng Vinh, phận cũng cần thiết che giấu.
Tố Linh là Tô gia, cho dù quan hệ với trai thế nào, cũng đến mức mù tịt tin tức như .
Cho nên, những lời đa phần là đang nền cho những lời phía .
Nói đến đây, Thẩm Hi tự nhiên thuận theo lời cô tiếp: “Lời cô từng nhắc với ở đồn cảnh sát đó, thể chi tiết hơn ?”
Tố Linh giật , đáy mắt lóe lên một tia vui mừng.
Chủ đề coi như cô chủ động đề cập, biểu thị bọn họ ý giúp đỡ ?
Tố Linh vội vàng chỉnh suy nghĩ, : “ chính là xin cô và Cố giúp chồng .”
Lúc lời , Thẩm Hi đặc biệt phản ứng của Đàm Vệ Trạch.
Anh cúi đầu, giống như đứa trẻ sai chuyện, để Tố Linh gánh vác cho .
“Anh trai bên chồng giúp đỡ, hiện tại còn đang ngon ngọt, nhưng ai cũng liệu đột nhiên đổi ý định . cũng lâu về nước K, ở đây ngoại trừ trai là duy nhất , cũng khác thể giúp .” Tố Linh , “ hy vọng dùng chút duyên phận ngắn ngủi tàu đó, thuyết phục hai giúp chồng .”
“Vậy cô chúng giúp thế nào?” Thẩm Hi hỏi.
Câu hỏi khiến Tố Linh chút thôi, cô đang nghĩ thế nào sẽ nhẹ nhàng hơn một chút, đến mức để bọn họ một câu liền từ chối.
“Không , cô cứ thẳng, dù cũng đến nước .” Thẩm Hi sự lo lắng của cô , thẳng.
Tố Linh lúc mới : “Hiện tại đối với chúng mà , thành Thác Bang là an nhất, phạm vi thế lực của trai vẫn bao phủ đến từng ngóc ngách của thành Thác Bang, nhưng rời khỏi thành Thác Bang thì .”
“Ý của cô là, chỉ cần thầy Đàm rời khỏi thành Thác Bang, trai cô sẽ tay cứng rắn?” Thẩm Hi hỏi.
Tố Linh gật đầu: “ chính là sợ như , hơn nữa cảnh sát nước K gần đây cũng bận, cũng giúp chồng , nếu hai đồng ý, hai đưa chồng về.”
“Về ? Trong nước?”
“.”
“Vậy còn cô? Không cùng thầy Đàm về ?”
Tố Linh thở dài: “ cũng , nhưng sợ .”
Lời của Tố Linh cũng giống như , đều để lộ quá nhiều sơ hở.
Đến mức khiến những lời cô hiện tại, tính chân thực còn nghi ngờ.
Thẩm Hi thậm chí cảm thấy, cô tùy tiện bịa lý do, ý đồ ngóng Cố Cảnh Nam bọn họ khi nào về nước.
“ cái cũng chúng giúp là giúp , trai cô ở nước K địa vị như , chúng nếu giúp thầy Đàm, chẳng cũng tự tìm phiền phức cho ?” Thẩm Hi cố ý .
“ chồng và hai là cùng một nước mà, gặp nạn, là đồng bào nên đưa tay giúp đỡ .” Tố Linh lo lắng .
“Lời thì như sai, nhưng vấn đề những cái đều là sự lựa chọn của chính thầy Đàm, khi cô đưa thầy Đàm đến nước K, chẳng lẽ nghĩ tới sẽ xảy những chuyện ?” Thẩm Hi hỏi ngược .
Tố Linh nhất thời nghẹn lời.
Lúc , Đàm Vệ Trạch mở miệng.
“Vợ lâu về nhà , trai cô đích liên hệ cô về tảo mộ cho gia đình, yên tâm để cô đường xa một , cho nên cùng cô về.”
“Thẩm Hi, Cố , thật sự hy vọng cô thể giúp chồng , bất luận hai đưa điều kiện gì, chỉ chồng bình an vô sự trở về.” Nói , Tố Linh sắp đến nơi.
