“Nàng lấy từ ?”
“Không cho ngươi .”
“Nàng sợ ngoài ?”
“Ngươi cứ , ai tin ngươi .”
“Ta thấy nàng nắm chắc .”
“Cái xem ngươi ngon .”
“Hay là nếm thử xem?” Dương Thanh Vị Bảo Lạc, ánh mắt tối tăm khó hiểu khiến sống lưng nàng tê dại.
“Được thôi, chẳng còn là Đại Tướng quân ngây thơ lương thiện ngày xưa nữa.”
Dương Thanh Vị u uất : “Nàng chuyện chuyện với , còn giữ sự ngây thơ lương thiện, nàng nghĩ khả năng ?”
“Cũng , là do ô uế Đại Tướng quân thuần lương thiện, ? Bồi thường cho một chân heo nhé?”
“Hứa… Bảo… Lạc.” Dương Thanh Vị tức .
“Quân t.ử động khẩu bất động thủ mà. Nói thật, lát nữa sẽ chừa cho một chân heo, để một Đại Tướng quân ăn no mặc ấm, hạnh phúc viên mãn.”
Hai đùa giỡn, trêu ghẹo từ căn phòng góc đại đường, vặn thấy Bảo Thụ đang uống nước, trợn tròn hai mắt bọn họ.
Lại bắt quả tang , Bảo Lạc chút ngượng ngùng, dù đây cũng là ruột của nàng.
Dương Thanh Vị trong lòng đắc ý, nắm c.h.ặ.t t.a.y Bảo Lạc: “Bảo Thụ, Hàn Triều qua , và tỷ tỷ ngươi sắp thành .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-mang-theo-khong-gian-lam-ruong-nuoi-de-muoi-song-sung-tuc/chuong-450-de-de-nha-nguoi-that-loi-hai.html.]
“Là nạp là lập thê?” Bảo Thụ đặt chén nước xuống, ánh mắt kiên định ép hỏi. Y là nam đinh duy nhất trong nhà, y lên, chủ cho tỷ tỷ và . Bọn họ cầu vinh hoa phú quý, chỉ cầu một lòng một , cho nên cũng chẳng gì sợ, dù đối phương là Vương gia nữa.
Hứa Bảo Lạc trong lòng chấn động. Nếu góc độ của Bảo Thụ, với phận và tầm của y, thể hỏi câu hỏi như , là chỉ suy xét vấn đề từ phương diện con .
“Lập thê.” Dương Thanh Vị cũng kiên định Bảo Thụ, “Đời kiếp chỉ tỷ tỷ của ngươi thê t.ử, tuyệt đối nạp .”
“Nam nhân phần lớn bạc tình, sớm tối lòng, huống chi ngài là Vương gia, là ánh mặt trời cao với tới trời, Kinh thành hẳn ít quý nữ tài mạo song , ái mộ Vương gia, tỷ tỷ chỉ là một nữ t.ử bình thường ở Hứa Gia Thôn, lẽ ngài từng gặp qua nữ t.ử như nên thấy đặc biệt, nhưng thời gian dài ngài chán ghét tỷ thì ? Hơn nữa, Hoàng gia đồng ý cho ngài lấy một nữ t.ử thôn quê quyền thế thê t.ử ?”
Dương Thanh Vị tán thưởng Bảo Thụ, dù vẫn còn là hài đồng, hiểu chuyện ái tình, nhưng từng câu đều hỏi trúng chỗ mấu chốt.
Hắn với Bảo Lạc: “Đệ ngươi thật lợi hại.”
Bảo Lạc ngẩng đầu: “Đó còn xem là của ai.”
“Y thật sự hiểu tỷ tỷ ngươi, bạc tình ư? Rốt cuộc là ai dây dưa ai? Huynh ruột của sẽ đồng ý ư? Phụ hoàng Mẫu hậu sẽ dạy dỗ đầu tiên, ngươi còn tỷ bình thường? Hừ hừ.”
Bảo Lạc thấy mặt quả thực vẻ chút ủy khuất, lảm nhảm như phi t.ử trong lãnh cung, vội vàng với Bảo Thụ: “Bảo Thụ, chuyện thì dài, nhưng Dương tướng quân , là loại đó. Ngươi yên tâm.”
Dương Thanh Vị thấy Bảo Thụ tin, trong lòng cũng bất lực, “Bảo Thụ, cũng bảo đảm với ngươi thế nào, nhưng ngươi tin ánh mắt của tỷ tỷ ngươi, ngươi thấy nàng là cam tâm tình nguyện chịu thiệt ? Ngươi lo lắng đối với nàng bạc bẽo phụ tình, còn lo lắng nàng đối với bạc bẽo phụ tình đấy, ngươi rõ thực lực của tỷ tỷ ngươi .”
Bảo Thụ suy nghĩ một chút, y tin tỷ tỷ , nhưng thật sự khó tin cướp tỷ tỷ .
Cuộc chuyện đơn giản đến cả.
Trận tuyết vẫn tan hết, trận tuyết thứ hai kéo đến ngay đó, trời càng ngày càng lạnh.
Tuyết rơi như bão, thấy cả đường .
Các lão nhân trong thôn đều sống đến giờ từng thấy tuyết rơi nhiều như , e là sắp xong .