[XUYÊN KHÔNG TRÙNG SINH TN80] CHUYỆN THƯỜNG NGÀY Ở NGÕ NHỎ - Chương 147

Cập nhật lúc: 2026-01-01 01:47:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/60Kv5w6q9c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Chị Cả, tụi em về đây." Tuyết Tình . "Sáng nay dậy sớm quá, giờ em buồn ngủ ."

Mấy ngày nay, Tuyết Tình bận rộn theo sát Giáo sư Quách nên cũng thấm mệt. Khó khăn lắm mới một ngày nghỉ, đúng dịp tiệm điểm tâm của Tô Á Mai khai trương, cô đành cùng Ninh Ngạn Tĩnh qua chúc mừng cho trọn đạo nghĩa.

"Về , về ." Á Mai phẩy tay, gương mặt rạng rỡ niềm vui.

Hôm nay khách đến mua bánh bao, màn thầu đông như trẩy hội, còn mua một lúc cả túi lớn. Nhìn nụ ngớt môi Á Mai, Tuyết Tình thầm nghĩ, đầu xuôi thì đuôi lọt, chắc chắn công việc ăn của chị sẽ khấm khá.

Đi một đoạn, Tuyết Tình thở phào sang Ngạn Tĩnh: "Chị Cả cuối cùng cũng tìm việc để ."

"Có việc chị sẽ phiền đến em nữa." Ngạn Tĩnh tiếp lời.

"Em lo chuyện đó. Mà công nhận, bánh bao chị vị lắm."

"Còn ăn nữa ? Anh vẫn còn một cái đây." Ngạn Tĩnh đưa chiếc bánh bao tay .

"Em chịu thôi, no đến tận cổ ." Tuyết Tình khổ. "Sớm hôm nay chị Cả hào phóng thế , em để bụng rỗng mà sang."

Tuyết Tình vốn dám chắc Á Mai mời khách , dù cũng mở tiệm kinh doanh, tính toán từng đồng. Ngay cả Á Nam cũng chắc chắn, nên hai chị em bàn lót ở nhà , phòng hờ đến nơi bụng kêu sùng sục mà mời thì dở.

Sau khi Tuyết Tình , Á Nam cũng dắt mấy đứa nhỏ về. Cô thầm đắc ý vì hôm nay "vét" chút lộc của chị Cả, ba đứa nhóc tì đều ăn bánh bao thịt no nê. Chị Ba Tô hôm nay nghỉ nên ở nhà trông con. Bà nội Tô cùng chị Ba về nhà, còn Tô ở phụ giúp Á Mai một tay.

Trong đám khách, ít là khách quen từ dạo vợ chồng Á Mai còn đẩy xe bán dạo.

"Anh chị mở tiệm thật đấy ?" Một vị khách niềm nở. "Thế thì quá, hôm nào ghé qua ủng hộ."

"Vâng, tụi em thuê hẳn cửa hàng ở đây , đẩy xe rao khắp phố nữa cho vất vả." Á Mai đon đả.

Hồi , hai vợ chồng đẩy xe rao khản cả cổ, giờ cửa tiệm đàng hoàng, khách cứ thế mà tìm đến, chẳng lo nắng mưa lạc mất dấu.

Về phần Vu Lệ và Hai Hứa, khi lĩnh giấy chứng nhận kết hôn, họ chính thức ở chung một nhà. Đồ đạc trong nhà bắt đầu sắm sửa, tủ lạnh và tivi khuân về , còn tủ quần áo thì đợi vài ngày nữa thợ mới đóng xong.

Vu Lệ xuống bếp nấu nướng. Cô tạt qua tiệm của Á Mai mua sẵn bánh bao, màn thầu và mấy túi đậu nành nóng mang về.

"Sau cứ mua đồ ăn sáng ở tiệm đầu ngõ , là quán của con gái với con rể nhà họ Tô đấy." Vu Lệ với chồng. "Bánh nhà họ ngon, giá rẻ, tính còn tiết kiệm hơn tự lục đục nấu nướng nhiều."

"Cứ em thôi." Anh Hai Hứa gật đầu. Anh nghĩ bụng, tự nấu thì tiết kiệm vài xu thật nhưng cực quá, Vu Lệ là sinh viên đại học, nỡ để cô suốt ngày vùi đầu bếp núc, khói lửa ám hết cả .

