Tiếng hét t.h.ả.m vang lên phía xe ngựa.
Một hộ vệ lập tức cảnh giác, theo hướng phát âm thanh, phát hiện đất một thích khách đang đó, trúng độc nặng, trán còn cắm một chiếc kim bạc.
Chiếc kim tẩm độc , từ mà ?
Hộ vệ quan sát xung quanh, phát hiện khả nghi, càng thấy ai tay tương trợ.
Hắn càng nhận lỗ nhỏ rèm xe ngựa.
Ngọc di nương ôm lấy cánh tay của Tần Minh Kỳ, lén giấu cây sáo trúc tím trong tay lưng.
Tần Minh Nguyệt tức giận : "Đồ tiểu nhân! Ta tìm Mặc Bạch, gan thì đối chiến, dám chơi trò lén lút lưng. Hắn còn là nam nhân nữa ?"
Tiết Đường: "Không ."
Tần Minh Thụy: "Vậy là ai?"
Tiết Đường chỉ tên thích khách Tần Lục đ.á.n.h ngất mặt đất: "Thẩm vấn là ngay."
Tần Lục hai lời, giơ chân giẫm mạnh lên xương tay của tên thích khách.
Thích khách trạc tuổi ba mươi, võ công tệ, hẳn qua huấn luyện chuyên nghiệp. Hai mũi tên cắm chân, khóe miệng đầy m.á.u, tay giẫm gãy, mà khi tỉnh , vẫn nghiến răng thốt một lời.
Tiết Đường xuống , lạnh nhạt hỏi: "Ai phái ngươi đến?"
Thích khách vẫn c.ắ.n c.h.ặ.t răng, một tiếng.
Ngón tay của Tiết Đường khẽ động, mười cây ngân châm xuất hiện giữa kẽ tay nàng. Ánh mắt nàng vẫn bình thản, chỉ trong chớp mắt, mười cây châm đ.â.m các huyệt đạo quan trọng thích khách.
"Á!"
Mèo Anh Đào
Tên thích khách hét lên một tiếng t.h.ả.m thiết, đó như mất thần trí, khai bộ những gì , sót một lời.
Mọi đều sững sờ.
Kể cả Tần Minh Kỳ và Ngọc di nương trong xe ngựa.
Tiết Đường chỉ nhẹ giọng lẩm bẩm một câu: "Vệ Minh chủ?"
Nàng nhớ đắc tội với vị Minh chủ nào cả.
Tiết Đường : "Tần Lục, điều tra! Giao cho Thượng Quan đại nhân, rằng hành thích, thương nặng."
Tần Lục hiệu cho kéo tên thích khách trúng độc tới, hỏi ý: "Phu nhân, còn tên xử lý thế nào?"
Tiết Đường liếc qua t.h.i t.h.ể chiếc kim bạc cắm trán, ánh mắt kín đáo lướt qua xe ngựa, bình thản : "Có giúp chúng , nhưng lộ diện, nghĩa là họ phát hiện. Chúng cũng nên tôn trọng ý của họ. Dùng hóa cốt thủy, tiêu hủy t.h.i t.h.ể."
...
Điện Thái Hoà.
Mặc Bạch tin triệu kiến, vội vã chạy đến nơi. Vừa đẩy cửa , một nghiên mực liền bay thẳng về phía .
Mặc Bạch giật , cả căng cứng.
[C.h.ế.t tiệt!]
Hắn ngờ rằng sẽ đối mặt với một nghiên mực bay tới, lập tức nghiêng né tránh.
Đoàn Cảnh Thần ngay phía , trong lòng đang cân nhắc lát nữa thế nào để áp chế khí thế của Mặc Bạch mặt Tĩnh Khang Đế. cũng ngờ một nghiên mực bay tới ngay mặt .
Bốp!
Đoàn Cảnh Thần nhanh tay tóm lấy một tiểu thái giám bên cạnh để tấm chắn.
Nghiên mực đập thẳng tiểu thái giám.
"Á!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-thanh-tuong-quan-phu-nhan/chuong-150.html.]
Tiểu thái giám hét lên t.h.ả.m thiết, m.á.u chảy đầm đìa.
Tĩnh Khang Đế tức giận đến mức long nhan bốc khói, nhắm Mặc Bạch mà ném tiếp một thứ nặng trịch.
Bốp!
Mặc Bạch nhanh tay giật tiểu thái giám khỏi tay Đoàn Cảnh Thần.
Ngọc tỷ đập trúng tiểu thái giám.
Cảm nhận dòng chất lỏng đang chảy ròng ròng mặt, tiểu thái giám như phát điên.
Hắn gì sai mà chịu cảnh ?
Tại hết đến khác, thứ gì cũng đập ?
Tĩnh Khang Đế giận dữ, xông tới nhặt ngọc tỷ đất, giơ lên đập thẳng trán Mặc Bạch.
Mặc Bạch nghiến răng nhắm mắt.
[Hôm nay bệ hạ mà đ.á.n.h c.h.ế.t thì chắc ngài chịu dừng !]
[Được thôi, để ngài đ.á.n.h!]
"Bệ hạ, xin bớt giận!"
Lý công công hoảng sợ đến phát , lao tới ôm lấy Tĩnh Khang Đế, hiệu cho một tiểu thái giám ở cửa nhanh ch.óng đoạt ngọc tỷ.
Lúc ngang qua Mặc Bạch, Lý công công cố ý "vô tình" đá chân một cái.
[Mặc Bạch, ngươi chút tự giác nào ?]
[Hoàng thượng đ.á.n.h ngươi, ngươi còn né gì?]
[Bây giờ thì , Hoàng thượng cầm ngọc tỷ đuổi theo ngươi để đ.á.n.h.]
Chuyện như thế giờ từng !
Hiện trường lập tức trở nên hỗn loạn.
Đoàn Cảnh Thần: "... "
[C.h.ế.t tiệt!]
[Bệ hạ lúc nào cũng tự xưng là trầm nhân đức, mà hôm nay nhân đức gì đó đá bay hết ?]
Thượng Quan Tấn một bên, giả vờ nhắm mắt dưỡng thần từ đầu đến cuối.
Lý công công trừng mắt lườm ông .
[Ông còn đó xem kịch? Sao giúp một tay?]
[Bảo bệ hạ mắng ông là đồ ch.ó, hóa ông thật sự như ch.ó!]
"Bệ hạ, ngọc tỷ!"
Tiếng hét thất thanh của Lý công công vang khắp cả Điện Thái Hoà.
Tĩnh Khang Đế cuối cùng cũng hồn, động tác cứng đờ giữa trung.
Ngài hạ tay xuống, cầm ngọc tỷ lên xem xét.
[Quả thật tệ, bền!]
May mà ngài tầm xa, sớm sai bọc viền vàng xung quanh ngọc tỷ.
Mặc Bạch ôm đầu, chậm rãi mở mắt.
Đau c.h.ế.t !