Xuyên Không Gặp Năm Mất Mùa: Ta Dẫn Cả Nhà Sống Sung Sướng - Chương 74
Cập nhật lúc: 2026-03-08 13:00:33
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Không , nương con chỉ là kinh sợ quá độ, đưa nàng về phòng ngủ một giấc là khỏe thôi.” Cha Hạ liên tục giải thích.
Bôn ba cả một đêm, Hạ Vân Hi cảm thấy chút mệt mỏi. Dặn dò Hạ Triều Triều ngủ ngon xong thì về phòng. Vừa bước phòng, nàng liền cảm thấy .
Tất cả thứ trong phòng đều dấu vết khác lật tìm, sự mệt mỏi Hạ Vân Hi ngay lập tức biến mất .
Bước khỏi sân viện, Hạ Cảnh Thiên đang thò đầu nàng ở cửa phòng, Hạ Vân Hi ngoắc ngón tay với .
“Phòng lộn xộn như ?”
“Ta thấy tối qua ngoài đó, Lâm Tuệ Tâm phòng của tỷ, một lúc lâu mới .” Hạ Cảnh Thiên nhỏ.
“Đại ca dặn cho tỷ , sợ tỷ sẽ tức giận!”
“Ta .” Hạ Vân Hi trực tiếp về phía phòng Hạ Cảnh Viễn.
Dùng sức đẩy cửa phòng bọn họ , lúc Lâm Tuệ Tâm và Hạ Cảnh Viễn đang thức dậy mặc y phục. Nhìn thấy Hạ Vân Hi đột nhiên , cả hai đều giật .
“Hi Hi, về khi nào ? Triều Triều và Cảnh Dương chứ? Cha nương bảo và Tâm Tâm về nghỉ ngơi .” Hạ Cảnh Viễn vội vàng về phía Hạ Vân Hi để giải thích với nàng.
“Ngươi vì lục lọi đồ đạc trong phòng , ngươi đang tìm cái gì?” Hạ Vân Hi một tay đẩy Hạ Cảnh Viễn , tiến sát về phía Lâm Tuệ Tâm.
“Ta , đừng bậy, cố ý!” Lâm Tuệ Tâm trả lời lấp bấp, lùi bước về phía .
“Hi Hi, Tâm Tâm là tẩu t.ử của , đừng đối xử với nàng như , nàng chỉ là ý phòng , giúp quét dọn một chút bụi bặm.” Hạ Cảnh Viễn nhíu mày, tiến lên kéo Lâm Tuệ Tâm về phía .
“Ngay từ khi nàng bước cửa, dặn dò , một ai phép phòng , quét dọn cái gì mà quét dọn bụi bặm? Các ngươi đang tìm cái ?”
Hạ Vân Hi lấy danh nhập học của Hạ Cảnh Thiên.
“Nó ở chỗ ?”
Vừa hỏi xong câu , Lâm Tuệ Tâm lập tức hối hận, cúi gằm đầu, một bộ dáng đang suy nghĩ gì.
“Hai thành , đại ca, cũng tiền. Đi tìm Lô thôn trưởng xem trong thôn căn nhà nào còn trống thể thuê , và Lâm Tuệ Tâm dọn ngoài ở .” Hạ Vân Hi trực tiếp với hai .
“Hi Hi, ý gì? Muội đuổi chúng ngoài ?” Hạ Cảnh Viễn Hạ Vân Hi , chút thể tin tai .
“Vân Hi, quá đáng như ! A Viễn là đại ca của , là trưởng t.ử phụng dưỡng công cha và nương chồng, lấy quyền gì mà đuổi ngoài?” Lâm Tuệ Tâm bất mãn la lớn.
Dứt lời, nàng chạy sân viện rống. Cha Hạ đỡ Hạ nương trong thấy tiếng từ sân viện truyền đến, vội vàng , còn quên đóng cửa , tránh phiền Hạ nương ngủ.
“Lại cãi vã cái gì đây? Nương mới ngủ.” Cha Hạ mặt mày vui Hạ Cảnh Viễn, hiệu cho đỡ Lâm Tuệ Tâm dậy.
“Công cha, đến phân xử giúp chúng . Vân Hi đuổi chúng ngoài, cho và A Viễn ở nhà . Ta mới gả , Vân Hi nhằm như ?”
Bị đỡ dậy, Lâm Tuệ Tâm lau nước mắt tố cáo, vẻ mặt đáng thương hết mức.
“Hi Hi, ngủ ? Sao vẫn còn ở đây?” Cha Hạ liếc Lâm Tuệ Tâm một cái, sang Hạ Vân Hi.
Hi Hi bôn ba cả một đêm để cứu Triều Triều và Cảnh Dương, mới trở về xảy chuyện như . Cha Hạ trong lòng thực sự phiền não, nhưng ngại Lâm Tuệ Tâm là con dâu mới cưới, cũng tiện lời nặng.
