[Xuyên Không Trọng Sinh TN80] 《Cô vợ nhỏ cay nghiệt và cuộc hôn nhân quân nhân TN 80: Chú của chồng cũ sủng không ngừng》 - Chương 103
Cập nhật lúc: 2025-12-23 02:10:36
Lượt xem: 25
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cha, , con mua sẵn vé tàu hỏa , chuyến trưa ngày . Cả nhà đều cùng Dương Thành một chuyến.”
Ăn xong miếng dưa hấu quăng cái vỏ , Chu Bạch Lộ liền vứt một "quả bom" như thế. Trương Thúy Chi xong thì đến sức để đ.á.n.h con cũng chẳng còn nữa, trong lòng bà quá nhiều điều mắng nhưng mệt mỏi đến mức chẳng buồn lời nào.
“Con đưa chị dâu con , với cha con cứ ở nhà thôi, chẳng hết.” Trương Thúy Chi phẩy phẩy tay, cái con bé chủ kiến lớn quá ! Bà vẫn xuôi cơn giận .
“Phải đấy, bọn , con đưa chị dâu ! Cho dù nhà họ Lưu đến đây gây chuyện, cha cũng cách chặn bọn họ , con lo cho chúng .”
Chu Thiết Trụ cũng chẳng , bước chân ngoài là trăm thứ tiêu đến tiền, con cái kiếm tiền cũng chẳng dễ dàng gì. Hơn nữa ông cũng chẳng sợ nhà họ Lưu, nếu loạn thì xem ai là mất mặt !
“Cha, con cũng chẳng là hạng sợ phiền phức. Chỉ là đó dù cũng là nhà của chị dâu, nếu nhà quá tuyệt tình thì khó tránh khỏi đời xì xào bàn tán. Đi Dương Thành là ý định nhất thời của con, lúc về chúng còn thể nhập thêm bao nhiêu là hàng.”
“Nếu thời gian, ngộ nhỡ cả đang ở đơn vị, nhà còn thể ghé qua thăm . Hai xem thử nơi cả đóng quân ?”
Chu Bạch Lộ thừa hiểu, lực cản lớn nhất chắc chắn đến từ cha , còn chị dâu thì thành vấn đề. Việc thăm lẽ khó thành hiện thực vì đó là nơi bảo mật, xin phép mới , nhưng cô vẫn cứ đem cái cớ.
Nghe thấy thế, Liêu Phàm liếc Chu Bạch Lộ một cái, thầm nghĩ cái con bé giỏi thật, chiêu trò dỗ dành lớn đúng là bộ bộ nọ.
Nghe đến chuyện thăm con trai, Trương Thúy Chi và Chu Thiết Trụ bắt đầu d.a.o động. Dù gì họ cũng thấy nơi Chu Minh đang công tác, điều hai vẫn thực sự tha cho Chu Bạch Lộ nên còn giữ kẽ, tiện đổi ý ngay.
Lưu Anh thấy liền lên tiếng: “Cha cũng cùng chúng con . Cha tính khí cha đẻ con , nếu Lưu Giai thật sự kết án, họ mà rõ ngọn ngành thì chắc chắn sẽ kéo đến đây. Con vì chuyện nhà con mà khiến cha khó xử.”
Lưu Anh dừng một chút, cô nếu chỉ thế thì đủ sức thuyết phục.
“Nếu cha mà xảy chuyện gì, con ăn với Chu Minh đây? Lộ Lộ đúng đấy ạ, chúng sợ chuyện, chỉ là sợ phiền phức thôi. Nhân tiện cả nhà cùng mở mang tầm mắt xem Dương Thành thế nào, chẳng là chuyện ?”
Trương Thúy Chi thừa con gái và con dâu về cùng một phe để hộ tống . Lần Bạch Lộ cũng là vì bảo vệ họ, bà chỉ giận là vì con bé coi thường sự an nguy của chính mà thôi!
“Mẹ, con . Chuyện lẽ con nên bàn bạc với cha . lúc đó chẳng con nghĩ quẩn ? Vả còn Lưu Xuân, Liêu Phàm ở đó, cả ba của Tư Dục nữa nên con mới dám thế.”
Chu Bạch Lộ thấy hết cách, đành tung tuyệt chiêu nũng, cô ôm lấy cánh tay Trương Thúy Chi mà dụi dụi. Trương Thúy Chi từ nhỏ đến lớn từng đụng đến một ngón tay của cô, đứa trẻ hồi nhỏ ngoan ngoãn là thế, lớn lên bướng bỉnh thế !
“Cái con bé , nếu lỡ xảy chuyện gì, cha đẻ con đến hỏi đòi , lấy con gái trả cho họ? Con thế là khoét tâm can của ?”
