[XUYÊN KHÔNG TRÙNG SINH TN80] CHUYỆN THƯỜNG NGÀY Ở NGÕ NHỎ - Chương 209

Cập nhật lúc: 2026-01-01 03:35:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VOeVJoUJl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vâng.” Anh hai Hứa gật đầu, luôn lời vợ .

Khi Hứa Như Vân trở về nhà họ Hứa, bà Hứa liền hỏi: “Bên nhà máy còn cần nữa con?”

“Dạ cần.” Hứa Như Vân đáp, “ chuyện đó thuộc quyền quản lý của con. Theo thỏa thuận trong hợp đồng, con phụ trách tuyển dụng quản lý nhà máy. Mẹ hỏi đưa ai ạ?”

“Thì là mấy bên nhà cô con , họ đang cần việc .” Bà Hứa , “Mẹ nghĩ nhà máy của con chẳng khởi công ? Nếu cần thì cứ để họ qua đó .”

“Họ thể qua đó .” Hứa Như Vân dứt khoát, “Đối tác của con thích chúng con can thiệp quá sâu. Anh nhấn mạnh với con và hai rằng quyền quản lý nhà máy. Chúng con chỉ lo vẽ bản thiết kế đợi chia hoa hồng, những việc khác cứ để xử lý. Chúng con thể vi phạm hợp đồng, nếu trái điều khoản, quyền đơn phương chấm dứt hợp tác và trả tiền cho hai. Anh vốn chẳng thiếu tiền xây xưởng, vốn của hai bỏ thực sự quá nhỏ bé.”

“Thế cơ ?” Bà Hứa chút dám tin, “Sao mà chẳng nể nang chút tình nghĩa nào ?”

“Ngay từ đầu giao kèo như .” Hứa Như Vân giải thích, “Nếu giờ con cứ cố tình nhét hợp tác nữa thì chúng con trắng tay. Mẹ chúng con ‘xôi hỏng bỏng ? Đến lúc đó, giúp còn đá văng ngoài.”

“Thế thì thôi .” Bà Hứa vội vàng xua tay, “Các con tuyệt đối để đá ngoài.”

“Có tiền hoa hồng , chúng con sẽ hiếu kính mà.” Hứa Như Vân dỗ dành, “Mẹ lo chuyện đó. Còn về phía mấy nhà cô, cứ thẳng với họ là chúng con thực sự cách nào. Con thì sắp tới bày sạp nữa mà tập trung vẽ mẫu và đến nhà máy việc. Con là vì con đưa bản thiết kế, đó là thỏa thuận từ đầu. Anh hai bày sạp cũng , cứ đợi chia tiền thôi. Còn cả chị cả việc gì khác thì cứ tiếp tục bán hàng sạp . Ngay cả chị ruột còn nhà máy thì phía nhà cô cũng chẳng .”

Hứa Như Vân liệu những đó thế nào cũng tìm đến bố . Loại thấy đồng là xúm , còn lúc khó khăn thì chẳng thấy mặt .

“Mẹ rõ với họ.” Hứa Như Vân dặn dò, “Không chúng con coi trọng họ hàng, mà là thực sự bất lực. Gia cảnh nhà thế nào họ đều cả, lấy tiền mà tự mở xưởng, đều dựa . Cổ phần của con và hai cộng còn bằng một nửa của nữa. Ngoài đối tác con kể, còn những cổ đông khác. Chuyện do chúng con quyết định, nếu thì con đưa họ từ lâu .”

“Con đừng cuống, hiểu , sẽ rõ với cô con.” Bà Hứa bảo, “Quan trọng nhất vẫn là giữ chắc cái cổ phần của con và hai, xưởng xây xong , giờ là lúc chuẩn hái tiền.”

“Về còn trừ chi phí, mãi mới lợi nhuận ạ.” Hứa Như Vân , “Xây xưởng tốn kém lắm, năm nay e là tiền chia , sang năm cũng chắc. Con cũng với hai , khoản đầu tư thể một sớm một chiều mà thu hồi vốn ngay .”

Hứa Như Vân rõ bao giờ nhà máy mới sinh lời, nhưng cô thừa hiểu tính nết đám họ hàng đó. Họ nhất định sẽ nghĩ cô trúng mánh lớn, kéo đến hỏi vay tiền. Cô nhất định để chuyện đó xảy .

