Xuyên Không Mang Theo Không Gian, Làm Ruộng Nuôi Đệ – Muội Sống Sung Túc - Chương 293: Làm cho Đại gia đây trong lòng còn thấy kích động
Cập nhật lúc: 2026-03-05 10:47:43
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cảm giác tê dại truyền đến từ lòng bàn tay, đầu óc đang rối bời vì lo lắng của Dương Thanh Vị lập tức tỉnh táo . Hắn nhịn mà bóp một cái, mềm mại, đúng là... suýt chút nữa nàng lừa .
“Ôi trời ơi, ông trời ơi, ai đó hãy phân xử công bằng ! Ta là nhà quê, dẫn theo mấy đứa trẻ, khó khăn lắm mới đến trấn, mua chút đường hồ lô, tiểu thư nhà giàu cướp đoạt, nàng còn đẩy ! Bắt nạt khác như , nghèo thì ? Người nhà quê thì ? Chúng tự lực cánh sinh, cũng chẳng ăn gì của ngươi, sỉ nhục như thế ? Cuộc sống đủ khó khăn , còn ức h.i.ế.p như .”
Diễn biến chỉ khiến những vây xem bất ngờ, mà ngay cả Uông Thanh Di cũng ngây .
“Ta căn bản hề đẩy nàng , tin .”
“Ngươi đẩy nàng ngã xuống đất? Chúng đều thấy ngươi đẩy nàng . Vừa nãy ngươi mắng bọn họ là nhà quê, lúc ngươi mắng , nhưng nhịn , nhưng ngươi thì quá đáng lắm ! Nhà ai tổ tiên nông dân? Tuổi còn trẻ, xinh xắn đáng yêu như , thể là kẻ thế tục coi trọng tiền bạc như thế.”
“ , lời mắng nhiếc của ả cũng khiến khó chịu. Quê là ruộng, hàng xóm láng giềng đều hòa thuận, chuyện gì đều giúp đỡ lẫn , nhà quê thì chứ? Đâu như cô tiểu thư cao quý nhà cô, miệng lúc nào cũng mở là coi thường khác.”
Vẻ mặt cao của Uông Thanh Di khiến ít khó chịu trong lòng, chỉ là bọn họ nhiều chuyện nên mới im lặng. hiện tại sự việc phát triển đến mức động thủ đ.á.n.h , nếu lên tiếng nữa thì lương tâm họ yên.
Chẳng qua chỉ là so bì về khả năng “” thôi mà? Bảo Lạc tỏ vẻ cũng .
Nói chuyện bằng những lời lẽ xanh quả thực sảng khoái, đặc biệt là khi thấy vẻ mặt tức tối đến nghẹn họng của đối phương.
“Cô coi thường dân quê chúng , ức h.i.ế.p của , còn tay đ.á.n.h , quá đáng lắm .”
“Xảy chuyện gì ?” Một cỗ xe ngựa dừng bên cạnh, hai cái đầu thò từ cửa sổ xe ngựa. Bảo Lạc tiếng qua, hỏi là tiểu nha đ.á.n.h xe, hai cái đầu một là Thẩm lão, một là Thẩm tiểu tiểu.
Thẩm tiểu tiểu hết quan sát náo nhiệt, đó mới thấy vị ca ca mà nàng yêu quý, nàng vui vẻ vẫy tay, ánh mắt lượn một vòng đến Hứa lão bản đang đất, cho đến khi trò vui để xem, vị Hứa lão bản thật tệ, còn gây chuyện hơn cả nàng.
Nàng vội vàng nhảy xuống xe ngựa, chen đám đông, hỏi đang đất: “Hứa lão bản, xảy chuyện gì ạ?”
Uông Thanh Di cũng thấy xe ngựa, đồng t.ử chấn động, Thẩm lão ở Kinh Thành, cùng với cháu gái cưng nhất của ông là Thẩm tiểu tiểu cũng đến đây.
Vị Thẩm lão môn sinh khắp thiên hạ, uy vọng cực cao trong giới sĩ t.ử. Kiếp , ca ca tú tài của nàng bái nhập môn hạ của Thẩm lão, nhưng Thẩm lão từ chối vì tuổi cao sức yếu.
Sau khi ca ca tú tài giành quyền lực, Thẩm lão liền cáo lão về quê, mang theo vị tiểu tôn nữ cùng gia nhân rời khỏi Kinh Thành.
Thẩm lão xuất hiện ở Tứ Phương Trấn? Chẳng lẽ kiếp ông cũng từng đến đây? kiếp nàng từng đến Kinh Thành, cho dù ông đến thì nàng cũng quen .
Đây chính là một cái đùi lớn, nếu nàng thể ôm , thì ca ca tú tài của nàng thể bớt ít đường vòng vèo, kiếp bái sư phụ ở kinh thành, kiếp lẽ sẽ thành công ?
Thẩm tiểu tiểu quen Hứa Bảo Lạc?
