Xuyên Đến Thập Niên 80 Cô Vợ Nhỏ Trọng Sinh Của Thủ Trưởng - Chương 446: Sao Các Cậu Lại Đến Đây?
Cập nhật lúc: 2026-02-13 19:08:51
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L6jTbQune
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Hi hỏi thêm, cùng rời khỏi cục cảnh sát.
Lần cùng còn sĩ quan cảnh sát Ba Duy, lái xe.
Gần đây cũng bận tối mắt tối mũi.
“Hôm nay cuối cùng cũng thể thư giãn một chút .” Ba Duy đang lái xe cảm thán.
Thẩm Hi : “Vất vả cho , cần giúp gì thì cứ nhé.”
“He he, chuyện đó sự đồng ý của Cố mới dám .” Ba Duy gượng.
Thẩm Hi nhướng mày: “Nói là chuyện cần giúp ?”
“Không , chỉ bừa thôi.”
Nói xong câu , Ba Duy còn đặc biệt liếc Cố qua gương chiếu hậu.
Tuy rằng, cảm thấy chuyện sớm muộn gì cô Thẩm cũng sẽ , nhưng với mối quan hệ của cô Thẩm và , nếu sớm, e là mấy đêm nay ngủ ngon giấc.
Vậy nên thể giấu thêm ngày nào ngày đó.
Thẩm Hi mang theo sự tò mò đến nơi ăn cơm.
Quen mắt, là cùng một nơi với Tô Thản mời khách.
Thành Thác Bang lái xe một vòng cũng chỉ lớn chừng .
Xuống xe, Thẩm Hi quan sát xung quanh, phát hiện bên đường hai chiếc xe đang đỗ, trông phận.
“Rốt cuộc là bạn bè gì ?” Thẩm Hi tò mò hỏi.
“Vào trong gặp là ngay.” Cố Cảnh Nam còn cố tình úp mở.
Thẩm Hi đành mang theo sự tò mò trong.
Đi đến phòng bao, nhân viên phục vụ đẩy cửa .
Thẩm Hi trong, bên trong là một bàn tròn lớn.
Người nhiều, liếc qua chỉ năm sáu .
trong đó hai cô quen mắt.
“Hi, Thẩm Hi! Lâu gặp!”
Thẩm Hi qua, chào cô là Lạc Chu.
Người bên cạnh Lạc Chu, là Phương Đình.
Phương Đình cũng chào cô một tiếng.
Thẩm Hi vẻ mặt kinh ngạc, khi đến cô nghĩ hết một lượt, đúng là nghĩ đến Lạc Chu và Phương Đình.
Thẩm Hi mỉm , chút ngượng ngùng chào họ, sang những khác.
Trên bàn tròn, chỉ Lạc Chu và Phương Đình là trẻ nhất, những khác đều là bậc trưởng bối lớn tuổi, trông nghiêm túc.
“Thủ trưởng Cố, cuối cùng cũng gặp .” Người phụ nữ trung niên đầu dậy chào hỏi.
Bà thu khí chất nghiêm túc, lên vô cùng thiện.
Khiến Thẩm Hi thấy cảm giác nhớ nhà.
Cố Cảnh Nam cũng đưa qua chào hỏi và giới thiệu.
Sau khi giới thiệu lẫn , Thẩm Hi mới phụ nữ trông vẻ tháo vát thiện là của Phương Đình.
Cô nhớ Phương Đình từng , cha cô ở cơ quan tình báo, ở bộ ngoại giao.
Xem bữa cơm là một bữa tiệc công xen lẫn một chút tình cảm riêng tư.
“Nào, tất cả xuống, ăn chuyện.” Mẹ của Phương Đình mời xuống.
Lạc Chu vẫy tay với Thẩm Hi, hiệu cho cô ở đây.
Bàn tròn chia thành hai nhóm, bàn trẻ con và bàn lớn.
Lạc Chu và Phương Đình tự nhiên thuộc nhóm bàn trẻ con, và Thẩm Hi nhỏ tuổi cũng tự nhiên họ xếp bàn .
Cố Cảnh Nam vốn cảm thấy gì, nhưng thấy vẻ mặt phấn khích của Lạc Chu, trong lòng Thẩm Hi qua đó.
“Đưa con cho em .” Thẩm Hi đưa tay .
Ba Duy đang bế con chuẩn đưa con , kết quả ánh mắt ‘đe dọa’ của Cố liền thu tay : “Không , chăm con cho.”
Lạc Chu thấy cô mãi qua, tới nhận lấy việc chăm sóc đứa bé: “Chăm con thôi mà, chuyện nhỏ, giao cho . Thẩm Hi, giữ chỗ cho cô , đó .”
