Xuyên Không Thành Tướng Quân Phu Nhân - Chương 146

Cập nhật lúc: 2026-03-12 10:06:34
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Lăng phu nhân!"

Khai Dương kinh hãi kêu lên.

Tần Minh Nguyên sững .

Hắn bóng đỏ rơi xuống mắt.

Dì Tuyết, sắp cứu !

Ánh mắt bỗng trở nên sắc lạnh, đôi tay siết c.h.ặ.t, pháp linh hoạt, lướt giữa trung, đáp xuống bờ biển. Hắn giơ tay lên, lạnh lùng thốt hai chữ, chút cảm xúc: "Công thành!"

Đại quân phía lập tức xuống thuyền, bày trận, tiến từng bước về phía .

Tòa thành , họ nhất định chiếm lấy.

Quân địch kinh hãi, gần như dọa vỡ mật.

Lăng Tiêu gào lên đầy phẫn nộ: "Lăng Tuyết! Tần Minh Nguyên! Các ngươi đều sẽ kết cục !"

Tần Minh Nguyên lay động.

Mặc cho xung quanh là tiếng hò hét g.i.ế.c ch.óc vang trời, bước từng bước đến bên Lăng Tuyết, cúi cẩn thận ôm bà lên.

Lăng Tuyết thì thào: "Xin . Năm đó là dẫn sói nhà. Ta tỷ tỷ, con và cha con báo thù . Ta thể xuống gặp tỷ tỷ để chuộc tội. Đại công t.ử, năm đó cố ý, con thể trách , nhưng đừng vì Lăng Tiêu mà trút giận lên Minh Nguyệt."

Tần Minh Nguyên nghẹn ngào gật đầu: "Dì Tuyết, con trách . Minh Nguyệt là con, con sẽ chăm sóc thật ."

Mèo Anh Đào

Lăng Tuyết : "Hãy với Minh Nguyệt rằng, phụ lòng Tần gia. Bảo nó chăm chỉ học võ, giống như con, trở thành một tướng quân, đừng, đừng như , yếu đuối thế ."

khẽ mỉm .

dường như thấy , ánh bình minh, Tần Minh Nguyệt đang múa kiếm, bước mạnh mẽ, chẳng chút dáng vẻ của tiểu thư khuê các bình thường.

Đôi mắt Tần Minh Nguyên đỏ ngầu, hé miệng, nhưng nhất thời thốt lời nào.

Quân Tần gia mất thêm một chiến sĩ.

Trên thế gian , mất một .

Hắn hứa với mẫu sẽ bảo vệ trong gia đình, nhưng thất hứa…

Hắn đầu , ánh mắt dữ dội lên tường thành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-thanh-tuong-quan-phu-nhan/chuong-146.html.]

Lăng Tiêu đang dẫn theo Lăng Vũ Vi rút lui sự bảo vệ của các vệ sĩ. Đột nhiên, hai mũi tên sắc bén xuất hiện trong tầm mắt họ, đầu tên nhanh ch.óng phóng đại. Ngay đó, m.á.u tươi phun trào từ n.g.ự.c của Lăng Tiêu và Lăng Vũ Vi.

Tần Minh Nguyên thu cung về, ánh mắt cụp xuống giấu cảm xúc. Giọng của lạnh lùng hơn : "Đầu hàng thì tha!"

...

Năm Tĩnh Khang thứ mười lăm, ngày rằm tháng tám. Đại Tĩnh đ.á.n.h hạ thành Lâm Uyên của Nam Việt, đặt nền móng cho việc tiêu diệt quốc gia . những mãi mãi nơi đất Lâm Uyên.

Dưới một gốc cổ thụ cao ngút trời, một nghĩa trang mới xây dựng để chôn cất các chiến sĩ quân Tần gia và những binh sĩ ma quỷ hy sinh, tưởng niệm linh của các liệt sĩ và tố cáo tội ác trần trụi của Nam Việt.

Tần Minh Nguyên cúi thật sâu tấm bia đá ở phía nghĩa trang.

Khai Dương và Diêu Quang cũng thành kính vái ba vái: "Dì Tuyết, đợi tướng quân dẹp yên Nam Việt, chúng sẽ đưa linh của trở về quê hương."

Hai con rối biểu cảm đối diện , canh giữ bia đá của Lăng Tuyết.

Diêu Quang vỗ nhẹ lên vai một : "Tần Tam, ngươi còn nhớ là ai ?"

Con rối Ất: "Không nhớ."

Khai Dương vỗ lên vai còn : "Ngươi là ai?"

Con rối Giáp: "Không nhớ."

Tần Minh Nguyên: "Hãy để Tần Tam và Tần Tứ ở đây. Khi bình định Nam Việt, chúng sẽ cùng về nhà."

Nghe thấy hai chữ "bình định", Tần Tam và Tần Tứ như tiếng kèn hùng tráng của quân Tần gia. Dù ánh mắt vẫn đờ đẫn, cảm xúc của họ bỗng dâng trào, miệng ngừng hô vang: "G.i.ế.c man di! G.i.ế.c man di!"

"Kìa..."

Khai Dương thoáng ngẩn , đó ôm chầm lấy Tần Tam, kìm xúc động: "Huynh , ngươi vẫn nhớ lời thề của chúng năm xưa."

Tần Tứ tiếp lời: "Man di diệt, quân Tần gia về!"

Diêu Quang lau nước mắt, nghẹn ngào : "Tướng quân, đưa họ theo !"

Cơn gió rừng lùa qua, cuốn tung mái tóc rối của Tần Tam và Tần Tứ, để lộ những vết sẹo dữ tợn từ chiếc đinh sắt từng đóng đầu họ.

Lăng Tuyết nhiều xâm nhập doanh trại quân đội ma, cuối cùng chỉ cứu Tần Tam và Tần Tứ. Hai kiểm soát quá lâu, dù gỡ đinh sắt đầu, nhưng cơ thể họ trúng độc quá nặng, tổn thương đến não bộ, còn nhớ gì.

Khai Dương hít sâu một : "Tướng quân, hãy đưa họ theo . Dù quên hết tất cả, họ vẫn quên nhiệm vụ. Họ vẫn thể sát cánh chiến đấu cùng chúng ."

Tần Minh Nguyên cũng khỏi động lòng, gật đầu dứt khoát: "Được!"

 

Loading...