“Nàng phòng lục lọi đồ đạc.” Hạ Vân Hi thành thật đáp.
“Tuệ Tâm, việc là của con , đây Hi Hi rõ, sự cho phép của nó thì ai tự tiện phòng nó.” Hạ cha liền Lâm Tuệ Tâm khuyên nhủ:
“Cha, Tâm Tâm là giúp Hi Hi quét dọn bụi bặm trong phòng mà.” Hạ Cảnh Viễn vội vàng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-gap-nam-mat-mua-ta-dan-ca-nha-song-sung-suong/chuong-74.html.]
“Quét dọn cái gì, gì bụi bặm, Tuệ Tâm, như nữa.”
“Công cha, cũng tin con ?” Nước mắt Lâm Tuệ Tâm tuôn rơi như mưa, ngừng chảy xuống.
“Thôi , cần ở đây giả nhân giả nghĩa nữa. Có quét dọn bụi bặm , trong lòng ngươi tự rõ. Ta mới đó, các ngươi dọn ngoài ở, đối với tất cả đều , các ngươi thành , cũng xem như là một tiểu gia đình .” Hạ Vân Hi xong, liếc hai một cái về phòng.
Nàng ngủ trong gian cho đến khi tự nhiên tỉnh giấc, thấy Hạ Cảnh Thiên gõ cửa bên ngoài mới bước khỏi gian.
“Có chuyện gì?” Hạ Vân Hi mở cửa, về phía đang ở cửa.
“Vị Thẩm công t.ử đến , đang đợi ở sân ngoài lâu.”
Khi Hạ Vân Hi đến tiền viện, Thẩm Dị An đợi ở đó từ lâu, Hạ nương đang ở bên cạnh rót , Hạ cha trang trại nuôi gà vịt.
“Hạ cô nương, đến là để trao bạc cho nàng. theo giao ước, đây là ngân lượng dành cho nàng, một vạn lượng.” Thẩm Dị An lấy một xấp ngân phiếu đẩy đến mặt Hạ Vân Hi.
Bao nhiêu!
Một vạn lượng ?
Hạ nương sững sờ, trong lòng thầm đoán xem Hạ Vân Hi và Thẩm Dị An đang thực hiện giao dịch gì.
“Đa tạ Thẩm công t.ử.” Hạ Vân Hi thu xấp ngân phiếu bàn.
“Không cần khách khí, giữa chúng chẳng qua là đôi bên cùng lợi. Tuy nhiên, vẫn cảm tạ Hạ cô nương, nhờ mà vụ án mới nhanh ch.óng tiến triển.” Thẩm Dị An chắp tay :
“Tuy manh mối, chỉ là những liên quan đến vụ án chút phức tạp.”
Hạ nương đến đây, trong lòng khẽ giật , thấy điều nên chăng?
“Nương, Cảnh Dương hình như tỉnh , xem .” Hạ Vân Hi với Hạ nương.
“Được.” Hạ nương liên tục gật đầu, lập tức trở về phòng.
“Sao ? Có liên quan đến trong cung ?” Hạ Vân Hi thấy nhíu c.h.ặ.t mày.
“Một vạn lượng cũng lấy , nếu cần, chỗ nào giúp , cứ việc .”
“Đến lúc đó tính, hiện tại đưa những đó về Kinh thành. Bên Kinh thành một nhân vật quan trọng mất tích, nhiều bên đang ráo riết tìm kiếm. Ta đây.” Thẩm Dị An dậy.
Hôm nay tới là để đưa ngân lượng cho Hạ Vân Hi, còn dặn dò một câu, chuyện tối qua truyền ngoài, tránh của Độc Môn để mắt tới.
“Ta sẽ cẩn thận.” Hạ Vân Hi dậy tiễn Thẩm Dị An ngoài.
Lúc trở về, Hạ nương ôm Hạ Cảnh Dương bước .
“Hi Hi, vì chuyện của Triều Triều và Cảnh Dương liên lụy đến con .” Hạ nương chút lo lắng, nãy từ trong phòng , sắc mặt của hai họ đều lắm.
“Không , nương. Chuyện tối qua đừng truyền ngoài, chỉ là lạc đường bên ngoài thôi.” Hạ Vân Hi dặn dò Hạ nương.
Trao đổi vài câu, nàng đến nhà Lư thôn trưởng. Bởi vì thương, Lư thôn trưởng từ Bách La thôn trở về liền khỏi nhà, chỉ ở nhà xoa t.h.u.ố.c rượu.
“Vân Hi đến !” Lư thím vội vàng đón Hạ Vân Hi nhà.
“Thím, vết thương của thôn trưởng thế nào , đỡ hơn ?” Hạ Vân Hi đưa con gà trong tay cho Lư thím.