Đàm Vệ Trạch vội vàng lấy giấy cho cô .
Hai hung hăng thể hiện tình cảm mặt Thẩm Hi.
“Vậy chúng sáng mắt chuyện mờ ám.” Thẩm Hi đặt đũa xuống , “Cô chồng giúp cô, ít nhất để chúng thấy thành ý của cô.”
Thành ý?
Tố Linh nghĩ ngợi, thành ý cô hiểu và Thẩm Hi giống .
“Cần thành ý như thế nào?” Tố Linh còn , Đàm Vệ Trạch hỏi .
Thẩm Hi mỉm , quá rõ, tất cả đều cần cũng hiểu, cứ xem Tố Linh tự hiểu thế nào.
Tố Linh dường như đang suy nghĩ do dự.
Đàm Vệ Trạch hình như chút yên.
Anh : “Không , hai nếu cảm thấy khó xử, thể từ chối, đây là lựa chọn của chính , đương nhiên cũng nên do gánh chịu hậu quả.”
“Hậu quả như , xác định gánh chịu nổi?” Cố Cảnh Nam nãy giờ gì mở miệng.
Ánh mắt sắc bén như d.a.o của khiến Đàm Vệ Trạch căn bản dám thẳng .
Dường như chỉ một cái liếc mắt, là thể thấu .
Anh khổ: “Vậy cách nào, gánh nổi cũng gánh.”
“Thầy Đàm, lời của giống như đang uy h.i.ế.p chúng .” Thẩm Hi lộ nụ , giọng điệu .
“Không .” Đàm Vệ Trạch vội vàng phủ nhận.
Thẩm Hi chính là ép một chút, bởi vì như cũng tương đương với đang ép Tố Linh.
Bất luận tình cảm giữa hai là thật giả, nhiều một chút, kiểu gì cũng sẽ .
“Sao ? Lời của tương đương với việc gác chúng ở đây, chúng nếu đồng ý, bữa cơm tối nay cũng dễ kết thúc ?” Thẩm Hi tiếp tục bức bách .
Tố Linh cuối cùng cũng yên, lên tiếng vì chồng : “Sẽ , chuyện đó, chúng là thật lòng mời hai giúp đỡ, nếu hai từ chối, chúng cũng chắc chắn sẽ gây phiền phức.”
Thẩm Hi nhướng mày, càng thành ý của cô hơn.
Mà Tố Linh cũng cuối cùng định lấy thành ý của .
Cô : “Chuyện chồng cũng , bắt đầu từ lúc hai bước lên con tàu đến nước K, theo dõi hai .”
Thẩm Hi mặt đổi sắc, nhưng cũng đang quan sát sắc mặt Đàm Vệ Trạch.
Hiển nhiên chuyện Đàm Vệ Trạch .
“Cái gọi là duyên phận tất cả đều là sự sắp xếp cố ý của , mục đích là để tiếp cận hai , tìm hiểu động thái của hai , cũng sớm hai sẽ đến Bệnh viện Đệ Nhất thành Thác Bang, từ việc sắp xếp phòng khi lên tàu, và tuyến đường khi xuống tàu, tất cả đều do sắp xếp.” Tố Linh .
Đàm Vệ Trạch nhíu mày, tuy những chuyện , nhưng cũng sẽ hỏi ngay trong tình huống mắt.
“Bao gồm cả việc đến đồn cảnh sát tìm cô, cũng tất cả đều là sắp xếp.” Tố Linh cô, “Thành ý như , đủ ?”
Thẩm Hi mặt biến sắc: “Chưa đủ.”
Tố Linh cuống lên, nhưng nhanh bình tĩnh .
Đã đến nước , vì chồng cô , nhiều thêm chút nữa cũng .
“Trước khi về nước K, uy h.i.ế.p, nếu đưa chồng cùng bước lên con tàu đó, chồng sẽ... g.i.ế.c c.h.ế.t.”