Tiếp theo, đến lượt đấu giá chiếc chén Tĩnh Khang Đế vỡ khi đ.á.n.h Mặc Bạch và cục chặn giấy mà ngài lỡ tay rơi khi kích động. Mặc dù chén các nghệ nhân phục chế , nhưng nó vốn quá bình thường, vì hai món đem đấu giá cùng .
Mặc Bạch nhướng mày, hỏi đại sư: "Hai món câu chuyện gì ?"
Hắn xem con cáo già đội lốt thỏ Tư Nguy đó, thể bịa chuyện gì.
Đại sư mỉm : "Vì đây là những vật dụng mà Bệ hạ mới dùng lâu, nên câu chuyện đặc biệt nào cả. Chỉ một lời nhắc nhở từ Bệ hạ. Tiết kiệm là một đức tính , ngay cả ngài cũng sử dụng những món đồ sửa chữa , hy vọng cũng cần kiệm trong gia đình."
Nghe , bầu khí lập tức trở nên nhẹ nhõm hơn.
Không câu chuyện nào khiến hồn vía lên mây. Mọi thật sự sợ rằng sẽ đến lượt Bệ hạ mỉa mai trúng. Nếu thật sự Bệ hạ chú ý, đợi đến khi ngài hạ chỉ trách phạt, họ sợ đến c.h.ế.t .
Đại sư kịp công bố mức giá khởi điểm, Hạ phu nhân một hoa phục lục sắc vội vàng lao đến bên Tiết Đường như một cơn gió, ân cần nài nỉ: "Xem như nể tình quan hệ đây của chúng , cô thể nhường hai món đồ cho ? Hạ đại nhân nhà đang thiếu một chiếc chén uống rượu, mà cha con bọn họ cũng cần một cái chặn giấy . Ta đấu giá chúng mang về, hai mảnh chặn giấy chia đều cho hai cha con, đủ dùng."
Mọi : "..."
Đây là đấu giá cơ mà, như nàng đang thu mua đồ cũ giá rẻ ?
Mèo Anh Đào
Còn nữa, ai trong kinh thành chẳng Hạ phu nhân tiêu tiền như nước, hôm nay trở nên tính toán chi li như ?
Có chợt tỉnh ngộ, vì nàng tiêu cho bản ! Nhìn cách ăn mặc của Hạ đại nhân và nàng là ngay.
Lại còn định chơi bài tình cảm với Tiết Đường? Quan hệ giữa hai đây hình như chỉ là “tỷ giả tạo” thôi mà?
Hành động của Hạ phu nhân hiện trường náo loạn, đến cả đại sư đài cũng ngẩn trong giây lát, đó sang Mặc Bạch xin ý kiến.
Mặc Bạch khẽ lắc đầu với đại sư, hiệu cứ chờ thêm một chút, ánh mắt liếc qua Tiết Đường đầy ý vị.
Hạ phu nhân để ý đến ánh mắt kỳ lạ của những xung quanh. Nàng hiểu rõ điều cần .
Trên khán đài, các món đấu giá lấy chủ đề tiết kiệm trọng tâm, chắc chắn giá sẽ quá cao. Hơn nữa, hai món đồ thể chia ba, chỉ cần mua thì chắc chắn lỗ. Đây là vật dụng ngự dụng của bệ hạ, mang về chỉ thể bảo vật gia truyền mà còn mặt mũi.
Ngoài , dù nơi vẻ là địa bàn của Mặc Bạch, nhưng thực tế nể mặt Tiết Đường. Vì , tìm Tiết Đường là nước đúng đắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-thanh-tuong-quan-phu-nhan/chuong-194.html.]
Tiết Đường vốn đang nhắm mắt giả ngủ, nàng chẳng quan tâm đến những thứ , chỉ khẽ phất tay, thản nhiên : "Lần , giá, các cô cứ tùy ý ."
Tuy nàng tỏ rõ thái độ, để tự do tranh đấu, nhưng Hạ phu nhân hiểu, thực sự quyết định ở đây là Tiết Đường. Những khác cũng điều đó. Đến cả Mặc Bạch còn nhường nhịn nàng ba phần, nếu Tiết Đường bảo nhường cho Hạ phu nhân, ai còn dám vô duyên vô cớ nhảy giành một chiếc chén vỡ và một cục chặn giấy gãy đôi chứ?
Nghe lời nàng, khung cảnh lập tức yên ắng.
Tiết Đường đầu qua một lượt.
[Các hiểu lầm gì đúng ?]
Nàng thật sự hứng thú chút nào.
Ý nghĩ chỉ lướt qua trong đầu nàng khi nàng tiếp tục nhắm mắt giả ngủ.
[Ta rõ , các ngươi nghĩ gì thì tùy. Ta đến đây để ghi sổ đấu giá, để chơi trò đoán tâm tư của các ngươi.]
"Đa tạ, đa tạ phu nhân!"
Hạ phu nhân liên tục cảm ơn, đó vui mừng ngay hàng đầu tiên, chờ đại sư công bố giá khởi điểm.
Đây là đầu tiên nàng chuyện với Tiết Đường thành khẩn như , cũng là đầu tiên nàng cầu xin Tiết Đường cho tiêu tiền. Trước đây, nàng chỉ dụ dỗ nguyên chủ chi tiền mà thôi.
Lúc đầu Đoàn Cảnh Thần còn hứng thú xem liên thủ sẽ chỉnh đốn ai, nhưng thấy tình cảnh đó thì mất hết hào hứng, ngả ghế, bắt đầu nghịch sợi dây màu đỏ cổ tay.
Chẳng bao lâu, Hạ phu nhân đấu giá thành công hai món đồ với giá một ngàn lượng bạc.
Vì giá quá thấp, nàng đưa ngân phiếu tại chỗ, tiền trao cháo múc. Đại sư còn đặc biệt sắp xếp một màn biểu diễn, cho nàng tự tay thả ngân phiếu hòm quyên góp.
Dưới sân vang lên tràng pháo tay như sấm.
Sau khi xuống khỏi khán đài, Hạ phu nhân mấy lời cảm kích Tiết Đường, đó cùng Hạ Minh Trạch ôm các món đấu giá đến khu nghỉ ngơi để nghiên cứu thêm.