“Vị cô nương , sự việc là thế , đến mua kẹo hồ lô, nhưng vị đại tỷ dẫn theo của nàng đến cướp đồ của , còn vu oan cho , gài bẫy đòi tiền, thực sự quá tức giận, chỉ tranh luận vài câu, ả liền tự ngã xuống đất đẩy ả, thực sự là oan khuất kêu oan ở .”
Khi Uông Thanh Di lời , ánh mắt còn mang theo sự oán trách liếc Vương gia, ủy khuất vô cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-mang-theo-khong-gian-lam-ruong-nuoi-de-muoi-song-sung-tuc/chuong-293-lam-cho-dai-gia-day-trong-long-con-thay-kich-dong.html.]
“Ồ?” Thẩm tiểu tiểu xem náo nhiệt sợ chuyện lớn, “Nghe như thì quả thật là vị đại tỷ .”
Bảo Lạc bất đắc dĩ, vị tiểu thư thích bát quái đến mức nào, nàng lĩnh giáo .
Uông Thanh Di đắc ý, quả nhiên Thẩm tiểu thư phe Hứa Bảo Lạc.
Dương Thanh Vị thấy Thẩm tiểu tiểu tới, cũng đau đầu thôi, nhưng may mắn , tâm phúc của cũng đang cõng vị lão gia bán kẹo hồ lô tới.
“Được , lão gia bán kẹo hồ lô tìm về , ngươi cũng cần biện minh nữa.” Dương Thanh Vị lời với Uông Thanh Di.
Uông Thanh Di tin, lão gia sớm rời , thể .
“Tránh , để lão gia .”
Đám đông lập tức nhường một lối , lão gia tay còn đang cõng cả cây cọc cắm kẹo hồ lô. Lão gia vốn lên xe bò về quê, đó tên thanh niên chặn , đại khái tình hình cho lão và bảo lão tới chứng.
Lão gia đến, tuổi già dính mấy vị tiểu thư thành phố , nếu lão lẻn gì chứ, hơn nữa xe bò về thôn của họ chỉ chuyến , nếu thì tối sẽ ngủ ngoài đường, lão tuổi già , mà c.h.ế.t cóng ngoài đường thì .
Kết quả tên tiểu t.ử đây căn bản chuyện lớn, rằng khi sự việc kết thúc sẽ sắp xếp xe ngựa đưa lão gia về nhà, còn cho thêm 5 lượng bạc tiền lộ phí, đủ để lão bán kẹo hồ lô nhiều chuyến, tên tiểu t.ử còn dạy lão một ông già chính trực, chỉ vì lão chỉ lo cho bản mà khiến cho mấy đứa trẻ nhà vì là nhà quê mà hiện tại còn ức h.i.ế.p.
Nghe thì chuyện lớn , lão gia lập tức đồng ý, vì 5 lượng bạc, mà là vì cái gọi là chính nghĩa trong lòng lão. Cỗ xe ngựa phi như bay, khiến lão gia lắc đến mức hoa mắt ch.óng mặt, xuống xe, tên tiểu t.ử cõng chạy một đoạn.
Khi tâm phúc đặt lão gia xuống, lão gia còn nôn khan vài tiếng, bụng cuộn lên phun sạch ngoài.
lão gia nỡ, cố nhịn xuống.
Nhìn tâm phúc, lão nhịn mắng một câu: “Người trẻ tuổi vội vàng hấp tấp như , suýt nữa thì mạng già của lão già giao tay ngươi .”
“Thật sự là lão gia bán kẹo hồ lô , thì , về, sự thật sắp sáng tỏ.”
Đám đông tự động nhường đường cho lão gia, khiến lão gia trong lòng cũng chút kích động.
Thẩm tiểu tiểu ngờ đến gặp ngay cao trào, hai mắt cũng sáng rực về phía lão gia.
Uông Thanh Di hoảng hốt, ả giả vờ bình tĩnh tới: “Lão gia, tiền kẹo hồ lô của là trả cho ngài mà.”
Lời khiến lão gia chút hổ thẹn, là do lão tham tiền, khiến cho mấy đứa trẻ chịu ấm ức lớn như , nàng hiện tại vẫn còn đang nức nở.
Lão gia thể co thể duỗi , từ trong túi áo móc tiền gấp đôi tiền kẹo hồ lô đưa cho Uông Thanh Di: “Tiền trả cho cô, là do tham tiền. Vừa vốn là ba đứa trẻ đến mua , chỉ còn ba xiên cuối cùng, vị tiểu thư đến , kiêu căng ngạo mạn đưa cho tiền gấp đôi, bảo bán kẹo hồ lô cho cô , nhất thời giữ vững nên đồng ý.
Ai ngờ nha đầu cũng là khí tiết.” Lão gia chỉ Tú Nhi, “Không chịu ấm ức, thế là bọn họ cãi , lão già sợ gây phiền phức nên lén lút bỏ , thật hổ thẹn, sống đến tuổi mà còn bằng một đứa trẻ. Tiểu thư, tiền trả cho cô, ba xiên kẹo hồ lô tay cô hãy đưa cho ba đứa trẻ .”