[XUYÊN KHÔNG TRÙNG SINH TN80] CHUYỆN THƯỜNG NGÀY Ở NGÕ NHỎ - Chương 137
Cập nhật lúc: 2026-01-01 01:39:50
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/60Kv5w6q9c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Không ." Ninh Ngạn Tĩnh xuống bên cạnh Tuyết Tình, bưng bát thạch đen lên, múc một thìa đưa tận đến bên môi cô dỗ dành.
"..." Giai Tuyên cảnh tượng mắt, tự nhiên thấy cái bát thạch ngọt đến khé cổ vì cho quá nhiều mật ong. Lẽ lúc nãy cô nên đưa luôn bát của cho ông trai, chứ nên bảo là hết , đúng là tính sai một nước, đại ý quá mất!
Anh Hai nhà họ Hứa dắt Vu Lệ xem nhà, Vu Lệ tỏ hài lòng với sự nhanh nhạy của nhà họ Hứa. Ban đầu cô cứ ngỡ đợi thêm một thời gian dài, thậm chí còn lo nhà họ Hứa sẽ chẳng đời nào chịu bỏ tiền mua nhà riêng.
"Chỗ gần nhà bố , con cái... ông bà chạy qua chạy đỡ đần cũng tiện." Anh Hai Hứa . "Anh Cả chị Dâu cũng dọn qua đây ở nhưng chịu đấy."
Anh Hai cố tình bồi thêm câu cuối để Vu Lệ thấy cô vị trí quan trọng thế nào trong lòng .
"Em gái bảo , nhà mua thì tiền sính lễ cũng để ít quá." Anh Hai Hứa tiếp tục. "Sính lễ ít thì em mất mặt, mà nhà cũng chẳng nở mày nở mặt gì. Dù em bảo lấy ít thôi nhưng nhà định đưa sáu trăm sáu mươi sáu đồng, lấy cho nó 'lục lục đại thuận', sự đều suôn sẻ."
"Em gái ?" Vu Lệ sực nhớ , đây cô Hai Hứa kể em gái bày sạp kiếm tiền giỏi lắm, ngay cả Cả và Hai cũng nhờ cậy Hứa Như Vân mới đồng đồng .
" thế, chính nó đấy." Anh Hai Hứa thật thà. "Tiền mua nhà nó cũng góp một phần lớn, bảo cần trả . Thế nên nhà mua nhà vay mượn ai cả, tiền túi của gia đình thôi. Sau cưới , chúng thắt lưng buộc bụng mà trả nợ."
Anh Hai chỉ sợ Vu Lệ nghĩ gả về đây chịu khổ cực. Không hề, gia đình chuẩn sẵn sàng thứ, để Vu Lệ chịu thiệt thòi chút nào.
"Thế... thế giờ em đồng ý tìm hiểu chính thức nhé?" Anh Hai Hứa lấy hết can đảm hỏi.
"Được thôi." Vu Lệ gật đầu. " cưới , tiền nong trong nhà để em quản, ?"
"Được, chứ!" Anh Hai Hứa vồn vã. "Tiền trong nhà đều do em quản hết, một tay em quản."
Anh Hai mừng rỡ như một đứa trẻ. Vu Lệ nghĩ bụng, nhà họ Hứa tiền mua nhà, đưa hơn sáu trăm đồng sính lễ, chứng tỏ cái nền móng cũng vững chắc đấy. Cô thấy khá hài lòng, giống như mấy nhà nghèo rớt mồng tơi mà cứ thích vẻ giàu sang. Vu Lệ ghét nhất loại chẳng tiền đồ gì mà cứ thích kén cá chọn canh với cô , chẳng qua chỉ là cái hộ khẩu Nam Thành thôi, gì mà tinh tướng.
"Phải ... còn đồ đạc nữa, em thích kiểu gì?" Anh Hai Hứa hỏi. "Chúng thể đặt riêng, em đừng lo chuyện tiền nong, nhà lo hết."
"Mấy món đồ cũ trong bỏ thôi, mới hết." Vu Lệ gật đầu. "Phòng khách một bộ ghế sofa, tủ lạnh, tivi, quạt điện, nhất là sắm đủ cả."
Vu Lệ bắt đầu liệt kê những thứ cần mua, vẽ viễn cảnh một tổ ấm mới tinh tươm. Anh Hai Hứa mà chẳng thấy đòi hỏi là quá đáng chút nào. Anh chỉ mải mê nghĩ đến việc Vu Lệ gật đầu bạn gái , hai sẽ cùng vun vén cho cái tổ ấm nhỏ đầy đủ tiện nghi .
