Xuyên Không Cạnh Tranh Hoàng Vị - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-01-30 04:20:53
Lượt xem: 40

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn miễn cưỡng hỏi: “Còn Đức Ninh và Phụ Ninh thì ? Ta là cha ruột của chúng! Ngươi định g.i.ế.c cha ruột của chúng ? Ngươi sợ chúng oán hận ngươi ?”

Ta thật sự khâm phục sự tự tin của . Chính ban chiếu phế bỏ Đức Ninh khỏi vị trí thái t.ử, đày Phụ Ninh – một đứa trẻ mới hai tuổi – đến Vĩnh Châu cùng chúng . Vậy mà giờ còn dám nhắc đến chúng ?

Giờ ngươi mới nhớ ngươi là cha của Đức Ninh và Phụ Ninh ?

“Sao ngươi nghĩ đến chuyện đó khi đuổi con khỏi cung để sống cùng Tố Ni?”

Ta mỉm , chậm rãi đáp:

“Ngươi đang đến Đức Ninh và Phụ Ninh ?”

. Phụ của chúng ‘lâm bệnh nặng’ liệt giường nhiều ngày, đến lúc chúng đến thăm .”

8

Tinhhadetmong

Ta nhờ gọi Đức Ninh đến và v.ú em đưa luôn con gái theo.

Lần đầu tiên Đức Ninh gặp và Tố Ni, đứa trẻ ngạc nhiên, nhưng nhanh ch.óng mặt .

Đức Ninh lễ phép hỏi : "Mẫu , gọi con việc gì ạ?"

Ta chỉ tay và hỏi: "Con còn nhận ?"

Đức Ninh bình tĩnh đáp: "Trước con , nhưng giờ thì còn nhận nữa."

Đức Ninh và vốn thiết. Người dạy đứa trẻ học là , lo ăn mặc, cũng là . Còn ... chỉ khi Thái sư hỏi đến, mới nhớ đứa bé . Thực , từng thiết với bất kỳ đứa trẻ nào trong cung.

Năm , con trai của Trần phi mắc dịch hạch, suýt mất mạng. Nó lóc cầu xin cứu giúp. Mãi vài ngày , mới nhớ tới con họ. Cuối cùng, đứa trẻ cứu, còn ở bên chăm sóc vẫn là .

Có câu thế : "Sinh con thì dễ, nuôi con mới khó."

Giờ đây, chỉ vì Tố Ni, phế bỏ con trai và đuổi chúng . Thử hỏi, Đức Ninh còn nhận nữa?

Hắn kìm cơn giận, nghiến răng quát: "Đồ con trai bất hiếu..."

Dù còn nhỏ, Đức Ninh điềm đạm và chín chắn. Đối diện lời trách mắng của , thằng bé tức giận, ngược hỏi:

"Phụ , xe ngựa Vĩnh Châu chuẩn xong. con nhận tin cha bệnh nặng, bảo con ở kinh thành. Cha nghĩ con nên ở?"

Hắn im lặng, Đức Ninh tiếp:

"Gần đây con theo Thái sư học về triều chính. Con một thương gia giàu , lúc trẻ ăn chơi lêu lổng, còn bỏ vợ theo khác. Về già, lừa hết tiền, lâm bệnh, liền kiện vợ con cũ, bắt họ nuôi dưỡng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-canh-tranh-hoang-vi/chuong-6.html.]

Đứa bé nhạt hỏi: "Thưa cha, cha nghĩ vụ án đó nên xử thế nào?"

Hắn càng thêm lặng thinh. Trong ánh mắt dường như điều gì .

Đức Ninh để tâm, cúi đầu chào :

"Nếu Bệ hạ còn căn dặn gì nữa, con xin phép cáo lui."

Đức Ninh rời . Hắn ngượng ngùng đứa bé.

Ta sợ vẫn còn ý định khác nên sai mời các phi tần, hoàng t.ử, công chúa cung. ai chịu đến, họ đều viện cớ, chỉ khuyên nên nghỉ ngơi.

Đối diện cảnh tượng tất cả xa lánh, im lặng hồi lâu, ánh mắt trở nên tuyệt vọng.

Hắn lạnh: "Ngươi chuẩn từ lâu !"

Ta mỉm đáp : "Khi ngươi chính nghĩa, sẽ ủng hộ. khi ngươi bất chính, sẽ rời bỏ ngươi. Đó chẳng của ngươi ?"

Ta liếc Tố Ni, chậm rãi :

"Nếu ngươi coi trọng tình yêu như , giải tán hậu cung vì cái gọi là tình yêu đích thực, thì chúng sẽ giúp ngươi. Từ nay về , ngươi và thể bên trọn đời. Dù thì ngươi cũng giỏi, hai thể bàn truyện, ngươi hiểu về thiên văn và địa lý. Với ..."

Ta khẽ hỏi: "Tại dựa khác?"

9

Hắn và Tố Ni ăn gì trong suốt mười ngày.

Không, họ chỉ ăn một chút thôi. Trong cung còn nước, nhưng mấy ngày mưa, bọn họ chen bên cửa sổ cung điện như bám víu lấy sự sống, cố gắng hứng từng giọt nước mưa chảy từ mái hiên, thậm chí còn cung nữ phát hiện.

Ta lo cung điện cũ, thêm mưa bão, e rằng sẽ xảy chuyện ngoài ý , nên lệnh cho bịt kín hết cửa và cửa sổ.

Hắn và Tố Ni đói đến mức thể dậy nổi. Tất cả những thứ trong cung, từ chăn bông, sách kệ, thứ ăn ăn , bọn họ đều lấy . Hai thậm chí còn cãi mấy về mấy thứ đó. Thật đáng thương, tình yêu chân thật của hoàng đế – vốn cao quý – rơi cảnh khổ sở như thế.

Người hầu gái trong cung đến báo với rằng Tố Ni sảy thai. Có lẽ do những ngày ăn uống, sức khỏe nàng suy kiệt trầm trọng, cuối cùng giữ nổi đứa bé.

 

Khi đến gặp và Tố Ni, thềm cung, tóc tai rối bời, ánh mắt ngơ ngác, còn Tố Ni thì yếu ớt giường, nước mắt lưng tròng. Hơn mười ngày ăn uống, cả hai gầy gò đến mức chẳng còn nhận .

Vừa thấy , Tố Ni nghiến răng nghiến lợi : "Ngươi g.i.ế.c con , trả con cho !"

Nàng thậm chí còn bật mặt : "Người đàn bà độc ác , ngay cả một đứa trẻ chào đời ngươi cũng tha!"

Ta chỉ khẽ “Ồ” một tiếng mỉm hỏi: "Còn các thì ?"

Loading...