Trương Thúy Chi thốt câu đó, Chu Bạch Lộ liền thực sự khiến bà lo lắng tột độ, cô vội vàng xin .
“Mẹ, chính là của con, chẳng cần ăn với ai cả. Hơn nữa giờ con chẳng vẫn bình an vô sự đó ? Mẹ mới thực sự là khoét tâm can của con đấy!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn80-co-vo-nho-cay-nghiet-va-cuoc-hon-nhan-quan-nhan-tn-80-chu-cua-chong-cu-sung-khong-ngung/chuong-103.html.]
Trương Thúy Chi nhịn mà dí nhẹ trán cô một cái: “Vé tàu mua thì , nhưng con tuyệt đối thế nữa. Mẹ học hành ít, nhưng cũng tích ' thể là do cha ban cho', con to gan lớn mật đến thế!”
Trang sử nhanh chóng lật qua. Trương Thúy Chi sắp xa nên cũng về nhà ngoại một chuyến để dặn dò. Chân của bà cụ Trương khỏi quá nửa, nhưng để để di chứng, Trương Thúy Sơn xong việc đồng áng cũng nữa.
Nghe tin chị gái Dương Thành, Thúy Sơn vỗ n.g.ự.c cam đoan chắc chắn sẽ chăm sóc cho bà cụ, bấy giờ Trương Thúy Chi mới yên lòng.
Nói là , ngoài vài bộ quần áo thì cũng chẳng gì nhiều để thu dọn. Lúc xếp đồ, Chu Bạch Lộ dặn họ mang ít thôi, vì Dương Thành là nơi chẳng thiếu nhất chính là quần áo. Đồ ăn mùa hè cũng khó mang theo, chỉ thể đem ít thứ lâu hỏng. Ngày hôm , khi đồ đạc sẵn sàng, cả gia đình lên đường.
Liêu Phàm cũng cùng, biến thành "phu khuân vác" xách túi cho cả nhà, nhưng vô cùng vui vẻ! Nếu Chu Bạch Lộ hợp tác ăn, tài sản của thể tăng vọt gấp đôi nhanh đến thế.
Hợp tác là cùng thắng! Đó là bài học đầu tiên mà học từ Chu Bạch Lộ.
Khi họ đến ga tàu hỏa trong thành phố thì nhà họ Lưu cũng tới làng Chu Gia Oa. Có điều bọn họ vồ hụt, cửa nhà họ Chu khóa chặt hai ổ khóa lớn, trong chẳng thấy bóng dáng ai.
“Cha, còn đợi nữa ? Nhà họ Chu trốn !” Lưu Hảo nghiến răng kèn kẹt, chị hai cứ thế mà tù, sẽ phạt nặng.
“Đợi! Cha tin là bọn chúng về. Chúng đợi đến tối, bất kể đến mấy giờ cũng đợi! Mẹ con chuẩn lương khô cho chúng , bắt bọn họ đổi ý thì chúng !”
Lưu Đại Thạch ngờ đứa con gái lớn tuyệt tình đến thế, còn đứa thứ hai thì quá khờ khạo, quen cái thằng Tiền Đại Quốc chẳng gì. Chỉ cần cái con bé nhà họ Chu chịu một lời thì Lưu Giai thể ngoài ngay!
“Cha, là lên huyện tìm cái nhà khách nào đó mà ở, tối hãy ? Trời nóng thế , tối lẽ nào đất ở đây?” Lưu Hảo chút cam lòng, bao giờ chịu khổ như thế!
Lưu Đại Thạch liếc con trai, đồng ý: “Con đừng mà đưa ý kiến bậy bạ. Nếu chị hai con mà tù, chuyện cưới xin của con cũng hỏng bét, con bé nhà họ Lý liệu còn gả cho con ? Việc , tiền cũng ? Ngồi yên đó!”
Lưu Hảo gốc cây định hóng mát một lát thì muỗi đốt cho gần c.h.ế.t, chịu thấu, liền dậy.
“Cha, con dạo quanh làng một vòng, ngóng xem nhà họ Chu bà con thích gì , nhỡ bọn họ trốn sang nhà họ hàng ?”
Lưu Đại Thạch gật đầu, dù hôm nay nhất định canh nhà họ Chu, bằng thì mất mặt lắm. Phải tranh thủ lúc hàng xóm láng giềng ở xưởng chuyện mà dẹp yên vụ .
Nào ngờ Lưu Hảo một vòng về, miệng la bài hải.
“Cha ơi, thôi xong ! Con mấy đằng , nhà họ Chu sáng sớm nay lên thành phố , đến muộn mất !”
Lưu Đại Thạch lồm cồm bò dậy từ đất: “Lên thành phố? Đi gì?”
“Nghe là tàu hỏa xa cha ơi! Cha con mau đuổi theo thôi!”