"Bố thấy em đòi hỏi nhiều quá ?" Vu Lệ giả vờ hỏi.
"Không , mà." Anh Hai Hứa khẳng định chắc nịch.
"Anh Tuyết Tình bạn em chứ?" Vu Lệ nhắc đến tên đối thủ. "Cô ở nhà lầu xe , sính lễ cũng cao ngất ngưởng. Em định so bì với cô gì, em chỉ mong chúng một tổ ấm nhỏ ấm cúng của riêng hai đứa thôi. Chúng cần so với ai, cứ sống phần là ."
Vu Lệ ngoài miệng thì , nhưng trong lòng nhủ thầm: Mình thể sống kém cạnh quá , nếu sẽ mặt, mà cô thì bao giờ để điều đó xảy .
Khi chị Dâu Cả Hứa Hai bàn với về việc sắm sửa đồ đạc, chị hậm hực phòng với chồng: "Nào là đòi cái , đòi cái nọ, tốn bao nhiêu là tiền cơ chứ? Cứ cái đà là vét sạch sành sanh gia sản còn gì. Hồi gả cho , đòi hỏi nhiều thứ thế ."
Chương 50: Tranh giành - Bộ váy ngủ của phụ nữ trưởng thành
"Chú Hai cưới vợ, điều kiện bây giờ nó khác ngày xưa." Anh Cả Hứa phân bua.
"Thế thì bảo bố bù đắp cho vợ chồng một ít ." Chị Dâu Cả vòi vĩnh.
"Bù mà bù." Anh Cả . "Cô còn bày sạp kiếm tiền nữa ?"
"..."
"Con Như Vân nó mà vui thì cái sạp khó mà duy trì đấy." Anh Cả Hứa thở dài. Nhà bây giờ trông nguồn hàng của Như Vân, cô em gái còn dạy cho hai vợ chồng cách đồ trang sức.
Như Vân Hai cưới vợ sinh viên nên mới vung tiền như thế. Anh Cả chuốc họa , giờ mà lên tiếng đòi hỏi công bằng thì cả Như Vân lẫn Hai đều phật ý, coi như một lúc đắc tội với cả nhà.
Buổi tối, Giai Tuyên lẻn sang phòng Tuyết Tình, cô nàng xả hết nỗi uất ức về mấy con ong bắp cày đáng ghét mới thôi. Lại thêm cả chuyện buổi chiều ông trai "dằn mặt" bằng mấy cử chỉ tình tứ, cô ăn một bụng "cơm ch.ó" đầy ứ, giờ gỡ gạc mới .
Hừ, Giai Tuyên ôm c.h.ặ.t lấy Tuyết Tình, nghĩ bụng: Tối nay ngủ với Tuyết Tình, còn trai thì đừng mơ!
"Mai chúng mua sắm ." Giai Tuyên rủ rê. "Mấy bộ váy ngủ của em từ năm ngoái cũ hết , mua bộ mới thôi. Anh Hai chắc chắn là ngại dám dắt em mua váy ngủ , nhưng chị thì ngại. Mua về giặt xong phơi đấy, cho chỉ mà chạm . À , thể chạm , nhưng chỉ là lúc cái váy mặc em thôi nhé!"
"Chị định gây chiến với Hai đấy ?" Tuyết Tình phì .
"Em là bạn chị, mà cứ chiếm hữu suốt." Giai Tuyên hờn dỗi. "Nếu chị là đàn ông, chị cưới em luôn , chẳng đến lượt chị ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trung-sinh-tn80-chuyen-thuong-ngay-o-ngo-nho/chuong-137.html.]
"Nếu chị là đàn ông, chắc gì chúng gặp ." Tuyết Tình trêu. "Mà gặp chắc cũng chẳng bạn ."
"Tuyết Tình, em đúng là 'trọng sắc khinh bạn', về phía trai chị đúng ?" Giai Tuyên buông Tuyết Tình , bật dậy chằm chằm.
"Đâu , ý em là chị đóng vai trò 'cầu nối' quan trọng nhất mà." Tuyết Tình chữa cháy. "Không chị thì em gặp ."
"Là trai chị cửa gặp em thì !" Giai Tuyên nhấn mạnh.
"..." Tuyết Tình nghĩ bụng hai câu đấy khác gì nhỉ? Chẳng cùng một ý ?
"Chốt thế nhé, mai mua sắm." Giai Tuyên dứt khoát. "Mai em chứ?"
"Không ạ." Tuyết Tình đáp. "Ở công trường thiếu em cũng chẳng , thừa em cũng chẳng lạ, dự phòng thiếu gì ."
