Một hộ vệ nhỏ nhẹ : "Chủ t.ử, Bùi thị thả ."
"Ừ."
Mặc Bạch lật thêm một trang tranh, hờ hững đáp .
Việc Thượng Quan Tấn thả lúc e là vì thể xử lý Bùi thị, mà là lo lắng buổi đấu giá của Mặc gia sẽ quá êm ả. Không rõ đây là ý riêng của Thượng Quan Tấn là do bệ hạ chỉ thị.
Hộ vệ sĩ thấy chủ t.ử vẫn điềm tĩnh như , càng thêm sốt ruột, liền tiếp tục: "Chủ t.ử, bệ hạ giao cho ngài phụ trách buổi đấu giá, ngài chẳng phái giúp chút việc gì? Đại tiểu thư đến tìm di mẫu ở Bùi gia, giờ cả Bùi thị cũng tham gia . Như thế , tiền thu liệu còn là của Mặc gia ?"
Hộ vệ tự thấy quá lời, càng giọng càng nhỏ.
Mặc Bạch khẽ nhướng mày, liếc một cái, chỉ đầu : "Ta ch.óng mặt, tháng thể suy nghĩ gì hết, giúp ."
Muội an phận của cứ thích quấn lấy Bùi gia, khuyên cũng vô ích, bây giờ? Dù trong mắt , một Trắc phi mà phô trương quá mức chẳng chuyện , nhưng hiện tại Đông cung chống lưng, quyền cao thế mạnh, cũng chẳng thể bắt nàng .
Hơn nữa, việc quan trọng bây giờ là kiếm bao nhiêu tiền, mà là để Mặc gia dính dáng đến những chuyện bê bối của Bùi gia. Có thể tránh thì cứ tránh.
Quan trọng nhất là, Hoàng thượng cử Tư Nguy mời Tiết Đường tham dự. Đến ngày đấu giá, nếu thể , thật sự .
Tiết Đường, đúng là khắc tinh của .
Giữ mạng vẫn là hết!
...
Việc Tiết Đường mời tham dự buổi đấu giá khiến Mộ Hiển suy nghĩ suốt hai ngày, cuối cùng cũng hiểu lợi, hại trong đó. Đây vốn chuyện đấu giá phế phẩm để tái sử dụng, mà là một mớ bòng bong liên quan đến Mặc gia, Bùi gia và Hoàng thất.
Phía Mặc gia, Mặc Bạch vốn ưa gì tướng quân, phu nhân đó còn khiến Mặc Bạch trọng thương trong võ trường ngầm, gần đây vô tình hãm hại , thể là thù oán chồng chất.
Phía Bùi gia, cần bàn, hai bên là kẻ thù đội trời chung, thêm Bùi thị đóng vai trò như một "gián điệp hai mang". Tần quản gia đó gửi thư cho tộc trưởng, nhưng mãi vẫn thấy hồi âm, ông đang từng giờ từng phút mong tộc trưởng hoà ly với Bùi thị.
Còn Hoàng thất, âm mưu của vị đó thâm sâu, khó mà đo lường. Nhìn danh sách những mời cũng đủ hiểu, chỉ quan viên phẩm cấp cao mới nhận thiệp. Lão hoàng đế chắc chắn đang âm thầm tính toán, buổi đấu giá vấn đề.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-thanh-tuong-quan-phu-nhan/chuong-169.html.]
Tiết Đường mà , Mộ Hiển thật sự lo nàng ứng phó nổi.
Vì thế, lén lút tránh tai mắt, đột nhập phủ tướng quân để nhắc nhở Tiết Đường cẩn thận.
Dù tướng quân thích phu nhân, nhưng giờ đây khác, một phu nhân xuất sắc như mà chuyện gì, tướng quân lật tung Đại Tĩnh cũng tìm hơn nữa.
Tướng quân còn mấy tháng nữa mới về, nhất định trông chừng phu nhân cẩn thận.
"Phu nhân, để đảm bảo an cho các vật đấu giá, chống cháy chống trộm, tham gia mang theo hạ nhân. Không thiệp mời, thể cùng. Người nhất định cẩn thận, nhiều gia quyến cùng quan lớn tham gia, hiểm họa ngầm thiếu, xin đừng lơ là!"
Trong hoa sảnh, Mộ Hiển thao thao bất tuyệt phân tích một loạt mặt lời mặt hại, ngừng suốt nửa canh giờ, đến mức khô cả miệng, uống hết nguyên một bình .
Tiết Đường dường như hiểu vì Tần Minh Nguyên giao việc kinh doanh cho Mộ Hiển, bởi tài ăn của dạng . Đặt trong thời hiện đại, thể việc ở Bộ Ngoại giao hoặc Ban Tuyên giáo.
Nàng bình thản lật một trang sách, nhàn nhạt đáp một tiếng: "Ừm."
Mộ Hiển: "!"
[Thế là xong ?]
Mèo Anh Đào
Tần Minh Thụy và Tần Minh Thư bên cạnh, vốn quen lải nhải, cũng phản ứng gì đặc biệt. Tần Minh Nguyệt thì sắp ngủ gật.
Thấy cuối cùng Mộ Hiển cũng xong, Tần Minh Nguyệt thẳng dậy, ngáp dài một cái.
Hóa đây mới là bộ mặt thật của Mộ Hiển. So với cao tăng, chỉ thiếu mỗi một cái mõ.
Lúc , Tư Nguy theo Tần quản gia bước sảnh, phía còn Tư Phương Vân.
Hạ nhân đều giữ ngoài cửa. Tư Phương Vân ôm hai chiếc hộp gỗ khắc hoa trong tay, khi thấy Tiết Đường, nàng mỉm nhẹ nhàng, : "Thẩm thẩm, tổ mẫu bảo đến thăm thẩm, đây là chiếc vòng tay ngọc bích mà bà giữ gìn nhiều năm. Nó từng cao tăng khai quang, thẩm xem thích ?"
Vừa , Tư Phương Vân mở một trong hai chiếc hộp , đưa tới mặt Tiết Đường.