“Làm ăn đơn giản thế, nhà máy lớn , thuê bao nhiêu công nhân, bộ họ cần tiền lương chắc?” Hứa Như Vân phân tích, “Mẹ xem, những xí nghiệp quốc doanh đơn hàng còn đang đà phá sản, nơi còn bán . Nhà máy tư nhân tự vận động, càng khó khăn hơn.”

“Thế liệu ... kiếm tiền con?” Bà Hứa lo lắng, “Tiền của hai con...”

“Cứ đợi thôi , kiên nhẫn.” Hứa Như Vân trấn an, “Đầu tư bao giờ cũng kèm rủi ro. Nếu rủi ro thì gọi là đầu tư? Không thể nào lúc lỗ thì chịu, lúc lãi thì hưởng , em ruột thịt mà tự dưng mang tiền cho ?”

“Cũng đúng.” Bà Hứa gật đầu, “Tiền đ.â.m lao thì theo lao thôi, đành chờ .”

Tại nhà họ Nhan, bà Nhan thấy Nhan Dịch Thần trở về thì hề gây gổ, dáng vẻ bình thản. Nhan Dịch Thần thấy bình tĩnh lạ thường thì trong lòng dâng lên cảm giác bất an.

“Hôm nay gặp đối tác hả con?” Bà Nhan hỏi, “Là con bé Như Vân đó.”

“Mẹ.” Nhan Dịch Thần nhíu mày.

“Mẹ thấy con bé đó chịu khó.” Bà Nhan thong thả , “Hồi chúng còn ở nông trường, dân quê họ chỉ thích những đàn bà tần tảo, thạo việc. Mấy cô trí thức da trắng nõn nà lụng còn chẳng đắt giá bằng mấy cô gái quê nhanh nhẹn. Chỉ mấy gã đàn ông quê lấy vợ mới rước mấy cô trí thức vô dụng đó thôi.”

Bà Nhan đang vun vén Hứa Như Vân cho con trai nên mới cố tình khen ngợi cô ngay mặt .

“Gia cảnh Như Vân tuy kém một chút.” Bà Nhan cho điều tra về Hứa Như Vân, bà hài lòng về xuất của cô, nhưng chuyện đó quan trọng bằng việc để Nhan Dịch Thần còn thích Ninh Giai Huyên nữa, nhất là khiến Giai Huyên đau lòng khổ sở. “ con bé giỏi giang hơn Ninh Giai Huyên nhiều, còn cái cô Giai Huyên đó thì...”

“Mẹ, đừng , con đang hôn ước .” Nhan Dịch Thần ngắt lời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trung-sinh-tn80-chuyen-thuong-ngay-o-ngo-nho/chuong-209.html.]

“Chỉ là hôn ước thôi chứ đăng ký kết hôn , mà dù đăng ký thì con cũng tìm phụ nữ khác.” Bà Nhan ngang nhiên , “Con kiếm nhiều tiền thế để gì? Chẳng là để rạng danh dòng tộc, để khai chi tán diệp cho nhà ? Người thời xưa...”

“Mẹ, bây giờ thời cổ đại.” Nhan Dịch Thần gắt lên, “Mẹ đừng mấy lời mặt ngoài.”

“Mẹ với ai , chỉ với con thôi.” Bà Nhan bảo, “Chẳng con con với Ninh Giai Huyên sẽ kết hôn ? Đã thì con cũng tính chuyện tương lai cho chứ.”

Bà Nhan tin lời Nhan Dịch Thần, bà cho rằng con trai chỉ đang lấp l.i.ế.m, chắc hẳn vẫn còn tơ tưởng đến việc cưới Ninh Giai Huyên.

“Cái cô Giai Huyên đó chẳng hệ thống gì cả, suốt ngày đàn đúm bên ngoài, chơi bời hết đến .” Bà Nhan tiếp tục, “Trai gái cứ lộn xộn cả lên, chẳng giữ chừng mực gì. Cô hôn ước với con mà chỉ khiến con thiên hạ chê thôi.”

“Cô quyền kết giao bạn bè.” Nhan Dịch Thần đáp. Mẹ bảo hai cưới , thì Giai Huyên chơi với ai là quyền của cô chứ?

Nhan Dịch Thần thực lòng cảm kích Ninh Giai Huyên vì đồng ý duy trì hôn ước để giúp đỡ , thể gì để cô mất mặt. Lúc đầu tưởng hôm nay yên lặng là để thảnh thơi một chút, nhưng lầm , bà bao giờ để yên.