Hôm nay vợ chồng Á Mai khá nhiều hàng, đầy mười hai giờ trưa bán sạch sành sanh. Còn sót hai cái màn thầu, họ bán nữa mà gói mang về ăn, mới đóng cửa tiệm.

Về đến nhà, hai vợ chồng tự nấu cơm chứ sang nhà lớn. Á Mai nấu ngân nga hát, tâm trạng vui như mở cờ trong bụng. Cô nhóm bếp ngay lối chung, hàng xóm qua thấy liền hỏi: "Làm ăn khấm khá chứ chị Hai?"

"Cũng tạm bác ạ, hôm nào rảnh bác qua ủng hộ cửa hàng nhỏ của tụi cháu nhé."

Cơm nước xong xuôi, họ sang nhà họ Tô đón con trai về, còn bé San San vẫn để cho bà nội trông. Á Mai bảo một cô trông một đứa bở tai, kham nổi hai đứa, hơn nữa Vệ Đại Sơn còn bao việc lo, chẳng thời gian mà dòm ngó con bé.

Gia đình cô Út Tô khi ăn cơm xong thì tụ tập ở phòng khách. Không việc định, chỉ trông chờ mấy việc lặt vặt thì chẳng lúc nào cũng đồng đồng .

"Mẹ , nhà cũng mở cái tiệm điểm tâm như chị Á Mai ?" Chị Dâu Cả Dư gợi ý.

"Mở tiệm điểm tâm á?" Cô Út nhớ lúc sáng hỏi Á Mai dồn dập cũng là để dò xét xem nghề tiền . Thấy vẻ kiếm , bà cũng bắt đầu xao động.

"Thì lúc sáng hỏi chị Cả nhiều thế, chẳng cũng vì ý định ?"

" tay nghề bánh bao, màn thầu của nhà bằng nhà họ ." Cô Út thở dài.

"Thì bảo họ dạy cho." Chị Dâu Cả hiến kế. "Mình mở cạnh tiệm của họ mà mở ở khu bên , chắc họ từ chối ."

Chị nghĩ bụng, Á Mai với Vệ Đại Sơn nắm bí quyết , nhà sang học chắc chắn là mất tiền, dại gì mà tìm thầy bên ngoài cho tốn kém.

"Chuyện ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trung-sinh-tn80-chuyen-thuong-ngay-o-ngo-nho/chuong-147.html.]

"Hôm nay họ mới khai trương, tiện." Chị Dâu Cả tiếp tục. "Để vài hôm nữa sang hỏi xem học mót chút nghề nào ."

Cô Út im lặng suy tính.

"Mẹ cứ hỏi ." Chị Dâu Cả thúc giục. "Nếu kiếm tiền thì mở tiệm, khỏi chạy vạy tìm việc lẻ khắp nơi. Họ chịu nhờ vả em rể tương lai tìm việc cho , thì để học cái nghề của chị Cả, thế là vẹn cả đôi đường."

"Để hôm nào hỏi thử xem." Cô Út tặc lưỡi nhận lời, gánh nặng đè lên vai bà. Cả nhà họ Dư đều trông chờ cái "mặt dày" của bà để xin xỏ, vì dù bà cũng là cô ruột, Á Mai khó tính cũng nể mặt đôi phần.

"Con cái mặt hớn hở của chị Cả là chắc chắn ăn ." Chị Dâu Cả quả quyết. "Nghe đây đẩy xe bán dạo mà khách đông quá nên mới dám thầu cửa tiệm. Nếu lãi, đời nào họ dám bỏ tiền như thế."

Buổi chiều, một tiếng sấm rền vang khiến Tuyết Tình giật tỉnh giấc.

Nhớ đến mớ quần áo còn phơi tầng thượng, cô vội vàng chạy lên, nhưng thấy Ninh Ngạn Tĩnh đang thu dọn xong xuôi. Dì Lý ngoài về, nên tự lên thu quần áo, gom luôn cả đồ của Tuyết Tình lòng.

"Để em, để em cầm cho." Tuyết Tình vội vàng đón lấy xấp quần áo từ tay Ngạn Tĩnh. Bộ đồ ngủ mỏng tang tặng vẫn còn chình ình trong tay .