Mẹ của Phương Đình : “Chuyến Đình Đình Thẩm Hi ở đây, cứ nằng nặc đòi cùng , Thủ trưởng Cố, cứ để chúng nó cùng chuyện .”
“ Thẩm Hi.” Phương Đình phụ họa.
Thẩm Hi cũng khó hai bên, cô đúng là nhiều chuyện để với Phương Đình và hơn.
Thế là cô đẩy Cố Cảnh Nam qua, bảo mau bàn chuyện chính sự.
Cố Cảnh Nam liếc mắt một cái, Ba Duy lập tức bế con cùng Thẩm Hi ở bàn trẻ con .
Anh coi như hiểu , sở dĩ Cố Cảnh Nam gọi cùng, chính là để giúp trông con!
Ba Duy bế con qua, cố ý vị trí của Lạc Chu, cốt là để ngăn cách cô Thẩm và trai trẻ .
Lạc Chu vốn sắp xếp Thẩm Hi giữa và Phương Đình, kết quả chỉ thể trơ mắt , sang phía bên của Phương Đình.
Không thể nào so đo với một đang bế trẻ sơ sinh.
“Thẩm Hi, các đến nước K một thời gian , thế nào? Có quen ở đây ?” Lạc Chu nhoài qua vị trí của Phương Đình, thò đầu hỏi.
Phương Đình liếc một cái, tiếp: “Nhiệt độ ở đây cao hơn chỗ chúng , ẩm ướt, mới đến hai ngày quen quen nọ, Thẩm Hi thể quen .”
Lạc Chu gãi đầu: “Cũng , hơn nữa đồ ăn ở đây so với chỗ chúng cũng kém xa.”
Thẩm Hi hai hỏi: “Sao các đến nước K?”
Lạc Chu đang định trả lời, Phương Đình giữ .
Phương Đình : “ theo , Lạc Chu đến đây bàn chuyện ăn, hơn nữa môi trường ở nước K nguy hiểm, nên mới cùng .”
“ đúng.” Lạc Chu gật đầu.
Thẩm Hi nghi ngờ: “Thật ?”
“Đương nhiên là thật.” Lạc Chu chắc chắn gật đầu.
Thẩm Hi hỏi thêm, ánh mắt về phía Cố Cảnh Nam.
Anh bắt đầu chuyện với mấy đó, giọng lớn, trông vẻ chủ đề chuyện khá nghiêm túc.
“Lạc Chu, cha khỏe ?” Thẩm Hi thu hồi ánh mắt, bắt chuyện với họ.
Nhắc đến cha , sắc mặt Lạc Chu đổi.
Vẫn là Phương Đình : “Cai nghiện hiện tại vẫn thất bại, vẫn đang cố gắng.”
“Vậy thì .” Thẩm Hi nghĩ xem thể dùng t.h.u.ố.c giải độc .
Tuy cô vẫn chính thức một ống t.h.u.ố.c giải độc, nhưng chỉ cần thể giúp , một ống cũng vấn đề gì.
“Thẩm Hi, đây cô và chồng cô nhờ giúp điều tra Mao Vĩnh Bưu ? đến đây mới nhận tin tức mới nhất, ông … c.h.ế.t .” Lạc Chu chuyển chủ đề .
Tin tức Thẩm Hi , nên cô quá kinh ngạc.
Lạc Chu thấy phản ứng của cô, nghĩ cũng , cô và chồng cô đến nước K là để chính sự.
Thực cần đến nước K, nhưng Phương Đình về chuyện của cô, nhất là chuyện cô đến đây , vẫn nhịn tìm một lý do theo.
Tiện thể xem việc gì thể giúp .
“Manh mối Mao Vĩnh Bưu điều tra nữa, cảm ơn .” Thẩm Hi khách sáo .
“Đâu , từ , chỉ cần cô mở miệng nhờ giúp, lên núi đao xuống biển lửa cũng giúp!” Lạc Chu nghĩa khí .
“Thẩm Hi, chúng ăn chuyện.” Phương Đình bảo họ động đũa.
Ba Duy ăn , đứa bé đang ở trong lòng , còn thỉnh thoảng dỗ dành, nếu lóc om sòm ảnh hưởng đến cả bữa ăn cũng .
“Mẹ qua đây là để giao nhiệm vụ cho Cố Cảnh Nam ?” Thẩm Hi ăn nhỏ giọng hỏi.
Phương Đình lắc đầu: “Không giao nhiệm vụ, là Thủ trưởng Cố liên lạc với cấp , cử ngoại giao đến đây đàm phán, cụ thể đàm phán gì, cho .”
Ba Duy bên cạnh dỏng tai lên họ chuyện.
