“Sao đến đây?”
Thời tiết chuyển lạnh, Phó Trí Viễn khẽ đổ chút mồ hôi, vắt chiếc áo khoác lên tay, bên trong cũng là một chiếc sơ mi mà Chu Bạch Lộ mua cho.
Cơ bắp ẩn hiện lớp vải, Chu Bạch Lộ mà chỉ tiến lên nhéo một cái, nhưng vì xung quanh qua kẻ đông đúc, cô chỉ đành kiềm chế bản .
“Có chút chuyện với em, tan học ? Chiều nay còn tiết ?” Phó Trí Viễn thuận tay cầm lấy sách của Chu Bạch Lộ, giúp cô giảm bớt gánh nặng.
“Chiều nay em tiết, vốn định thư viện, nhưng đợi em một chút, để em với bạn một tiếng.”
Chu Bạch Lộ Phó Trí Viễn gì, nhưng cô quyết định thư viện nữa.
Phó Trí Viễn gật đầu, Chu Bạch Lộ chào Lộ Vi một tiếng cùng . Kể từ khi cô đến Kinh Thành, thời gian hai bên ít. Đa thời gian đều việc, nhiệm vụ, hôm nay rảnh rỗi thế , chẳng lẽ chuyện của Hầu Đắc Bảo manh mối ?
Phó Trí Viễn đưa Chu Bạch Lộ ăn cơm, rẽ ngang rẽ dọc đến một quán ăn, mặt tiền thì chẳng nhưng hương vị món ăn ngon đến lạ kỳ.
“Ngon ?”
Thấy Chu Bạch Lộ ăn ngon lành đến mức ngẩng đầu lên, Phó Trí Viễn cũng thấy ngon miệng hẳn.
“Ngon lắm ạ, em học cả buổi sáng nên đói bụng quá, cứ ăn cơm xong mới chuyện.” Chu Bạch Lộ thực sự đói, hai loáng cái ăn gần hết các món.
Sau khi dùng bữa xong xuôi, khi bước khỏi quán, Chu Bạch Lộ mới rảnh rang hỏi Phó Trí Viễn định chuyện gì.
Phó Trí Viễn gật đầu: “Chúng tìm chỗ nào vắng một chút, đưa em chèo thuyền ở Bắc Hải nhé?”
Chu Bạch Lộ cả hai đời từng chèo thuyền, đây là đầu tiên. Thời tiết thu, đang lúc lạnh nóng, chèo thuyền là hợp lý nhất.
Phải là Phó Trí Viễn chọn một nơi , khi thuyền trôi , nó lướt dần giữa hồ, lúc hai gì cũng ai .
Chu Bạch Lộ đợi nữa liền hỏi: “Có định với em chuyện của Hầu Đắc Bảo ?”
Phó Trí Viễn lúc cũng còn e ngại nữa, chuyến bao lâu mới về, rõ ràng với Lộ Lộ . Anh thể luôn ở bên cạnh cô, nghĩ đến thôi thấy .
Chu Bạch Lộ sắp ngay, trong lòng cũng thấy hụt hẫng, nhưng cô lập tức tỏ vẻ cả. Cô vốn trách nhiệm vai Phó Trí Viễn ngay từ đầu, lúc cần thiết dùng dáng vẻ nhi nữ thường tình để phân tâm.
“Lúc em quen , em là như thế nào . Tương lai thể sẽ xa nhiều hơn gần , những điều em đều chuẩn tâm lý. Anh cần lo cho em, hãy thành nhiệm vụ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn80-co-vo-nho-cay-nghiet-va-cuoc-hon-nhan-quan-nhan-tn-80-chu-cua-chong-cu-sung-khong-ngung/chuong-190.html.]
Phó Trí Viễn Lộ Lộ đang an ủi , giữa hai luôn sự ăn ý. Bất kể là Lộ Lộ đều việc riêng , họ là những đơn thuần lún sâu tình cảm đến mức dứt .
Khi ở bên , họ là một thể thống nhất, khi tách , dù là Lộ Lộ đều là những cá thể độc lập, tỏa sáng rực rỡ trong lĩnh vực của riêng .