"Để cầm xuống lầu cho, xuống đưa em ." Ngạn Tĩnh thản nhiên.

"Thôi cần , em tự cầm ." Tuyết Tình ngượng chín mặt, vì cô rõ trong xấp đồ đó cả nội áo lót của . "Hình như... hình như quần áo vẫn khô hẳn."

"Thế thì để tạm hiên ." Ngạn Tĩnh định trải đống đồ .

"Khô , khô hết !" Tuyết Tình cuống quýt ngăn .

Quần áo của dì Lý phơi ở chỗ khác, nên tầng thượng lúc chỉ đồ của cô và . Bình thường vẫn là dì Lý thu dọn và gấp gọn gàng, nay rơi tay Ngạn Tĩnh.

"Anh thấy cả ." Ngạn Tĩnh tủm tỉm . "Kiểu dáng bộ đồ ngủ đó cũng đấy."

"..." Tuyết Tình chỉ độn thổ, thầm mắng dại dột mang bộ đồ đó giặt sớm thế, lẽ cứ cất trong tủ hơn .

"Mua thì mặc chứ." Nhìn thoáng qua thần sắc của Tuyết Tình, Ngạn Tĩnh đoán ngay cô đang nghĩ gì.

Bỗng nhiên, một tia chớp rạch ngang trời kèm theo tiếng nổ đanh gọn khiến Tuyết Tình giật b.ắ.n , bủn rủn cả chân tay. Ngạn Tĩnh vội bước tới, vòng tay ôm lấy cô lòng: "Đừng sợ, đây, xuống lầu thôi."

Chương 53: Giấu giếm - Không chịu khổ

Ngạn Tĩnh đưa Tuyết Tình xuống lầu, dừng cửa phòng cô để kiểm tra xem cái nào khô. Trời nóng, nắng sáng gắt nên đa phần khô cong, chỉ mấy món đồ nội áo lót dày là còn ẩm.

"Để em tự kiểm tra cho." Tuyết Tình cúi đầu xấp đồ tay Ngạn Tĩnh, định ôm hết phòng nhưng cứ thong thả đưa cho cô từng chiếc một.

"Em sợ sấm lắm ?" Ngạn Tĩnh hỏi.

"Cũng thường thôi, miễn là ở ngoài trời." Tuyết Tình đáp. "Ở ngoài dễ sét đ.á.n.h lắm."

"Cẩn thận vẫn hơn." Ngạn Tĩnh gật đầu. "Xem nào, cái nào khô thì đưa mang lên lầu treo ."

"Để em treo cho."

"Ngoài trời đang sấm sét thế ." Ngạn Tĩnh đồng ý.

Tuyết Tình định dối là khô hết , nhưng Ngạn Tĩnh tinh mắt vô cùng, nhận ngay mấy chiếc nội áo lót của cô vẫn còn ẩm.

"Để mang lên treo." Ngạn Tĩnh giọng chắc nịch. "Em mang đồ khô phòng , tiện thể mang luôn đồ của phòng hộ nhé."

"Ơ... ."

Lúc bước lên cầu thang, Ngạn Tĩnh còn đưa tay xoa nhẹ đầu Tuyết Tình một cái đầy cưng chiều. Tuyết Tình cầm mấy chiếc nội áo lót của lên, mặt nóng bừng như lửa đốt. Thật là hổ quá mất, nhưng cô chẳng còn cách nào khác vì những món đồ đúng là khô, mà thì chẳng ý định dùng món đồ khác để che đậy chúng .

Cô ôm đồ của phòng, đó mới mang đồ của Ngạn Tĩnh sang phòng . Phòng của khóa, chỉ cần đẩy nhẹ là mở. Căn phòng hiện mắt Tuyết Tình: sạch sẽ, ngăn nắp và vô cùng gọn gàng, chẳng bù cho phòng của cô, cái gì cũng vứt bừa bãi.

Vừa đặt quần áo xuống giường, định lưng thì Ngạn Tĩnh xuống tới nơi. Anh tự nhiên đón lấy mớ quần áo từ tay cô. Tuyết Tình bối rối chữa thẹn: "Em kịp gấp , tự mà gấp lấy."

Loading...