Thẩm Hi liếc mắt một cái, nheo mắt Ba Duy: “Sĩ quan cảnh sát Ba Duy, gì ?”
Ba Duy vội thẳng , giả ngu: “Gì cơ?”
“ tin gì cả.” Thẩm Hi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-den-thap-nien-80-co-vo-nho-trong-sinh-cua-thu-truong/chuong-446-sao-cac-cau-lai-den-day.html.]
Ba Duy ho nhẹ một tiếng: “ tin Cố sẽ sớm cho cô thôi.”
Lạc Chu thò đầu qua hỏi: “Thẩm Hi, các khi nào về nước? Nghe các ngoài cũng một thời gian .”
“Nghe theo sự sắp xếp của cấp .” Thẩm Hi trả lời .
Bên ‘trẻ con’ của họ ăn cơm khí hòa hợp thoải mái, ngược sang bên , khí nghiêm túc ngưng trọng hơn nhiều.
Do của Phương Đình dẫn đầu, Cố Cảnh Nam vài câu, những khác theo đó đưa ý kiến.
phần lớn ý kiến đều Cố Cảnh Nam chấp nhận.
“Vậy nên, ý của là chỉ cần chúng bảo vệ cô Thẩm?” Nói nửa ngày, của Phương Đình .
Cho dù cách khác, Thủ trưởng Cố vẫn chọn dốc lực bảo vệ cô Thẩm.
Cố Cảnh Nam gật đầu, thái độ kiên quyết: “Hơn nữa hy vọng các vị đưa cô đến Lạc Thái.”
Mẹ của Phương Đình im lặng một lát, : “Chuyện vấn đề, chỉ là tình hình bên cũng ba qua, tình hình ở nước K đặc biệt, chỉ sợ đường từ thành Thác Bang đến Lạc Thái sẽ xảy sự cố.”
“Sẽ , sẽ sắp xếp .”
Thấy tự tin như , của Phương Đình cũng tiện thêm gì nữa: “Được, cứ theo ý của Thủ trưởng Cố.”
“Vất vả cho các vị .” Cố Cảnh Nam gật đầu.
Ăn xong bữa cơm , Thẩm Hi vội chạy tìm Cố Cảnh Nam.
Cố Cảnh Nam đang với của Phương Đình: “Vậy cứ thế, ngày mai gặp.”
“Được.” Mẹ của Phương Đình Thẩm Hi đang tới, với cô một cái: “Cô Thẩm, ngày mai gặp.”
Thẩm Hi gật đầu, cũng ngày mai gặp để gì.
Mẹ của Phương Đình hai đứa trẻ.
Phương Đình kéo Lạc Chu qua.
Lạc Chu : “Thẩm Hi, khách sạn chúng ở gần cục cảnh sát các ở, cần giúp gì cứ đến tìm chúng .”
Phương Đình liếc một cái: “Cậu rảnh ? Không bận bàn chuyện ăn .”
“Thẩm Hi là ân nhân cứu mạng của , trời đất bao la tính mạng lớn nhất, chuyện bàn ăn thể từ từ.” Lạc Chu .
Phương Đình chậc một tiếng, cũng với Thẩm Hi: “Ra ngoài, lời của Lạc Chu cũng sai, cần giúp gì cứ tìm chúng .”
“Được.” Thẩm Hi khách sáo gật đầu, cùng Cố Cảnh Nam tiễn họ .
Ra khỏi nhà hàng, Thẩm Hi định nhận lấy đứa bé trong lòng sĩ quan cảnh sát Ba Duy, Cố Cảnh Nam ngăn .
Ba Duy mặt nhăn nhó: “Cố, thể nào để bế con lái xe chứ?”
Cố Cảnh Nam lắc đầu: “Xe để , đưa con về .”
“?” Ba Duy đầu đầy dấu hỏi.
Lại lập tức phản ứng .
Anh để gian riêng cho hai .
“Được , dù hôm nay cũng hiếm khi thư giãn một ngày.” Ba Duy tỏ vẻ hiểu, đưa chìa khóa xe cho Cố Cảnh Nam.
Cố Cảnh Nam nhận chìa khóa xe, đưa Thẩm Hi lên xe.
Thẩm Hi yên tâm sĩ quan cảnh sát Ba Duy và đứa bé.
Thành Thác Bang bây giờ dù cũng đặc biệt an .
“Yên tâm, họ .” Cố Cảnh Nam cô đang lo lắng điều gì.
Thẩm Hi thu hồi ánh mắt: “Thật ?”
“Ừm, nếu thật sự dám tay cướp con, thì đúng như ý chúng .” Cố Cảnh Nam , “Phần lớn của Đội 4 bây giờ đều ở thành Thác Bang.”
