[Sao phu nhân cả điều ?]
[Cả chuyện cũng tính ?]
[Phu nhân, thật thần kỳ!]
Ở một nơi khác, Tần Minh Chi kể chuyện món quà của trở thành trò cho Tần Viễn .
Tần Viễn khỏi kinh ngạc: “Không ngờ, ngay cả Tư Nguy cũng nể mặt nàng .”
Tần Minh Chi thở dài đầy bất lực: “Cho nên, quà của chúng giá trị hơn. Nếu , ngay cả cửa con cũng mặt mũi bước , huống chi là nhờ cô giúp chuyện gì.”
Tần Viễn nhíu mày, nghiến răng đáp: “Được, hi sinh thì săn sói.”
Tần Minh Chi thì tươi, lộ hai chiếc răng cửa sáng loáng ánh vàng.
lúc đó, ám vệ đến bẩm báo: “Thuộc hạ trông thấy xe ngựa của Ngọc di nương về phía sơn trang.”
Nhìn ngoài trời tối, trong mắt Tần Viễn thoáng hiện vẻ hả hê: “Chắc chắn Tiết Đường xung đột với Ngọc thị . Ngọc thị là Quận chúa, dù giờ như hổ sa cơ, nhưng tuyệt đối kẻ dễ bắt nạt. Đợi bọn họ đấu đá , chúng cứ xem diễn biến.”
Sau khi xua tay cho ám vệ lui xuống, Tần Viễn trầm ngâm dặn Tần Minh Chi: “Lần tới, cứ hoãn việc gửi quà . Đợi tin tức từ phía con . Bà đến Bùi gia.”
Tần Minh Chi thoáng nhớ đến câu khi rời phủ, hình như nhắc đến một buổi yến tiệc nào đó. Hắn lắc đầu, đầy nghi ngại: “Tiết Đường chắc sẽ tham gia mấy buổi tụ họp của đám phụ nhân trong hậu viện . Mẹ đừng phí công vô ích nữa.”
Tần Viễn lắc đầu: “Không tụ họp trong hậu viện, mà là pháp hội ở Vạn Phúc Tự. Năm ngoái phương Bắc bão tuyết, nhiều dân chúng thương vong. Nghe , Trắc Thái t.ử phi và Bùi gia sẽ tổ chức pháp hội ngày mồng chín tháng chín, vận động các phụ nhân quyên góp tiền hương hoả để giúp đỡ nạn dân phương Bắc. Một cơ hội việc thiện để gây dựng danh tiếng như thế, Tiết Đường chắc sẽ bỏ qua.”
Tần Minh Chi vẫn hết nghi ngờ: “Bùi gia? Không họ bệ hạ ghét bỏ, khiến các gia đình quyền thế ở kinh thành đều tránh xa ?”
Ánh mắt Tần Viễn trở nên sâu xa, trong đó giấu sự đố kỵ: “Ai bảo Bùi Kiến cưới chính thất là Tạ thị, di mẫu của Trắc Thái t.ử phi chứ? Sau khi Thái t.ử phi qua đời, Đông Cung chỉ còn mỗi nàng chủ. Ai ngày nào đó nàng sẽ nâng thành chính phi! Đông Cung và Bùi gia, chính là quan hệ m.á.u mủ thể cắt rời. Ngươi thấy bệ hạ chỉ quở trách Bùi gia mà hình phạt gì lớn hơn ? Những việc như pháp hội quyên góp, Trắc Thái t.ử phi cũng thường xuyên tổ chức. Lần , để giúp Bùi gia, nàng tổ chức thêm một cũng chẳng . Trắc phi rõ ràng nhân dịp giúp Bùi gia lấy thể diện, để Bùi Kiến quá khó xử triều. Người dựa gốc to cây lớn để hưởng bóng mát. Ngay cả tên gian thương Mặc Bạch cũng nhờ vị Trắc phi đó mà một bước lên mây...”
Tần Minh Chi ánh mắt của cha , phát hiện một tia suy tính đầy hy vọng. Ông nạp sinh thêm một đứa con gái, sẽ đưa cung!
cha bao nhiêu thì bấy nhiêu đều sinh con trai, chẳng lẽ lớn tuổi mà vẫn chịu chấp nhận thực tế?
Tần Minh Chi âm thầm rùng . Đột nhiên cảm thấy, cha trong chuyện nạp sinh con chẳng khác nào loài động vật hoang dã.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-thanh-tuong-quan-phu-nhan/chuong-128.html.]
Mèo Anh Đào
...
"Đến lượt !"
Tiết Đường hạ một quân cờ, thản nhiên nhắc nhở Tần Minh Kỳ.
Tần Minh Kỳ cầm quân cờ đen trong tay , lơ đễnh đặt xuống bàn cờ, trong khi tay trái giấu lưng nắm c.h.ặ.t thành quyền: "Tẩu gì với mẫu ? Thật sự ép bà chuyện nguy hiểm ?"
Ánh mắt Tiết Đường vẫn giữ vẻ ngây thơ vô hại, trong sự ngoan ngoãn chút mơ hồ.
Tiết Đường ngẩng đầu lên, chỉ chăm chú bàn cờ và đáp: "Ta trao quyền lựa chọn cho mẫu , với bà rằng: “do dự, lưỡng lự, sẽ gây hại khôn lường”. Tần Lục cùng bà , cần lo lắng."
[Đi cùng? Đi ?]
Mẫu rời vội vã, chỉ là việc, tiết lộ gì thêm. Điều càng khiến lo lắng hơn.
Chẳng lẽ nữ nhân phát hiện âm mưu của con bọn họ? Chuyện ở sơn trang bại lộ?
Nếu bại lộ, nữ nhân sẽ xử lý con bọn họ ...
Suy nghĩ trong đầu Tần Minh Kỳ xoay vần, ánh mắt thoáng lóe lên nhưng chỉ trong chớp mắt, khôi phục vẻ mơ hồ giả tạo của .
Lúc , Tần quản gia bước hoa sảnh, cúi hành lễ bẩm báo: "Phu nhân, lão nô tìm thấy loại vật liệu mà nhắc đến."
Tiết Đường giơ tay hiệu cho nha dọn bàn cờ .
Tần Minh Kỳ: "..."
[Chơi xong ?]
Nữ nhân chơi cờ cũng khá, chơi nữa thì , nếu sẽ thua mất.
Tiết Đường chỉ bàn và với Tần quản gia: "Đem đến đây xem."