Chưởng quầy một bên, mặt sầm , nghiến răng nghiến lợi, lớn tiếng : "Đố đèn ở đây thì đơn giản, còn hoa đăng của quan phủ dù đến mấy cũng khó giải vô cùng. Mọi cứ xem thử , Nghê Thường Các luôn hoan nghênh quý vị ."
Tần Minh Thư phe phẩy chiếc quạt ngọc trong tay, ngẫu nhiên một câu đố: "Đỏ như gấm, theo bước chân mà uốn lượn."
Tần Minh Nguyệt bĩu môi: "Đố đèn ở đây đều mục đích, đố đèn của quan phủ thì ."
Tần Minh Kỳ liếc Tần Minh Thụy và Tần Minh Nguyệt, thầm nghĩ: [Trong tình huống , thật gì? Cả hai ngoài quên mang theo não ?]
"Xin ."
Tiết Đường ngượng ngùng với chưởng quầy, nghiêm mặt kéo hai rời khỏi hiện trường.
Tiểu nhị mới đến vài ngày, còn từng trải, đám đông tản hơn một nửa, tức đến mức nghiến răng ken két: "Người gì thế? Phá hỏng chuyện ăn của , chỉ xin là xong ?"
Chưởng quầy bóng Tiết Đường xa dần, thẫn thờ : "Nàng chịu cúi đầu với , đó là đại ân lớn ."
Còn nữa...
chưởng quầy dám .
Hai tiểu ma vương của phủ tướng quân nổi tiếng với phương châm “ thể tay thì tuyệt đối đấu khẩu”. Hôm nay phu nhân tướng quân ở đây, hai tiểu ma vương chỉ động miệng chứ động tay phá cửa tiệm, ông thầm cảm tạ trời đất lắm .
Tiểu nhị gãi đầu, tự hỏi: [Chẳng lẽ là thể động ?]
Nghĩ đến sáng nay cảnh cáo một vì suýt đắc tội với nhũ mẫu cận của Trắc Thái t.ử phi, tiểu nhị liền ngậm ngùi: "Kinh thành thật khó sống, chi bằng về quê ruộng thôi!"
Ngọc di nương cúi đầu, hỏi Tiết Đường: "Phu nhân, câu đố đèn Nhị công t.ử là gì ?"
Tần Minh Kỳ trả lời: "Con đường tơ lụa."
Lúc , giờ Tuất ba khắc, hội hoa đăng đang náo nhiệt nhất. Người phố đông đúc hơn bao giờ hết, tiếng của Tần Minh Kỳ nhanh ch.óng nhấn chìm trong âm thanh ồn ào.
Từ xa thể thấy đèn l.ồ.ng của quan phủ ở trung tâm Đông Nhai. Càng đến gần trung tâm, càng tấp nập. Mặc dù quan sai duy trì trật tự nên lộn xộn cũng tắc nghẽn, nhưng tốc độ di chuyển chậm.
Mọi vội, thong thả bước , ngắm hoa đăng, thưởng cảnh sắc, tận hưởng khí yên bình.
Tiết Đường còn là chỉ huy chân dài ở kiếp nữa, giờ nàng cao đến một mét sáu. Khi chen dòng , nàng thậm chí thể thấy những gì ở phía .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-thanh-tuong-quan-phu-nhan/chuong-158.html.]
Mặc dù thích sự náo nhiệt của thế giới , nhưng khi quá đông đúc, nàng cảm thấy áp lực.
Dòng chậm như rùa bò khiến nàng thể bình tĩnh một ngoài quan sát, nhưng việc tham gia khiến nàng cảm thấy hợp với tính cách nhanh nhẹn, dứt khoát của .
Nàng dặn dò sẽ gặp ở ở Thao Thiết Lâu, đồng thời bảo ám vệ bảo vệ c.h.ặ.t chẽ Tần Minh Thụy và những khác, đó thẳng đến đó.
Thấy Tần Minh Kỳ ôm một bọc đồ ăn, ngoan ngoãn theo , một lời, Tiết Đường khỏi để tâm thêm một chút, : "Vì lo hai hiểu lầm rằng đang giám sát, sắp xếp ám vệ cho và dì Ngọc. Nếu cần, hai cứ tìm Tần Lục, sẽ sắp xếp."
Mèo Anh Đào
Ánh mắt Ngọc di nương lóe lên, mỉm : "Được, nếu cần chúng sẽ tìm Tần Lục."
Tần Minh Kỳ thầm nghĩ: [Hiểu lầm? Lẽ nào tẩu giám sát chúng ? Nếu giám sát, tại phát hiện đám nội gián Đông Di trong trang viên?]
Tiết Đường suy nghĩ trong lòng Tần Minh Kỳ, thấy Tần Minh Thư cũng theo , nàng nhướn mày: "Minh Thư, cũng dạo , sẽ chờ ở Thao Thiết Lâu."
Tần Minh Thư kéo chiếc mũ che đầu, đám đông phía và bộ trường bào trắng tinh , kiên định : "Không nữa, nhã gian ngắm trăng."
Một cơn gió lớn thổi qua, mang theo một đám mây đen khổng lồ, che kín ánh trăng.
Tần Minh Thư: "..."
Tần Lục nghĩ: [Thấy , bảo ngài đừng dối. Đại danh đỉnh đỉnh Minh Thư công t.ử, gây họa đào hoa nhiều quá, nếu võ công kém mà sợ khác bắt thì cứ thẳng, chẳng ai ngài .]
Thao Thiết Lâu dựng đèn l.ồ.ng, bởi vì Mộ Hiển cảm thấy nơi chẳng cần những chiêu trò đó để thu hút khách. Trên mái hiên chỉ treo vài chiếc hoa đăng để khách nhân thưởng thức.
Tiết Đường dẫn theo , cùng Mộ Hiển đến nhã gian lớn nhất.
Mộ Hiển mở cửa sổ , nửa con phố đập mắt họ. Ánh đèn hoa lung linh ấm áp, như phủ một màu vàng óng ánh lên cả thế gian.
Bên chính là khu vực trưng bày l.ồ.ng đèn lớn của quan phủ, muôn vàn kiểu dáng rực rỡ. Trên mỗi l.ồ.ng đèn đều ghi câu đố; đoán đúng là thể mang đèn về.
Mộ Hiển chăm chú xuống phố, bất ngờ : “Ta thấy Tam công t.ử và Đại tiểu thư .”
Sau đó, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc: “Tư tể tướng? Sao ngài ở đây?”
Tiết Đường tò mò ghé mắt qua, đúng lúc ánh mắt nàng chạm Tư Nguy.