Thẩm Hi trong lòng hiểu , lập tức còn lo lắng như nữa.
“Vậy bây giờ chúng ?” Thẩm Hi hỏi.
“Đưa em ngoài dạo một vòng.”
Anh bí ẩn.
Cho đến khi xe chạy khỏi thành Thác Bang, trái tim của Thẩm Hi mới treo lên.
Từ lúc dự bữa tiệc, trong lòng cô một suy đoán, cộng thêm lúc ăn cơm cứ chuyện mãi với của Phương Đình.
Xem tiếp theo sẽ với cô một chuyện quan trọng.
Xe chạy lên đường núi, nhưng cũng là đường núi đặc biệt hoang vắng.
Họ cứ lên nửa tiếng, cho đến khi lên đến đỉnh một ngọn núi nhỏ, mới dừng một đất trống.
Cố Cảnh Nam xuống xe , vòng qua ghế phụ đỡ cô xuống.
Thẩm Hi về phía , phát hiện ở đây thể thấy cảnh thành Thác Bang, là một nơi tầm .
Cũng thích hợp để ngắm cảnh.
Cố Cảnh Nam nắm tay cô, mười ngón tay đan c.h.ặ.t về phía .
Ở đây một tảng đá lớn, đủ cho hai .
Ngồi xuống, Cố Cảnh Nam vẫn buông tay đang đan c.h.ặ.t.
Điều khỏi khiến Thẩm Hi căng thẳng, cô sợ lời sắp là điều cô .
“Tin tức tung , bên Úc Tinh Hải cũng nhận địa chỉ của khoản tiền bí mật, nhưng chỉ một trong đó.” Lúc , Cố Cảnh Nam .
Thẩm Hi thành Thác Bang bao la xa, yên lặng tiếp.
“ hiện tại chỉ tiết lộ một nơi, nơi dẫn đội qua, nhưng thể mang em theo.” Anh thể cảm nhận tay Thẩm Hi siết c.h.ặ.t, “Anh hy vọng em cùng Phương Đình và đến Lạc Thái.”
Nói xong, hai đều im lặng.
Thực Cố Cảnh Nam thể đoán câu trả lời của Thẩm Hi, cô nhất định sẽ đồng ý.
Quả nhiên, cô : “Được.”
Lần đến lượt tay Cố Cảnh Nam siết c.h.ặ.t.
“Sau khi đến Lạc Thái thì ?” Cô hỏi.
“Trước tiên ở cùng họ ở Lạc Thái, tạm thời sẽ để em về nước, đợi kết quả nhiệm vụ bên quyết định.” Cố Cảnh Nam .
Thẩm Hi: “Được, đứa bé thì ? Cũng cùng em đến Lạc Thái?”
“ .”
Thẩm Hi hiểu , thảo nào sĩ quan cảnh sát Ba Duy đó phản ứng như .
Nói cho cô sớm, cô sẽ cứ nghĩ mãi về chuyện .
Bây giờ cho cô , cô chỉ bắt đầu nghĩ từ bây giờ.
Nghĩ đến đây, Thẩm Hi : “Cố Cảnh Nam, cũng quá coi thường em .”
“?”
“Cho dù với em sớm hơn, em cũng sẽ chuẩn tâm lý, hơn nữa mấy ngày nay sớm về khuya bận rộn, em và con cũng đang đợi về .”
Cố Cảnh Nam ngượng ngùng.
“ vẫn vui vì nghĩ cho em, yên tâm , em tin sự sắp xếp của , chúng em sẽ ở Lạc Thái đợi tin của .” Thẩm Hi nở nụ .
Giây phút , tâm trạng căng thẳng của Cố Cảnh Nam cuối cùng cũng thả lỏng.
Cô luôn thấu tình đạt lý đúng lúc như .
“Vậy ngày mai chúng sẽ chia tay ?” Thẩm Hi hỏi.
“Sẽ .” Anh , “Anh sẽ đưa âm thầm hộ tống các em qua , để phòng mai phục giữa đường nhắm em.”
“Vậy tại cùng ?”
Hỏi xong câu , Thẩm Hi liền hối hận.
Anh như nhất định sự sắp xếp của .
“ còn một điểm nữa.” Thẩm Hi đưa thắc mắc, “Chúng đến Lạc Thái, Thương Trừng hẳn cũng dụ Tô Thản về , đến lúc đó nếu Tô Thản tìm đến em, em cần gặp ?”
“Anh sẽ tìm em.” Cố Cảnh Nam chắc chắn về điều .
“Là bên Thương Trừng hành động?”
“Ừm, bên đó sẽ giúp đỡ, nên khi nhiệm vụ, Lạc Thái là nơi an nhất.” Anh .