“Đàn bà thì lời đàn ông.” Bà Nhan dạy bảo, “Làm con dâu thì lời chồng, còn cô thì kiêu kỳ lắm. Mẹ một câu cô vặn mười câu, chẳng coi chồng tương lai gì cả. Con , cô là con gái kẻ thù của con, hãy nhớ lấy, cô bao giờ với chúng , họ đang âm mưu một cái bẫy lớn hơn đấy.”

“...” Nhìn dáng vẻ thần hồn nát thần tính của , Nhan Dịch Thần thấy một cảm giác bất lực dâng trào.

Anh sực nhớ đến lời Hứa Như Vân : ơn, chuyện vong ân bội nghĩa. Nhà họ Ninh nếu tay độc ác với nhà họ Nhan thì cần gì giúp đỡ hết lòng như . Chẳng lẽ họ rỗi đến mức nuôi cho nhà họ Nhan lớn mạnh mới đ.á.n.h gục, đó trò mèo vờn chuột. Nhà giúp đỡ bao nhiêu, mà ở đây cứ lải nhải về âm mưu với xa, nếu Giai Huyên sớm đề nghị hủy hôn thì cũng chẳng lấy lạ, tất cả cũng tại .

“Cẩn thận đấy.” Bà Nhan chép miệng, “Bọn họ đều là lũ đại gian ác, xa lắm, xa vô cùng.”

“Mẹ...” Nhan Dịch Thần thở dài.

“Mẹ thấy Như Vân , quý con bé.” Bà Nhan chuyển chủ đề, “Nó tự lực cánh sinh, dựa dẫm gia đình, nỗ lực. Sau thể việc cùng con, giúp đỡ con nhiều việc.”

Bà Nhan nghĩ rằng Nhan Dịch Thần bằng lòng hợp tác mở xưởng với Hứa Như Vân chứng tỏ ưng ý cô, nếu thiếu gì cứ nhất quyết chọn cô.

Nhan Dịch Thần chọn Hứa Như Vân đơn thuần là vì sản phẩm cô thiết kế , tư duy cũng nhạy bén. Cô đồ cài tóc an cho trẻ em, điều đó chứng tỏ cô lòng nhân hậu. Dù Hứa Như Vân kết hôn, con, nhưng thấy ở cô một bản năng ấm áp.

Nhan Dịch Thần khao khát tình mẫu t.ử đó, ước gì cũng như . chỉ gây thêm rắc rối, giảm áp lực cho , khiến tình cảnh của ngày càng trở nên khó xử.

“Hứa Như Vân chỉ là đối tác ăn của con thôi.” Nhan Dịch Thần khẳng định.

“Giờ là đối tác, thể là bạn gái, thành vợ.” Bà Nhan vẫn cố chấp, “Con cứ tìm hiểu con bé thêm , thành đôi.”

“...” Nhan Dịch Thần im lặng chẳng đáp lời.

“Nhà họ Ninh tuy giàu sang thật, nhưng cái vẻ cao cao tại thượng của Ninh Giai Huyên thì thật khó chịu, cô coi khinh nhà từ trong xương tủy .” Bà Nhan độc miệng, “Cô bao giờ chân thành với con , nếu hai đứa mà lấy , thế nào cô cũng cắm sừng con cho xem.”

“Mẹ, uống t.h.u.ố.c ?” Nhan Dịch Thần hỏi.

“Uống , hôm nay uống .” Bà Nhan vội đáp, “Uống thì thôi cần uống nữa, uống nhiều hại .”

“Mẹ ăn cơm ?” Anh hỏi tiếp.

“Ăn .” Bà Nhan .

“Vậy nghỉ một lát .”

“Con... con ghét phiền phức hả? Con ơi, đều là vì con, ...”

“Mẹ nghỉ thì cứ chơi ạ, con nghỉ một lát đây. Con mới về, việc lâu quá nên mệt .” Nhan Dịch Thần sợ nghĩ trốn tránh bà nên nhấn mạnh là việc quá sức. “Ngày mai con còn đến xưởng sớm để giám sát, phép sai sót. Đây là lô hàng đầu tiên, cho thật thì khách hàng mới hài lòng mà lấy hàng tiếp .”

Loading...