Đêm đó, Ngạn Tĩnh gõ cửa giục Giai Tuyên về phòng ngủ như khi. Anh để hai cô gái gian riêng tư dành cho tình bạn. Đợi đến khi và Tuyết Tình kết hôn , sẽ để Giai Tuyên quấy rầy thế nữa .
Khoảng mười giờ đêm, Giai Tuyên tự giác rời phòng Tuyết Tình. Trời nóng nực thế , hai chung chật chội, mà dáng ngủ của Giai Tuyên cũng chẳng lấy gì đẽ, cô sợ Tuyết Tình mất ngủ nên mới về phòng .
Vừa khỏi cửa, Giai Tuyên chạm mặt Ngạn Tĩnh.
"Anh Hai, đừng bảo định sang giục em ngủ nhé?"
"Không ." Ngạn Tĩnh lạnh lùng đáp. "Anh uống nước thôi."
Giai Tuyên theo cái bóng của trai mà tin nổi. Ngạn Tĩnh chẳng thèm em gái, lẳng lặng về phòng. Giai Tuyên cửa phòng Tuyết Tình cửa phòng trai ngay sát bên cạnh, bỗng cô vỗ trán một cái: Thôi kệ ông nghĩ gì, cứ về ngủ , dặn Tuyết Tình cả .
Sáng hôm tận mười giờ Giai Tuyên mới xuống lầu. Cô hẹn Tuyết Tình mua sắm lúc ba bốn giờ chiều, vì lúc đó nắng mới dịu, chứ sớm quá thì nóng chịu nổi. Hơn nữa nhiều cửa hàng mười giờ mới mở cửa, sớm nhất cũng chín giờ.
Không thấy Tuyết Tình và Ngạn Tĩnh , Giai Tuyên hỏi: "Anh Hai và Tuyết Tình ạ?"
"Họ ngoài con." Dì Lý đáp.
"Trưa họ về ăn cơm ạ?" Giai Tuyên hỏi. Tuy hẹn chiều mới chơi nhưng cô trai "giam lỏng" Tuyết Tình quá giờ.
"Có về con ạ." Dì Lý gật đầu.
Tuyết Tình và Ngạn Tĩnh lúc đang ở nhà Á Nam để bàn chuyện đặt hoa mừng khai trương tiệm của Á Mai.
"Chuyện nhỏ mà, cứ đặt cùng chỗ với nhà chị là ." Á Nam rót nước cho hai .
"Vâng, em gửi tiền chị nhé, chị đặt hộ tụi em luôn." Tuyết Tình . "Chị nhớ đặt lẵng giống hệt của chị là ."
"Chị cũng đặt , định hôm nay hoặc mai mới ." Á Nam . "Lẵng hoa đặt cửa cho nó mắt thôi, cần mua loại đắt quá, cốt để thiên hạ thấy là ."
"Chị cứ theo ý chị mà ." Tuyết Tình dặn.
"Nếu chị Cả gì hài lòng, cứ để chị gánh cho." Á Nam sang Ngạn Tĩnh: "Cậu uống , nhà đông trẻ con nên bừa bộn chút."
Trên nền phòng khách vẫn còn vương ít cát sạch mà chồng Á Nam mang về cho lũ trẻ chơi, cả đống đồ chơi xếp hình vứt lung tung. Á Nam ngày nào cũng dọn nhưng dọn xong chúng nó bày , chẳng bao giờ sạch quá năm phút.
"Chúng nó đang ngoài chơi với bà nội , chứ ở nhà còn loạn nữa." Á Nam phân trần. "Phòng khách nhỏ, đồ đạc thì nhiều, chẳng chỗ mà đặt chân."
"Thế là vui chị ạ." Tuyết Tình .
" là ấm cúng." Ngạn Tĩnh phụ họa.
"Chốt thế nhé chị Hai." Tuyết Tình dậy. "Chị cứ bận việc , tụi em về đây."
"Không chơi thêm lát nữa em?"
"Thôi ạ, chị cứ dọn dẹp ."
Tuyết Tình phiền chị Hai thêm. Cô khẽ liếc Ngạn Tĩnh, trong lòng thầm nghĩ khi hai con, cảnh tượng sẽ thế nào.
"Em qua nhà bố ?" Ngạn Tĩnh hỏi khi cả hai ngoài.
"Thôi ạ." Tuyết Tình đáp. "Bên đó Ba chị Dâu lo liệu hết . Chúng cứ theo chị Hai là , cần rình rang như Ba . Em là con gái gả , chuẩn ít quà mọn là ."