“Lộ Lộ, em tin . Nếu thuận lợi, lẽ sẽ điều chuyển công tác, đến lúc đó chúng thể gặp thường xuyên hơn.”
Lời của Phó Trí Viễn khiến Chu Bạch Lộ giật , điều chuyển về đồng nghĩa với việc từ bỏ những gì gầy dựng bao nhiêu năm ở lực lượng đặc biệt.
“Việc điều chuyển quyết định ?”
Phó Trí Viễn thoáng qua là cô đang lo lắng điều gì, đôi tay chèo của dừng , chỉ khẽ giải thích với cô.
“Ông cụ sớm hứa với chú Cố , chẳng lẽ em nghĩ thể kháng lệnh ? Nếu chuyện thành viên mãn, thể sẽ thuận lợi Trung đoàn Cảnh vệ.”
Chu Bạch Lộ ngờ là như , công việc ở Trung đoàn Cảnh vệ thực cũng tương tự như lực lượng đặc biệt, chỉ là thiên về bảo vệ an ninh nhiều hơn. Thấy Phó Trí Viễn chút gì vui, cô hề miễn cưỡng, là !
“Lộ Lộ, em đừng nghĩ quá nhiều. Dù em, ông cụ cũng để ở mãi lực lượng đặc biệt , cũng lớn tuổi dần , cũng lui về thôi. Tiết lộ với em một câu, Chu Minh cũng sắp điều về , khi còn sớm hơn cả . Có lãnh đạo trúng , nếu kết hôn thì chắc định gả con gái cho đấy!”
Lời của Phó Trí Viễn khiến Chu Bạch Lộ giật thon thót: “Thế thì ! Thế chị dâu !”
Phó Trí Viễn vội vàng giải thích, quả thực lãnh đạo trúng Chu Minh, xuất của nên biệt phái về đây, chú Cố cũng ý . Năng lực cá nhân của Chu Minh thiếu, cái thiếu duy nhất là một cơ hội. Chỉ là khi vị lãnh đạo đó hỏi chú Cố xem Chu Minh thành gia lập thất , chú Cố rõ ngọn ngành , cũng chỉ hỏi thôi.
Chu Bạch Lộ thở phào nhẹ nhõm, như thế mới , nếu thì thà để cả tiếp tục ở lực lượng đặc biệt còn hơn!
“Lộ Lộ, yên tâm, chú Cố ở đó thì . Hơn nữa, tính cách Chu Minh thế nào em còn ? Trong lòng chỉ chị dâu thôi. Còn chúng , ông cụ đợi sẽ sang nhà em chính thức dạm ngõ. Đợi về chúng đính hôn ?”
Nói đến chuyện đính hôn thật đúng là trắc trở. Lúc nhận thì chỉ cần qua Chu Thiết Trụ và Trương Thúy Chi, giờ đây còn bàn bạc với vợ chồng Cố Dũng nữa.
Chu Bạch Lộ đương nhiên là đồng ý, cô cũng , chỉ cần nhà đồng ý và lo liệu là . Mỗi ngày cô học quản lý chuyện ở xưởng, sức lực cho phép cô lo thêm nhiều việc, nhưng Phó Trí Viễn Bằng Thành, cô cũng thấy rạo rực thử sức.
Cô nhớ cuối năm nay, Bằng Thành sẽ bắt đầu xây dựng quy mô lớn. Cô kiếm thêm nhiều tiền, năm hoặc năm nữa sang đó thâu tóm một mảnh đất, như đợi đến khi nghiệp là thể xây nhà .
“Anh Bằng Thành thì thể chú ý tình hình bên đó một chút , bất kể là thông tin gì cũng .”
Lúc hai cũng đến lúc lên bờ, Phó Trí Viễn cô đang về điều gì, tình hình bên đó hiện tại rõ ràng, cũng chỉ thể đến đó để thăm dò một chuyến.
“Được, sẽ chú ý. Em còn nữa , chiều nay đều thời gian.”
Phó Trí Viễn hôm nay dành bộ thời gian để ở bên cô, coi như là một buổi hẹn hò của hai , Chu Bạch Lộ nghĩ một lát...